Nguyện ca

by Hoàng Nguyễn on Tháng Mười Một 21, 2008 · 0 comments

in Ngọc Cầm Dương

Ngọc Cầm Dương


Cây hoa quỳnh mọc ở góc sân cành lá xanh mướt, bóng láng vì được chăm sóc. Mỗi độ quỳnh nở, từ trong kẽ lá khẽ nhú ra một cành nhỏ, ban đầu chỉ như đầu bút lông. Nhưng sau vài ngày, cành ấy lớn dần, lớn dần. Ở đầu ngọn là một búp nhỏ màu nâu đỏ, rất mướt, bên mình mọc những sợi lá, nhỏ nhỏ như những sợi lông, nhưng lớn hơn, khỏe hơn, ôm dọc theo búp nhỏ kia, khe khẽ ngủ, dịu dàng. Búp ấy lớn lên đến bằng con hến thì màu đỏ cũng biến mất do những sợi lá xanh lớn nhanh hơn, phủ kín. Những đêm quỳnh nở luôn hứa hẹn một phép màu nhiệm. Ba thường ngồi trên hiên nhà, pha một bình trà, ngắm hoa từ xa, hương quỳnh thơm bay vào thoang thoảng. Có khi ba ngồi cả đêm ngoài hiên, đến sáng thì thiếp đi. Chàng luôn thích thú với cảm giác cúi mặt thật sát vào bông hoa vừa nở. Những cành hoa trắng muốt, mập mạp chạm vào da mặt chàng, ve vuốt, mát rượi. Mùi hoa thơm mát, hăng hắc gợi cảm, khi ngửi sát rất dễ bị hắt hơi. Không gì trong sạch, tinh khiết hơn đóa quỳnh mới nở.

Ở nhà chỉ có ba và chàng yêu cây hoa quỳnh. Mẹ thì không. Chàng nhớ khi còn nhỏ, đã hỏi mẹ tại sao không được thắp hương hoa quỳnh, bà nói, đó là loài hoa nở về đêm, không trong trắng tinh khiết, không xứng dâng lên các cụ. Với bà cây hoa quỳnh cũng như những cô gái đêm đêm đến và sáng hôm sau lặng lẽ ra khỏi nhà chàng. Nhưng bà chỉ luôn im lặng và chấp nhận, hàng chục năm nay vẫn vậy.

Cách thưởng hoa của chàng và ba đã khác, nhưng cách chăm sóc hoa của hai người còn khác biệt hơn. Và chàng đôi lúc không thể hiểu nổi, điều gì khiến ba gắn bó với những bông hoa chỉ nở một đêm này… Ba không bao giờ dùng kéo để cắt bỏ những bông hoa đã nở, mà bao giờ cũng dùng tay ngắt ở chính đốt lá, rồi chôn hoa ngay vào gốc quỳnh. Chàng thường chế giễu ba bắt chước Lâm Đại Ngọc. ba không nói gì, chỉ nhìn xa xăm…

Nhiều năm trôi qua, cây hoa quỳnh đã chết từ lâu. Một người bạn tặng chàng một cây hoa quỳnh khác, nhỏ hơn, còi cọc hơn. Ngôi nhà trống trải từ nhiều năm nay chỉ còn mình chàng. Những người phụ nữ lặng lẽ không còn ra vào ngưỡng cửa này. Và cây hoa quỳnh còi cọc khiến cho khung cảnh càng thêm ảo não.

Cuối cùng, cây quỳnh còi cọc ấy cũng cho ra một bông hoa. Bông hoa nhỏ, mỏng manh và yếu ớt không khác gì một bông ngọc trâm. Chàng không thích loại hoa này, nó không tươi mát, tràn đầy nhựa sống như hoa quỳnh, mùi hương cũng không đủ sắckhiến người ta đê mê, say đắm. Ngắm bông hoa nhỏ bé, run rẩy chàng khẽ thở dài. Lần đầu tiên trong chừng ấy năm, chàng cảm thấy mình già nua, mệt mỏi. Chàng ngối xuống chiếc ghế bành gnoài hiên đã để trống hàng chục năm, chiếc ghế trước đây vốn chỉ dành cho ba, pha một bình trà và lặng lẽ thưởng thưc mùi thơm nhè nhẹ da diết của hoa quỳnh. Cả cuộc đời chàng chưa bao giờ nhận thấy hoa quỳnh lại có mùi thơm da diết đến vậy. Chàng bỗng quay trở lại nhiều năm về trước, cũng vẫn ở căn nhà này, trong căn phòng gác hai. Một thiếu phụ nằm trên giường. Nàng không mặc gì, mái tóc che lấp khuôn mặt, không thể nhận ra. Thân thể nàng trắng muốt, mềm mại. Bàn tay nàng khum khum hình búp, đặt lên chỗ kín. Khi chàng tiến lại gần, bàn tay ấy đột ngột mở tung ra, một bông quỳnh trắng muốt, lớn chưa từng thấy ướt đẫm sương. Chàng cúi mặt hít hà, vẫn mùi hương quen thuộc, chàng cảm thấy mê man, râm ran khắp thân thể. Mùi hương thơm hắc, có thể khiến người ta hắt hơi. Chàng nhè nhẹ cắn vào cánh hoa. Vị đăng đắng của bông quỳnh tê tê nơi đầu lưỡi. Chàng mê man thiếp đi, một cơn gió khiến chàng rùng mình mở mắt. trời đã gần sáng, bông hoa quỳnh còi cọc vẫn ở kia, nho bé, ủ rũ tội nghiệp. Nó không thể nào thay thế được những bông hoa quỳnh mà cả chàng và ba từng yêu. Chàng khẽ ngắt bông hoa ở đúng nhánh chĩa ra, đào lớp đất dưới gốc cây và vùi xuống.

Nước mắt chảy dài hề…
Tro bay theo gió hề…
Phượng hoàng không trở về…

Leave a Comment

Previous post:

Next post: