Nhiên

by Yuurione on Tháng Mười Một 18, 2008 · 2 comments

in Yuurione

YUURIONE

12 giờ 5 phút sáng ngày… tháng…năm…

Nhiên mơ!

Nhiên mơ thấy mình đang đi trên một con đường trắng, mặc áo đầm vải mỏng cũng màu trắng. Tay Nhiên cầm cái giỏ mây buộc nơ màu hồng, trong đó có những chú thỏ xinh xắn mập mạp cũng tuyệt một màu trắng. Trước mặt Nhiên là một màu trắng trải dài, dường như đến vô tận. Rồi bỗng Nhiên nhìn thấy một đôi mắt đen, ngày càng lớn mãi ra, xuyên suốt lấy Nhiên. Nhiên nhớ lúc đó mình vội đưa tay vịn chặt lấy trái tim, vì nó vừa giật một cái đau nhói thấu xương. Vì đôi mắt ấy quen quá!

12 giờ 15 phút sáng ngày…tháng…năm…

Nhiên choàng tỉnh sau cơn mơ, thấy mình nằm giữa ánh trăng bạc chiếu qua cửa sổ lên tấm nệm nhỏ. Cành lá qua cửa sổ lộng gió chao đảo thành những hình thù kỳ lạ. Nhiên bỗng thấy lạnh, vơ vội chiếc chăn bông rồi lùa mình vào và quấn chặt lấy. Lạnh đến lạ. Nhiên nhớ đôi mắt đã bao trùm lấy mình. Sao nó không biểu lộ cảm xúc gì ngoài sự xa cách đến từ trong tâm trí. Mà sao nó quen thế nhỉ? Dường như Nhiên thấy nó ở đâu rồi! Bỗng Nhiên nhớ đến Minh. Nỗi nhớ cồn lên trong ngực.

7 giờ 30 sáng ngày…tháng…năm…

Nhiên tỉnh dậy, thấy mình trùm chăn kín đầu. Mẹ vừa quét nhà vừa sang sảng la con Milu nghịch đất cát ngoài sân. Hôm nay là một ngày nắng đẹp, Chủ Nhật nên Nhiên còn nướng trong chăn đến gần trưa được. Nhưng Nhiên bỗng nhớ Minh, nỗi nhớ làm tỉnh cơn ngái ngủ còn lại sau một đêm đầy ánh trăng bạc và giấc mơ lạ. Nhiên ra sau nhà rửa mặt, rồi thay đồ vội vã phóng xe đi, mặc cho mẹ la ơi ới sau lưng vì chưa ăn sáng. Nhiên đi tìm Minh.

9 giờ sáng ngày…tháng…năm…

Minh đang ngồi giữa một bầy…con gái! Nhiên nép sau cây phượng to trong sân, len lén nhìn Minh qua tán lá. Minh đang ngồi vẽ cho các bạn xem. Ừ, Minh có hoa tay nên lúc nào cũng được hâm mộ vậy đó! Chỉ có Nhiên là lạc lõng giữa những “người hâm mộ”, lẽ đương nhiên vì Nhiên kiệm lời, không khen, không chê. Nhiên chỉ biết lặng lẽ nhìn theo Minh, lăng xăng bút, giấy, tẩy và lặng yên ngồi nhìn Minh vẽ. Khi tóc mái lòa xòa xuống trán và Minh tập trung nhất, lúc ấy Minh là Minh trong trí nhớ của Nhiên.

12 giờ ngày…tháng…năm…

Nhiên lọc cọc lèo con ngựa sắt của mình về nhà. Đường nắng gắt. Mẹ thế nào cũng cho Nhiên một trận vì không mũ nón, không áo khoác. Nhiên sẽ cười trừ, thì vì nỗi nhớ ấy mà, đổ tội cho nó đi mẹ! Nó to lắm nên Nhiên cũng không thể cản nổi. Chỉ cần được nhìn thấy Minh, là Nhiên sẽ thấy cả ngày hôm ấy bừng sáng, mặc kệ thông báo áp thấp nhiệt đới. Chỉ cần được nhìn thấy Minh, là cả ngày Nhiên sẽ líu lo như con nhồng ở nhà hay xoen xoét tranh nói. Và chỉ cần nhìn thấy Minh, Nhiên sẽ thấy cái nỗi nhớ trong lồng ngực bớt hành hạ mình, rồi Nhiên có thể để yên cho Minh, không lôi Minh ra ngắm nhìn đến nỗi vục gàu vào lu nước cũng thấy Minh nữa!

2 giờ chiều ngày…tháng…năm…

Minh gọi! Nhiên đang chơi với Milu trong nhà, vội vã vào buồng thay cái áo mới may, vuốt thẳng tà rồi tạt qua chiếc gương soi tóc coi gọi gàng chưa. Minh chỉ đưa Nhiên bức vẽ hình ruộng cải phía bên kia hàng rào nhà Minh. Chỉ vì có lần Nhiên bảo thích nhìn thấy ruộng cải trổ hoa vàng. Chỉ là ruộng cải thôi! Tự dưng Nhiên nghe lồng ngực mình đập quá trời nhanh. Mày hư quá đi, sao tự dưng mặt đỏ lựng vầy nè? Minh nhìn Nhiên cái, rồi cười cười quay đi. Khoan! Nhiên chưa kịp cám ơn nữa mà!

Ngày…tháng…năm…

Nghe đâu Minh sẽ đi học ở xa lắm. Nhiên nghe giống sét ngang tai quá! Tự dưng đông cứng cả người, mà sao mũi cay ghê. Chắc sắp khóc rồi, nhưng mà khoan! Thiệt không? Giỡn hoài! Minh đi đâu chứ? Trường này, lớp này, bạn bè này, không đủ sao? Hay chắc vì Minh giỏi, thông minh, nhà giàu mà lại còn vẽ đẹp nên được đi xa? Vậy cũng tốt. Nhưng mà…còn Nhiên?

Ngày…tháng…năm…

Minh sẽ đi, vậy tốt quá trời! Nghe đâu chú bác gì ở tận nước ngoài về đón Minh đi. Tốt quá rồi! Việt kiều mà, Minh đi sẽ giỏi hơn nhiều lắm. Nhưng rồi Minh liệu có nhớ Nhiên miếng nào không? Mà thôi, để Nhiên nhớ Minh được rồi! Tự dưng nghe nước mắt đâu ầng ậng lên hà, khùng ghê! Minh đi, tốt mà! Kệ Nhiên đi Nhiên ơi! Nhưng mà nước mắt ở đâu cũng rơi…Nhiên đâu có khóc đâu! Người ta chỉ khóc khi buồn, mà Nhiên đâu có buồn? Nhiên vui dùm Minh mà!

Ngày…tháng…năm…

Minh đi. Chiếc xe hơi đậu xịch trước cửa, xả khói mù mịt trước sân. Minh đi, kéo theo vali to đùng, rồi lỉnh kỉnh đủ thứ mà Nhiên chắc là trong cái ba lô kia toàn là màu vẽ với cọ, cả bảng màu nữa. Trước khi đi, Minh tạt qua nhà Nhiên, dúi vào tay Nhiên một ống giấy cuộn tròn, dặn là khi Minh đi rồi mới mở nghe. Mở trước Minh giận á! Nhiên chột dạ nghĩ Nhiên mở thì Minh cũng đâu có biết! Nhưng mà kệ, nhìn Minh cái đã để không quên dáng cao gầy, đôi mắt đen và tóc mái hay lòa xòa xuống trán. Nhiên có tật hay nhìn bàn tay Minh, ước chi được nắm tay Minh một lần. Chắc sẽ mềm lắm, vì Minh có phải cực khổ làm gì đâu!

Minh đi thiệt! Trước khi đi, Minh còn lén nắm tay Nhiên. Nhưng mà lúc đó Nhiên có thấy mềm cứng gì đâu, tim đập thình thình, máu dồn lên mặt đỏ rần rồi, chân chôn dưới đất không nhích được bước nào. Rồi Minh mất hút trong chiếc xe, và làn bụi mù tung lên khi chiếc xe khuất ở cây dừa cụt đằng xa. Tự dưng Nhiên khóc, rồi mở ống giấy. Sao cô bé trong bức tranh giống Nhiên quá, cô bé lấp ló sau cây phượng đỏ rực hoa, với chiếc xe đạp màu trắng. Màu trắng sao tràn đầy ra cả bức tranh, cứ nhòe đi mãi…

{ 2 trackbacks }

Nhìn ra cửa sổ « Phan Blogs
Tháng Tám 18, 2009 lúc 23:55
Cứ ngồi lặng im thế, và khóc… « Blog Archive « kuncon
Tháng Mười 15, 2009 lúc 23:46

{ 0 comments… add one now }

Leave a Comment

You can use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Previous post:

Next post: