-

Đêm tất niên.
Mình cũng chẳng muốn tổng kết gì cho năm cũ cả, vì thực ra mình cũng chưa làm được gì đáng kể. Chưa có gì, nghĩa là còn phải cố gắng.
Không còn xa năm mới nữa đâu.
Hai hôm nay Hà Nội đã vắng người lắm. Mình ra đường và nhận ra một Hà Nội nguyên vẹn xưa cũ. Mình thích Hà Nội những ngày này. Phố vắng. Người thưa. Không ồn ào vội vã. Chỉ đơn thuần là mùa đông Hà Nội. Và Tết.
Chiều nay mình đã dọn dẹp xong hết. Nhà cửa đã gọn gàng, bữa cơm tất niên cũng đã tươm tất. Mình đã gói ghém thật gọn tất cả những thứ cũ kỹ bỏ quên. Buộc thật chặt và cất vào một góc. Bây giờ thì mình chỉ ngửi thấy mùi lá mùi già còn đang vương trên tóc, trên tay mình. Mình thích quá mùi hương này. Giống như mình vừa tắm gội trong mùi thơm của tết ấy.
Ở tầng dưới, mùi hương vòng mẹ mới thắp đã len được tận lên phòng mình. Không khí tết đã sóng sánh lắm rồi đây. Và ấm nữa. Con mèo nhỏ đang cuộn tròn trong lòng mình, ngủ ngoan.
Chỉ còn vài tiếng ngắn ngủi nữa là đến Giao thừa. So với dăm bảy năm trước thì bây giờ cảm giác về thời khắc giao thừa đã phai đi nhiều lắm. Vài năm gần đây mình đón giao thừa trong sự lặng lẽ hoặc nhẹ nhàng. Giao thừa chỉ đơn giản là một bộ phim, hay vài con chữ, hay dạo phố xem pháo hoa cùng mẹ, thậm chí có năm giao thừa được đánh dấu bằng một giấc ngủ thật êm, sáng mở mắt tỉnh dậy, vậy là đã sống giữa những ngày tết rồi.
Duy chỉ còn không khí tết thì vẫn vậy. Vẫn háo hức chuẩn bị, vẫn bồi hồi nhớ mong. Vẫn không khí sum họp đầm ấm. Sẽ mãi không bao giờ khác.Hôm qua mình đi chợ hoa. Và mình đã mang về được vài cây cúc vàng. ( Em có vài cây cúc vàng cho chị đấy, màu đỏ của em ạ. ) Mình cũng một bó cúc xanh đang he hé nở. Mình đặt những bông cúc xanh rất xinh ấy trong một chiếc lọ gốm màu nâu, và để nó lên chiếc giá sách mới, ở ngay gần máy tính của mình. Thế là mình chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào những cánh hoa mềm mại đó. Mình hi vọng năm mới cũng sẽ xinh và xanh như những đóa hoa ấy.
Hôm qua mình lại mua một chiếc khăn màu đỏ mà theo mình là rất đẹp. Màu đỏ không quá nồng mà cũng chẳng quá khô. Mình gần như không thể cưỡng lại những mảng đỏ. Nó còn làm cho mình nhớ đến cô-gái-màu-đỏ của mình. Bây giờ mình đã có 2 chiếc khăn màu đỏ rồi . Xúng xính đi chơi được rồi nhé.
Mình còn muốn có một đôi giày màu đỏ nữa cơ. Để mùa xuân chỉ toàn những màu sắc rực rỡ tươi vui.
Bỗng nhớ những chiếc lồng đèn. Cháy đỏ rực trong đêm. Treo cao tít tắp.Năm mới. Năm cũ.
Mùi hương mới thắp tự nhiên là mình chênh chênh. Vì tiếc quá những thứ đã qua. Hay cũng vì xa vời quá những gì đang đợi.
Một năm không thể nói là dài hay ngắn. Ngay cả cuộc đời cũng chẳng thể nói là ngắn hay dài. Chỉ cần người sống sao cho trọn vẹn những ngày tháng tới.
Hạnh phúc.
An lành.
Vậy là đủ.Yêu Thương.
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.
Tất niên. [ Không còn xa để chào năm cũ. ]
Previous post: Mẹ trẻ khóc con thơ, nơi mùa xuân không về
Next post: Tháng giêng và anh – Nguyên Sa



