Chỉ có một thân xác đàn ông, nhưng lại là hai con người khác nhau hoàn toàn, một của quá khứ và một của hiện tại. Quá khứ thật xa xôi mà cữ ngỡ là ngày hôm qua, vì thường ngày ta ở gần bên họ, ta không hề nhận ra. Đến một hôm, ta giật mình nhận thấy họ đã thay đổi, những điều thiêng liêng mình từng vun đắp bỗng chốc vỡ vụn.
Đọc truyện tại đây
http://blog.360.yahoo.com/blog-7Wv36XYyeqhatSxMjzz6LW5nEw–?cq=1&p=3833
(Blog của Cấn Vân Khánh)
Người ta vẫn có câu “Món ăn ngon của bạn có thể là liều thuốc độc đối với người khác”. Mượn câu chuyện không hợp khẩu vị về món ăn, đơn giản hơn là chuyện thương yêu loài vật (ai cũng vậy thôi, đôi lúc ăn một món ăn nào đó cũng chạnh lòng), tác giả nói đến hai thái cực đối lập trong tình cảm. Họ chẳng thể nào thuộc về nhau, một người thay đổi theo thời gian, một người day dứt mãi quá khứ. Một người luôn đi về phía trước còn một người luôn hướng về những kỉ niệm.
“Hồi học ở bên Nga, em thường ra quảng trường một mình, buồn quá, chỉ biết làm bạn với bồ câu, có hôm chẳng biết làm gì, em cứ ngồi mãi, ngồi mãi xé bánh mì cho chim ăn đến tận trời tối đấy!”
“Anh biết không, bồ câu được coi là thiên sứ của tình yêu đấy!”
“Kỷ niệm thời sinh viên xa lắc lơ đột ngột hiện về khiến nàng không sao kìm lại dòng ý nghĩ. Nàng muốn nói với anh nhiều, rất nhiều về quãng thời gian nàng sống xa nhà, ở một nơi đất khách quê người với biết bao khó khăn, buồn tủi cũng như tràn ngập những niềm vui mà nàng từng nếm trải, những điều nàng luôn chôn chặt trong lòng và chưa từng nói cho ai biết, nhưng hình như anh đang ngó đi đâu đó, anh kêu anh bị lạnh, anh đói bụng và anh xin lỗi nàng rằng anh cần phải hút một điếu thuốc ngay bây giờ. Nàng mở to mắt nhìn những vòng khói tròn vo mờ ảo được phả ra từ miệng anh, nàng cũng không nhận ra là mình đang rất đói.”
“Anh vẫn đang ăn ngon lành, thậm chí anh đã bỏ đũa xuống và đưa tay gặm, nhằn xương những miếng thịt rắn trắng ởn. Một cảm giác kinh tởm dâng lên trong lòng nàng, không lẫn vào đâu được, cái cảm giác vào một buổi sáng ngồi trên giảng đường vô tình nàng đọc tin trên một tờ báo Nga viết rằng : “ Một số người dân sống trên phố Novoslabodskaya đã gọi điện báo cảnh sát về trường hợp một người Việt Nam đang bắt rất nhiều chim bồ câu, nhét đầy vào những chiếc túi paket. Cảnh sát đã đến ngay hiện trường và bắt quả tang “kẻ đi săn” cùng tang vật là những chiếc túi chứa đầy chim bồ câu đã bị bóp chết và một chiếc vợt lưới dùng để bắt chim.” ”
Phải chăng những gì của quá khứ đều chỉ là một chiếc mặt nạ, để rồi một ngày nào đó nó sẵn sàng bị bóc trần, để phơi bày một sự thật… Phải chăng để được yêu là phải đẹp trong mắt người khác?
Cách viết ổn, nội tâm nhân vật chưa được sâu sắc. Truyện là một chuỗi sự kiện mạch lạc đan xem cảm xúc ngắn ngủi, đọc xong rồi phải ngồi chiêm nghiệm, và đọc lại lần thứ hai.



