Em nhớ là mình đã ngồi đây rất lâu. Chẳng biết từ khi nào, chỉ biết từ khi ánh nắng lung linh trên mặt bàn cứ từ từ thu nhau bé lại rồi biến mất. Xuyên qua cửa kính là một vầng mặt trời chói nhưng dịu, sẽ co lại sau chiếc tủ gỗ rồi chìm vào bóng đêm. Em cũng sẽ như thế, nếu anh không đến.
Em sẽ chìm vào bóng đêm khi đang ngắm mình trên cốc cà phê đá lăn tăn những hạt nước bé con. Một vệt son môi mờ mờ trên miệng ly, dán chặt lên nó như chưa bao giờ được in rõ đến thế. Anh bảo em nếu không muốn lưu dấu son, hãy kín đáo liếm nơi mình sẽ kề môi vào, và em muốn chạm lưỡi mình vào môi anh, để không bao giờ lưu lại một chút ấm nóng nào nữa. Lại thấy tim mình đau nhói khi phải nhớ lại môi anh, mềm và thơm như môi con gái. Cái đám ria mờ xanh cào xước má em khi anh hôn lên nó, hằn trong trí nhớ em nhiều cảm giác gai gai nhồn nhột và hạnh phúc cùng lúc. Rồi em thấy lòng mình cuộn lên, nhức nhối và bật khóc.
Chắc người ta nhìn em dữ lắm, vì chẳng ai nghĩ có một cô gái ngồi đó một mình, vô định và ánh mắt thảng thốt nhìn vào khoảng không xám trắng ngoài cửa kính. Hễ có người đàn ông nào bước vào là trân trân nhìn, cho đến khi phải chấp nhận rằng người ấy đi ngang qua mình, không ngoái đầu lại. Đương nhiên. Vì đó không phải là anh. Nếu là anh, em sẽ thấy được ánh mắt đó rất ấm, dán chặt vào em, vào mái tóc, vầng trán, đôi má, mắt, mũi, miệng, bờ vai, cánh tay, đôi bàn tay đặt trên bàn và vào trái tim em. Nghe như nước mắt chực trào lên, em đành thở dài cho chúng trôi ra theo mớ không khí đặc quánh trước mặt. Giá như thời gian ngừng trôi và em ở đây cho đến khi nào định mệnh đưa bước chân anh đến.
Mặt trời tắt, và anh thì vẫn biệt tăm.
Em nghĩ mình ngốc. Bật cười. Nhưng nỗi đau đè nặng còn khiến em trông ngốc hơn bất kỳ kẻ nào ngốc nghếch. Bật cười vì mình chờ anh mà không hẹn trước, bật khóc vì em tin vào cái vẻ diệu kỳ trên khuôn mặt anh, trong đáy mắt anh mà tưởng rằng cuộc đời này sẽ mở ra cho em một câu chuyện cổ tích ngọt ngào. Và em sẽ tận hưởng nó cho dù khi trang sách đóng lại thì em cũng phải đối diện với sự thật phũ phàng bằng cách đẩy mình qua ngòi bút biên tập. Anh và em, câu chuyện nguyên thủy của người tác giả già nua chưa kịp chữa những lỗi sai và nét bút run rẩy trên bản thảo nhàu nát. Nhưng em vẫn hài lòng. Âu cũng là sự chân thật đến từ con tim, dẫu nó đã tan vỡ biết bao nhiêu lần.
Và anh vẫn chưa đến.
Em sẽ tập cho mình cái thứ lạc quan vô căn cứ bằng cách nói rằng anh chưa đến. Hay anh sẽ không đến? Em vẫn đợi. Vì tin vào mình, và vào anh. Quán đã lên đèn. Chiếc quạt trần cổ bằng đồng đen chạy vù vù, cây đàn piano vẫn trùm tấm vải đỏ và sân khấu vắng bóng người. Ai sẽ mở phím đàn lên? Ai sẽ dạo khúc Serenate của Schubert cho em chìm vào giấc mộng huyễn hoặc của một ngày vắng? Và ai, hay anh sẽ mở trái tim em để len hình bóng mình vào đó, cho em không bao giờ quên một người, cho em phải đợi trong vô vọng, và thấy mình cô độc. Thì vẫn trăm năm cô đơn cho hết một kiếp người đó thôi. Nhưng nếu có anh, vẫn hay hơn.
Rồi chiếc bàn kính có dấu của một giọt nước mắt. Em không cho phép mình khóc giữa chốn đông người, chỉ vì cái bài Right here waiting for you tha thiết của cô nàng nào đó từ chiếc loa gắn đâu đó trong quán làm giọt nước mắt đang đung đưa trên hàng mi kia không thể kềm lòng mà rơi xuống. Vì anh vẫn chưa đến. Em sẽ không xem đồng hồ, em sẽ không nhìn ra cửa. Em sẽ ngồi đợi, cho đến khi có ai đó đến và chạm hai tay vào vai em, ôm siết lấy em bằng cánh tay chắc khỏe, để em được khóc – đau khổ và hạnh phúc trong tay anh. Và chỉ tự mình em nắm tay mình, siết hai bàn tay, vặn vẹo ngón tay vào nhau đau điếng, để xua đi cái cảm giác nhói lòng từ trong tim tràn ra, muốn vỡ tung lồng ngực.
Người nghệ sĩ vừa ngồi xuống và mở nắp đậy đàn. Vậy là đã tám giờ. Mấy cặp tình nhân cùng vài chục đôi mắt tò mò cứ lướt qua, và em nhìn lại. Không có gì trong mắt em, đúng không? Vì nó đang chờ để được lấp đầy bằng hình bóng ai đó. Anh sẽ không đến chứ? Không, không, anh sẽ không đến. Hay vâng, anh sẽ không đến? Chỉ có vế đầu khác nhau, và anh thì không đến. Em sẽ khóc.
Em gọi anh bồi bàn tính tiền ly cà phê mười hai tiếng đồng hồ. Vẫn trị giá như trong menu. Và em thấy mình lãi! Lãi mười tiếng và một sự thật cho một ly cà phê. Em ngu ngốc và nhẹ dạ. Anh thực tế và xa vời. Em sẽ quay lại phi trường. Chiếc va li nặng trịch. Taxi đỗ xịch trước cửa.
Có lẽ em sẽ để mình khóc trong bóng tối ghế sau trong suốt quãng đường từ đây cho đến phi trường. Vì anh không đến.
Yuurione


