Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này!
*
Những buổi sáng lại nghe về những người ra đi
như những cơn gió thầm thì
như những cánh chim thiên di
dù chưa đến mùa đông rét mướt…
*
Những buổi sáng lại nghe tim mình đau đớn
khi ngồi đọc bản tin thời tiết
chỉ thấy toàn bão giông đổ xuống suốt chiều dài những cuộc đưa tiễn
không có bàn tay nào ở lại với ngày sau
*
Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau
bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ
có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó
có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ
khi chúng ta thuộc về hai con đường!
*
Lối rẽ này không phải là một chọn lựa giản đơn
ta đã bắt đầu biết sợ những cái nhìn ấm áp
biết sợ những ngày nắng mà trong lòng giăng mây u ám
biết sợ những giọt nuớc mắt của người khác mà buộc ta phải kìm nén
biết sợ chính bản thân ta đang dần phai nhạt
từ chối để lại những dấu chân…
*
Những buổi sáng ta ngồi đây và nhìn cuộc sống quá chừng cô đơn
một lần mình đứng lên là thêm một lần được khóc
cho phép mình thét gào nỗi đau đến từng chân tóc
cho phép mình gọi tên từng người yêu thương như một bài tập đọc
của một đứa trẻ mới vào đời…
*
Ta có thể đã không còn hiểu được giá trị của một bờ vai
nhìn đâu cũng thấy sự hoài nghi đỏ mặt
chỉ ước đôi khi mình như một cây xương rồng giữa sa mạc
sống vì cần phải sống chứ không vì điều gì khác
mặc yêu thương có những nghĩa lý gì?
*
Những buổi sáng lại nghe tin về những người ra đi
mà trái tim vẫn ở lại chốn này!
1g55p sáng 4/5/2009.
Nguyễn Phong Việt




{ 11 comments… read them below or add one }
Chao ban,
Toi biet ban la ai, toi la nguoi ban hoc cu cua ban.
Toi nghi ban co nhieu bai tho “nua mua”. No co ti triet ly, ti hoai niem, ti cam quan, ti da su, ti chinh tri…. moi thu mot ti. Doc hoai thay chan va chang co gi moi ca.
Ban co bao gio suy nghi ve su dan than chua? Hay chi la ke lang bat, noi troi vay…
Rgds,
Hieu Le
Chào bạn Le Nguyen Hieu.
Tôi không biết bạn viết comment này để dành cho ai, nếu để dành nó cho tác giả Nguyễn Phong Việt, thì những dòng này bạn nên gửi trực tiếp đến cho anh ấy. Đây hoàn toàn không phải trang web của Nguyễn Phong Việt.
Còn nếu comment dành cho tôi, thì đây không phải bài thơ của tôi. Nên tôi miễn bình luận.
Thơ phú vốn là cảm nhận riêng của từng người. Nửa mùa hay không nửa mùa cũng tùy theo cảm quan nghệ thuật của từng người. Việc bạn có thích hay không, đọc chán hay không chán, thấy mới hay cũ, tôi không bận tâm nhiều. Con người ta có thể tự kiểm soát những gì mình đọc, tùy theo gu của mình.
Cám ơn bạn đã comment.
Cha, ban mang tho vao blog cua minh, the ma nhung suy nghi cua ban ve tho that “chat choi”.
Thong diep cua tho chi co mot, la duy nhat. Neu “Thơ phú vốn là cảm nhận riêng của từng người” thi oan cho tho that. Ban chi co the hieu hay khong hieu thong diep cua tho vao thoi diem hay khong thoi????
Tho khong chu quan, tho ton tai truoc khi ta nghi ve no. Ban khong the dua voi tho, voi “am huong cua thanh than” duoc.
Ban co the phan hoi nhung suy nghi cua ban den mail cua toi. Toi se giup ban.
Và khi đến một ai khác đọc bài thơ đó , thì bài thơ đó sẽ được hiểu theo cách nhìn của họ , và đấy là thêm một lần chủ quan nữa .
Thơ chỉ là vật chết , người làm thơ và người đọc thơ thì sống .
Vài lời thô thiển , xin đừng chấp .
Còn nếu bạn bàn về Thơ khác , cảnh vật nên ” thơ ” thì tôi không lạm bàn nữa .
Cam on nhung y kien cua ban. Tuy nhien nhung gi ban de cap o tren khong phai la Tho. Do la “phơi chữ”, mot su hoai vong hien dai.
Ban va Toi van co cach nhin khac nhau ve Tho. Dieu nay het suc binh thuong.
to thay muon ban ve tho thi moi nguoi 1 cam nhan thoi, to dong y voi ban Dean! Noi j thi noi to van thay tho Nguyen Phong Viet van luon khien cho to cam nhan sau sac hon ve nhung j ma to da trai wa… to thich tho Nguyen Phong Viet… to ko phai la 1 nguoi hieu biet nhieu ve tho, nen to cam nhan no bang su nhay cam cua minh thoi. Qua that la ko phai doc bai nao to cung co the hieu het, to chi co the nam bat 1 phan cam xuc trong do ma thoi. Rieng tho NPV lai de lai cho to rat nhieu cam xuc!
sống vì cần phải sống chứ không vì điều gì khác
mặc yêu thương có những nghĩa lý gì?
hope so…………!
Một bài thơ hay đó là khi nó mang đến cho người ta cảm xúc…và những rung động thật sự nơi tâm hồn….nếu bạn đọc thơ của Nguyễn Phong Việt mà hok cảm nhận đc j…và cho nó là nửa mùa vậy tại sao bạn đọc làm j? Tôi rất thick thơ NPV và hok thích nghe những ý kiến bất nhã như vậy
Thơ của NPV theo cách nhìn của tôi không phải là thơ. Đó là những câu chữ thiếu sự sắp đặt hay “phơi chữ”.
Có ai hiểu bạn mình (NPV) hơn mình không nhỉ? Vì thế có ai dám tranh luận trực diện với mình về thơ NPV không? Xin chia sẻ
Trân trọng .
Tôi nhớ đến thuật ngữ “sáp chữ” của nhà thơ Aragông. Theo đó khi tiếp cận những bài thơ ta bắt gặp những ý thơ xa lạ hòan tòan với chân dung của tác giả. Một sự công diễn hòan hảo.
Tôi dùng thuật ngữ “phơi chữ” chỉ cho thơ của NPV, còn nếu liên hệ với những tính cách và người của NPV thì lại phải mượn quý từ của tiền bối Aragông.
Tôi cố ý đưa ý kiến không nhất quán của mình và kiên nhẫn xem những ý kiến phản bác của các bạn để trả lời câu hỏi : ai đang đọc thơ của bạn tôi? Họ biết gì về thơ và tìm gì trong thơ?
Tôi nghĩ veronica thì trẻ con, Dean phát biều đầy mâu thuẫn (học triết và tóan chắc tệ), Dreamer (tay mơ) thì chán. Tôi còn chờ gì thêm nữa lúc này…..