An nhiên

by cappuccino on Tháng Bảy 21, 2009 · 3 comments

in Thơ Cappuccino

                                                                by Cappuccino

Cà phê ngon.

Nỗi buồn thì đặc quánh.

Ta chi trả cuộc đời mình

Bằng những ly cà phê với vô vạn cái tên

Cappuccino. Epresso. Strabuck. Đen nóng không đường…

 

Lúc vội vã

Khi âm thầm

Rồi đôi lần chợt ấm áp

Mà sao…

Giây phút nào cũng sền sệt vị cô đơn.

 

 

Thế gian trôi qua kẽ lá tơ chiều

Ta trốn đời

Ta trốn người

Bằng sự co ro tội nghiệp của tiếng lòng nức nở.

 

Người tìm ta.

Người phụ ta.

Hay người lặng im không nói

Thì cũng có nghĩa lý gì đâu.

Ta

    đã

         tự

              an

                  nhiên

                           rồi.

{ 3 comments… read them below or add one }

1 Tú Trân Tháng Bảy 25, 2009 lúc 15:49

ko uống cf nhưng cũng hiểu sơ  sơ về những con người thích đen – nóng – ko đường ^^

Trả lời

2 cappuccino Tháng Bảy 27, 2009 lúc 10:36

Hiểu gì đây?

Trả lời

3 heomap Tháng Tám 6, 2009 lúc 23:36

den-nong-ko duong= ki quai hehe

Trả lời

Leave a Comment

Previous post:

Next post: