Mới hôm qua ta còn bên nhau
Cùng cười đùa như những con người hạnh phúc nhất thế gian này
Mà hôm nay chỉ còn một người
Tập mỉm cười với trái tim gào thét
Lòng tôi không yên
Chạy sang nhà em gõ cửa
Em còn đó hay đã bỏ tôi một mình trên cõi đời cô độc này…
Chiếc chìa khóa em đánh cho tôi
Giờ đã không còn vừa ổ khóa
Tôi chạy theo em, mong em cho tôi một cơ hội
Chạy mãi, chạy mãi…
Với đôi chân không bao giờ biết mỏi
Rồi tôi thấy em một mình trên con đường vắng
Mưa tầm tã
Em đi một mình, không ô che, không nón đội…
Với đôi mắt buồn, một nỗi buồn sâu thẳm
Tôi chỉ muốn ôm em vào lòng nhưng cảm thấy mình không xứng đáng
Tôi đứng đó, nhìn em…
Còn em, em nhìn vào màn mưa trắng xóa cả đất trời
Tôi đưa tay ra
Còn em, em nhìn vào tay tôi với ánh mắt thương hại
Một chiếc chìa khóa mới…được không em…?
Em lặng yên không nói, nhưng đôi mắt em đã nói lên tất cả: Quá muộn rồi…
Tôi sẽ không để mất em lần nữa
Tôi sẽ không để em ra đi khỏi cuộc đời tôi một cách đơn giản như vậy
Em lại nhìn tôi với đôi mắt ấy…rồi quay lưng bước đi
Em bước đi thật nhanh trong màn mưa rồi biến mất
Tôi đứng đó, băng hoàng…
Không, tình yêu không bao giờ thất bại!
Tôi lại vụt chạy với niềm tin cháy bỏng không bao giờ tắt
Dù em có ở phương trời nào
Tôi cũng sẽ đi, đi đến tận cùng thế giới
Chỉ cần trái tim tôi vẫn còn đập từng nhịp đập tình yêu…
<To be continue>
(Bài thơ này là tác phẩm đầu tiên của tôi, được viết trong một tâm trạng rối bời, đau khổ nhưng luôn luôn hy vọng. Các bạn đừng chê nhé…)



