
(Lời của một trai bao)
Hà Nội, ngày… tháng… năm 2009.
Chiếc ô tô lặng lẽ trôi qua những phố phường Hà Nội, bỏ lại những khuôn mặt đăm chiêu, thờ ờ như mặt nước hồ Tây. Cảnh vật lùi lại, lùi mãi về một kí ức của một ngày Hà Nội không xa.
Em chỉ mới nhận ra điều này – triết lí về những tảng băng – bổ sung cho cái triết lí xưa cũ của em ngày ấy, kể từ lúc anh để em một mình lạc lõng giữa đường phố.
Ngày ấy
Người ta thường bảo em là tảng băng biết cười, thực chất là nụ cười marketing. Em luôn nghĩ rằng một tảng băng phải sống cô lập trong một thế giới đầy ánh mặt trời, thu vào những góc tối âm u và lạnh lẽo. Anh hỏi em, khuôn mặt em sao trông buồn thế? Em biết trả lời sao đây khi nó vốn đã vậy, kể từ khi em biết trải nghiệm và nhận ra mình là ai trong xã hội này. Em là gay. Anh từng bảo anh thấy buồn vì điều đó, hai chúng ta gặp nhau vì cùng chung một nỗi buồn cố hữu. Nhưng cái nỗi buồn của anh khác em. Em gánh trong mình một trách nhiệm.
Ngồi trong phòng chờ máy bay, em vẫn không thể tin rằng niềm tin ít ỏi còn trong em lại mạnh mẽ đến thế. Em không sợ phải nhớ lại những ngày tháng đó, người yêu cũ cũng đã bỏ em lang thang giữa phố Hà Nội. Không dưng em lại nhắn tin cho người ấy và nhận được câu trả lời: “Anh không muốn gặp lại em nữa. Anh đã quên em rồi.” Em nghe một tiếng rơi chua xót mà êm ái.
Bây giờ
Gặp anh bên đài phun nước, em mới nhận ra anh cũng là một tảng băng. Nụ cười của anh hiếm hoi, cái điệu bộ dửng dưng, khinh khỉnh làm em khá bất ngờ. Còn nụ cười trong những bức ảnh của anh thì sao? Lẽ nào… Ngay cả lúc làm tình với em, tảng băng trong anh vẫn hiện diện. Niềm hạnh phúc đến với em tràn trề và nhanh chóng chìm vào đêm tối. Sau cơn thỏa mãn thân xác, mỗi người lại thu về một góc của mình như chưa từng hòa hợp vào nhau.
Đến bây giờ nỗi buồn trong em vẫn chưa nguôi ngoai. Em ghét cảm giác này, nó khiến em buồn nôn, và em đã nôn ngay khi vừa chia tay anh, giữa đường phố, cố họng em mằn mặn, đắng chát. Lẽ thường em có thể dùng lời lẽ cay nghiệt để đay nghiến anh, nhưng cuối cùng em chỉ có thể nói, em còn nhớ rất rõ: “Nếu anh bận thì sao không nói với em trước. Anh đến và đi như thế này, chẳng phải mình gặp nhau chỉ để làm tình thôi sao?”. Vốn dĩ em chỉ muốn hai người có một kỉ niệm, gặp nhau như thế này đâu phải dễ dàng, em phải trải qua một ngày vật vã trong chờ đợi, rốt cuộc em chẳng có tấm ảnh nào chụp chung với anh, kỉ niệm cũng không.
Chia tay nhau, em tự nhủ mình sẽ không quay đầu lại nhưng em đã thua. Chỉ có những dòng người đan chéo vào nhau, em biết kết quả là như thế này nhưng mắt vẫn tìm kiếm.
Khi hai tảng băng gặp nhau
Em thành thật với anh chuyện mình từng làm trai bao do hoàn cảnh kinh tế khó khăn, có vẻ anh không tin nhưng đó là sự thật. Em quan hệ với đủ hạng người. Có những người rất lịch sự và từ tốn, có những người bẩn thỉu và hùng hục như thú đói. Có gã một đêm làm tình đến bảy lần, cũng có gã “chưa vào đã ra”. Em học được bài học vô cảm, lãnh đạm với những ham muốn tình dục của những người em gặp hàng ngày. Đó là những ngày đen tối và quay cuồng. Điều khủng khiếp hơn là em chưa đủ tuổi lao động. Anh vẫn bảo, chuyện tình dục trong giới này rất mở, chuyện tình cảm thì không hề bị trói buộc. Em hiểu vậy, nhưng không khỏi có cảm giác khó chịu, bực tức khi biết anh quan hệ với người khác. Em đã ảo tưởng về tình cảm chăng?
Điều gì xảy ra khi hai tảng băng gặp, người ta thiết nghĩ cái lạnh sẽ tăng gấp đôi.
Nhưng em đã không còn là chính mình.
Điều gì xảy ra khi hai tảng băng va vào nhau, cả hai sẽ cùng vỡ nát, hoặc chỉ đứt gãy mộ phần rồi dội ngược lại quỹ đạo cũ, không còn gặp lại.
Nhưng có khi tảng băng kia quá lớn, quá lạnh. Tảng băng nhỏ sẽ nứt toạt ra, một tiếng rắc của quá khứ, những mảnh vỡ văng ra tứ phía rồi chìm xuống mặt nước cuồn cuộn, mất hút.
Để làm tan băng
Em thích cho tay vào túi áo khoác của anh, một phần vì lạnh, một phần nó giúp em đỡ ngại ngùng khi ôm anh giữa phố xá. Cơ thể anh nóng hổi, nhưng cái áo khoác ngoài cứ lạnh toát. Anh hát hay, giọng hát ấm, không phải chất giọng Hà Nội. Cái giọng nhừa nhựa hay kéo dài em đã quen từ những lần nói qua điện thoại, có hơi đểu một chút. Và cho tới lúc này đây, em vẫn không thoát khỏi ý nghĩ rằng anh đểu thật! Nhưng em biết làm gì ngoài việc chấp nhận con người thật của anh.
Những lời hứa hẹn và mời mọc vốn chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Em xem lại lịch sử chat của hai người và giật mình thì thấy nó giả dối và đầy ảo tưởng. Em xóa tất cả những tin nhắn của anh. Khi em quyết định quên đi tất cả thì tin nhắn của anh lại đến – bây giờ em ở đâu? – sau tất cả những gì đã diễn ra…
Nụ cười của anh thật hiếm hoi, có thể nó không dành cho em, có thể nó đã bị chôn vùi cũng những kí ức. Em vẫn mang trong mình một chiếc mặt nạ, hằng ngày, nó giúp em tránh bụi đường và đối diện với những người xung quanh. Nhưng khi cởi nó ra, em thật sự yếu đuối trong suy nghĩ. Nhiều lần em nghĩ mình mạnh mẽ lắm, nhưng chỉ trước những gã đàn ông xuẩn ngốc.
Làm sao để làm tan được băng? Băng chỉ tan khi có ánh mặt trời. Không thể làm tan băng bằng cách đập cho nó vỡ thành từng mảnh nhỏ, hay đục khoáy vào những vết nứt. Em không phải là ánh mặt trời, nhưng máu của em nóng hổi. Nghĩ đến đó, em thấy mình đã tan chảy từ lúc nào.



