by Cappuccino.
Ngày thật dài.
Khắc khoải tự mình trong cái vỏ ốc bé bỏng.
Không message.
Không lời mời cà phê.
Không long rong qua phố phường nắng gắt.
Chỉ mình ta.
…
Bao nhiêu giờ rồi?
Là sáng. Trưa. Hay chiều tối?
Ánh sáng ma mị nào lọt qua được tấm kính chắn phản quang
Cho ta nhìn rõ một ngày.
Mù lòa thời gian.
Ta cầm tù ý nghĩ.
Sự chán chường.
Thảng thốt.
Hay âu lo.
Có hiện diện cũng chỉ bầy đàn trong phút chốc mê ngủ.
Gắng gượng thoát khỏi những cơn bóng đè.
Bước xuống nhà, lục lọi nốt một chén cơm đã cũ.
Thấy mình nên thay quần áo đẹp và ra đường./.



{ 5 comments… read them below or add one }
Những ngày dài …
ta ca`m tu` y nghi~, song sao kho’ wa…
Nên: “Bước xuống nhà, lục lọi nốt một chén cơm đã cũ.
Thấy mình nên thay quần áo đẹp và ra đường./.” thôi! ^^
Không gian có nghĩa lí gì khi ta đã cầm tù ý nghĩ ?
chính bởi vậy nên phải “Gắng gượng thoát khỏi những cơn bóng đè.”, Hàn Du ạ.