Tôi là người Việt Nam, sinh ra lớn lên ở đất Cảng Hải Phòng. Tôi là đã ra với Trường Sa, ra với bộ đội Trường Sa và trở thành quân nhân của Trường Sa trong gần 1 tháng trời. Tôi đã viết nhiều về biển đảo, về nỗi niềm với từng tấc đất, mét nước thiêng liêng của Tổ quốc… Thế nhưng, càng đi, càng biết, càng viết về biển đảo, về Trường Sa – Hoàng Sa, tôi càng thấy uất ức. Lần gần đây nhất là xem đoạn Video Clip của 1 phóng viên Trung Quốc, lần đầu tiên công bố đoạn băng quay cảnh lính thủy Trung Quốc dùng pháo hạm, súng liên thanh tấn công, tiêu diệt những người lính công binh Hải quân của Việt Nam đang tay không vận chuyển vật liệu xây dựng lên bãi cạn Gạc Ma và bắn chìm những chiếc tàu vận tải của Hải quân Việt Nam. Tôi đã nghẹn cổ, không dám nhìn vào màn hình máy tính khi thấy cảnh những xác bộ đội ta tung lên không trung sau khi những cột nước dựng lên bởi pháo hạm được bắn từ tàu Trung Quốc. Tôi đã run lẩy bẩy, không thể châm nổi điếu thuốc khi nhìn cảnh 2 chiến sĩ của ta bị trói gô, ngồi dúm dó với áo lót màu cháo lòng, quần đùi giải rút, chân tay thâm tím, máu tràn trên mặt đang lẩy bẩy trên boong tàu Trung Quốc sau khi bọn chúng đã giết hết những công binh Hải quân của ta.
Hôm nay, tôi lại nghẹn họng, lại khôn thể châm nổi điếu thuốc khi lên mạng và xem được hình ảnh những ngư dân Quảng Ngãi cũng lẩy bẩy, dúm dó trước mũi súng của lính thủy Trung Quốc ngay trong những ngày của tháng 6-2009 này. Họ bị bắt khi đang đánh cá trên vùng biển quen thuộc, được gọi là vùng biển Việt Nam, cũng giống như những người lính công binh Hải quân bị tấn công đầu tháng 3-1988 khi đang xây dựng công trình trên vùng đảo của Việt Nam…
Những gương mặt ngư dân cương trực của Quảng Ngãi này, hình như tôi đã gặp trong chuyến ông tác nào đó vào Quảng Ngãi. Vì miếng cơm manh áo và vợ con, anh em ở đất liền, họ phải mang thân mình đánh cược với biển cả. Thế nhưng, chắc chắc một điều là ít người trong số họ sẽ nghĩ là phải dúm dó trước mũi súng của những quân nhân Trung Quốc đầy đủ áo phao, sao hàm, mũ kê pi và cả những ống kính máy ảnh chĩ xuống họ, chụp tanh tách một cách nhục mạ.
Họ nghĩ gì và chúng ta nghĩ gì khi xem những hình ảnh này. Riêng với tôi, là cảm xúc thật: NHỤC NHÃ
———————————————-













{ 13 comments… read them below or add one }
Tất cả đều chỉ vì sự yếu kém của các bác chính phủ.
nước lớn bóp nước nhỏ, chuyện thường ngày, thay vì cảm thấy nhục nhã, chúng ta nên chuyển sang căm thù
Việt Nam ơi xin nắm chặt tay!
that bat cong khi nhung nguoi dan danh ca vo toi lai bi bon chung bat giu .chien thi chien
nagi gi
that nhuc nha
danh thi danh so j bon no.neu nhu co khai chien tuj san sang ra tran
bat tay voi mot nuoc manh nao do la thuong sach
.khi da du lon manh thi ta tinh sau……keke
bang cach nao do phai chong lai may thang tau thoi
Từ uất hận chuyển sang đau lòng…thương lắm 1 vùng trời việt nam
toi cam? thay that uat uc khi TQ co nhung~ hang` dong dang xau ho? tren
1 nuoc” lon lai giau` tai` nguyen thien nhien tren bien cung nhu dat lien
lai dang co gang chiem doat luon ca? 1 vung bien Dong rong lon”
that ko the nao` co the? hinh dung ra dc 60 nam quan he huu nghi VN-TQ co y nghia~ gi` nua day
các bạn không biết đó thôi, Sở Công Thương Thành phố Hồ Chí Minh có tên Trưởng Phòng Vòng A Lộc đó sao? dân tộc hắn đấy, bọn Trung quốc đấy
Đề nghị bạn không phát biểu gây chia rẽ. Chúng ta chống lại 1 đế quốc Trung Quốc chứ không chống lại những người dân Trung Quốc.
Thân.
thấy đau nhều hơn….
đúng là lòng tham không đáy mà, to như thế rồi mà cứ tranh với người khác từng phân biên giới từng tí vùng biển. Hành xử thì côn đồ mà VN mình bé quá chả mấy khi dám lên tiếng, bị bắt nạt mà lên tiếng cũng rụt rè. chả hiểu hô hào anh em kiểu gì, anh em mà lại xử vs nhau như thế? năm nay kỉ niệm 60 năm thiết lập quan hệ ngoại giao, ko biết để kỉ niệm ngta còn bắt bao nhiêu tàu của VN mình?