“Con Gái Không Có Bố
Không có bố, nghĩa là con gái “lớn” rất mau, 9 – 10 tuổi con gái đã
biết xách giỏ đi chợ, mua hàng theo thực đơn ghi sẵn. Cũng tuổi ấy con
gái đã biết thức đêm để phụ mẹ làm hàng.
Không có bố, nghĩa là con gái biết tự lập từ sớm. Tự chăm lo cho
mình, tự học, tự mày mò, tự đối phó với những chuyện rất con gái và tự
quyết định tất cả bước ngoặt của mình, mặc dù con gái có phải boăn
khoăn, do dự nhiều hơn.
Không có bố, nghĩa là con gái không có quyền làm sai, vì con gái
biết mỗi cái sai của mình không còn là “chuyện nhỏ” như cái ngày có bố.
Không có bố, nghĩa là con gái không được quyền đòi hỏi hay so sánh. Không có bố, con gái phải nỗ lực nhiều hơn.
Không có bố, nghĩa là con gái mất luôn quyền làm nũng, mè nheo với
mẹ. bởi đơn giản mẹ đã gánh thay phần trách nhiệm của bố rồi nên con
gái không được làm mẹ mệt thêm nữa. hình như con gái không có bố trở
nên dè dặt, kín tiếng hơn…
Không có bố, nghĩa là con gái hay lo. lo cả khi mẹ ra ngoài tôi tối
chưa về. Nỗi lo mơ hồ, vô cớ mà chỉ những ai còn một người thân duy
nhất trên đời như con gái mới hiểu.
Không có bố, nghĩa là con gái hay mít ướt. Mít ướt khi tủi thân, mít
ướt khi thiếu thốn, khi đơn độc và mít ướt cả khi đồng cảm với một ai
đó cũng không có bố như mình.
Không có bố, nghĩa là con gái rất hay nhớ. ngọn gió, mùi hương và cả tiếng còi tàu…
Không có bố, nghĩa là con gái rất hay nhắc. Những mảnh vụn ký ức
chẳng bao nhiêu mà cứ tưởng như con gái biết nhiều lắm. bố tui thế này,
bố tui thế kia…
Không có bố, nghĩ là là con gái rất nhạy cảm. nhạy với một cái vuốt
tóc, nhạy với một lời khoe, nhạy với sự tự hào, đầy đủ của một người
khác, nhạy cả với cái từ “bố” mà lâu lắm rồi con gái không được gọi.
Không có bố, nghĩa là con gái sợ hết thảy mọi thứ trên đời. Sợ va
chạm, sợ đổ vỡ, sợ những tiếng cãi nhau và sợ cả ánh đèn màu lập lòe…
Chỉ duy nhất bóng đêm là con gái không sợ vì con gái quen ẩn mình ở
những nơi tôi tối, nơi con gái thấy mình được che chở, bình yên.
Không có bố, nghĩa là con gái không cần phải ngóng đợi mỗi đêm. Nhưng con gái vẫn tốn nhiều thời gian ban đêm để nghĩ về bố.
Không có bố, nghĩa là con gái rất ngờ nghệch về những chuyện… con trai, vì con gái đã mất đi một “chuyên gia” tư vấn.
Không có bố, nghĩa là “một nửa” của con gái không phải nghe những
lời càm ràm đúng điệu phim hàn quốc nhưng rất thật với lòng người bố:
“Cậu mà làm cho con gái tôi khóc thì tôi sẽ không để yên cho cậu đâu!”.
Không có bố, nghĩa là con của con gái sẽ không biết được thế nào là
tình thương của ông ngoại như con gái đã từng được hưởng trong suốt 7
năm xưa.
Không có bố, nghĩa là con gái cũng giống… mẹ. Tin vào bố, tin vào những điều tâm linh…
* * * * *
Nhưng không có bố không có nghĩa là con gái không sống tốt. Không có
bố, con gái biết quý trọng cuộc sống của mình hơn vì con gái không chỉ
sống cho mình mà còn sống cho những năm tháng bố không được sống…
Con gái xin lỗi nếu con-gái-không-có-bố làm những ai đang có bố phải
buồn nhưng chỉ cần còn bố thì dù có xa cách, bất đồng hay bất cứ điều
gì đi nữa, con gái nghĩ đó cũng đã là một hạnh phúc rồi!
Năm thứ 16, con gái không có bố…
Nhang khói ơi, bố ở tận trong tim. Nơi thật gần sao ta không với tới
Theo Nhím Lông Xanh.”
Thư gửi bố
Hôm nay “con gái không có bố” viết thư gửi bố thân yêu. 24 năm qua đây là lần đầu tiên trong đời mình con gái viết thư cho bố vì bố biết không ngày bố “rời xa” con gái mãi mãi lúc đó con gái chỉ mới bập bẹ đánh vần từng con chữ. Những chữ mà con gái biết được lúc đó không thể khuôn đúc lên một cách tròn vẹn ba chữ “tình cha con”.
Và lúc đấy đầu óc nhỏ bé của con gái chẳng thể nào hiểu sự thiếu thốn của một gia đình khi không có bố.
Càng lớn lên con gái mới hiểu, người bố trong gia đình không chỉ là người cho con gái hình hài hôm nay. Bố còn là bàn tay là bờ vai vững chắc cho những phút yếu lòng của con gái và mẹ của con gái. Từ ngày bố đi, mẹ đối với hai chị em con gái mẹ vừa là cha vừa là mẹ. Trong gia đình của “con gái không có bố” những việc trong nhà từ việc bé bằng cây kim sợi chỉ đến cả những công việc dành cho “những người bố” đều qua bàn tay mẹ.
Và con gái vẫn nhớ có những lúc con gái chợt chạnh lòng và mắt con gái nhòa đứng chờ giữa trời mưa rét lạnh căm khi ở bên kia hình ảnh cô bé gái nép mình trong ngừơi bố ấm áp.
Bố có biết mỗi mùa mưa mùa lũ đến sự trống vắng của nhà vắng bàn tay người bố chính là nỗi sợ của con gái và mẹ. Bố biết không dù từ nhỏ đến lớn con gái luôn được mẹ bảo bọc nhưng đôi khi chợt choàng tỉnh sau những giấc mơ ngắn ngủi về bố con gái đã khóc òa trong tức tửi vì con gái không còn bố…
Những lúc ấy con gái nhớ bố…
Và bố đâu có biết đôi khi con gái chỉ thèm đựơc như người ta gọi thật tha thiết “bố ơi” mà số phận đã cướp mất đi quyền đó của con gái. Bố có biết lòng con gái như vết dao cứa khi người ta chợt hỏi “bố con đâu?”.
Con gái vẫn luôn tự nhủ mình mạnh mẽ nhưng bố à mất bố rồi trong thế giới tình cảm của con gái chằng thể nào trọn vẹn. Con gái có cứng rắn đến đâu vẫn cần có bố, bố à. Và hôm nay con gái sống xa mẹ và nhớ bố…
Con đường mưa hôm nay nơi miền đất xa và nhớ mẹ, mắt con gái bỗng nhòa đi như bao lần khi con gái vẫn thế khi biết con gái không còn bố trên đời. Con gái không còn bố đã từ lâu lắm rồi nhưng con gái vẫn luôn mơ về một gia đình có bố có mẹ, mơ về những bữa cơm ngon tay mẹ nấu và ấm tiếng cười bố và con gái. Nhưng con gái biết con gái đã từ lâu không còn bố nữa rồi… Bố của con gái chỉ còn trong giấc mơ…Con gái thương nhớ bố…
Thư gửi bố
Con gái
Catus
SG, 23h50p.m. Ngày 17 tháng 7 năm 2009.
Từ nơi bố đã đi qua
Đến nơi con gái chưa bao giờ biết đến.




{ 3 comments… read them below or add one }
Đọc đoạn đầu trước cái đoạn bức thư… tự nhiên nghĩ, quái thật mình có bố và thường xuyên thấy đầy đủ nhưng sao tất cả những việc đó mình vẫn làm cứ như là… ko có bố.
đôi khi, có những cảm giac còn nhiều hơn cả nỗi buồn…
Uh, cảm giác đó còn hơn cả nỗi buồn, sự mất mát không gì bù đắp đc.