
Anh à! đừng buồn nữa nhé!
Vì nỗi buồn đã đi xa theo em rồi.
Đi xa,đi xa …
Em vẫn tha thẩn 1 mình qua từng con phố nhỏ nhưng chẳng bao giờ em bước qua góc phố ấy. Góc phố cũ ướt mèm trong cơn mưa rả rích,ấm nồng 1 nụ hôn ngọt ngào. Những con đường vòng quanh SG nhỏ bé của chúng ta,chắc anh cũng thôi không còn lang thang vì không còn “có em ngồi sau lưng, anh có thể đi bất cứ đâu” . Bây giờ em 1 nơi anh 1 nơi những con đường cũng trở nên vắng lặng, lạnh lùng ….
Bản nhạc ấy đã cho anh và em gặp nhau. Nếu hôm đó,em và anh không cùng đưa lời yêu cầu bản Canon in D cho người nghệ sĩ ở quán cà phê nhỏ ấy,có lẽ ta đã không có những điều như hôm nay. Anh nồng nàn quá! dịu dàng quá! Lúc nào gặp nhau cũng nhìn em âu yếm cười như thế.
Em cố tạo ra những câu chuyện,những cái cớ vu vơ để mối quan hệ của chúng ta khó khăn và rắc rối hơn. Em đã buồn biết bao nhiêu, giận mình biết bao nhiêu … Em cố chẳng thèm nói chuyện với anh nữa. Em biết rằng anh cũng buồn, cũng nhớ em đến nao lòng … Nhưng em đã làm thế.
“Anh nè! sau này em không muốn gặp anh nữa thì sao?”
Em đã thấy mắt anh thoáng buồn. Tim em xót xa
Anh không quan tâm em nhiều,không nói những lời hoa mĩ như nhửng người từng đến với em. Anh chẳng muốn giữ em cho riêng mình,đến bàn tay em anh cũng chẳng nắm lấy 1 lần….Anh đến bên em thật chậm và thật hiền. Em quá vô tình và lạnh lùng vì em không muốn tình cảm của anh dành cho em nhiều và dần dần nhiều nữa … Đến ngay cả lúc em cảm thấy yêu anh nhiều nhất,em cũng đã vụt chạy khỏi vòng tay của anh,chạy khỏi chiếc hôn nhẹ nhàng ấy,chạy khỏi nơi đầy ắp yêu thương ấy …. Nước mưa và nước mắt hòa vào nhau nhau mặn đắng
Anh sẽ rất buồn. Em biết như thế!
Sẽ thôi không gọi nhau nữa. Sẽ thôi không nhắn tin nữa.
…
…
….
Thời gian trôi đi. Em nên để anh dừng lại …
Anh à! đừng buồn nữa nhé!
Vì em sẽ mang nỗi buồn ấy theo em đi xa.
“Anh ra sân bay tiễn bạn cùng em được không?”
“Bây giờ à”
“Ừm”
“Anh bận rồi”
“Em đi 1 mình vậy”
“Chúc bạn em đi bình an nhé!”
“Cảm ơn anh! em hỏi a 1 điều được không?”
“Em hỏi gì?”
“Anh có thề quên 1 người sau 5 phút không?”
“Sao em lại hỏi vậy?”
“Vì 5 phút nữa em bay rồi”
“…….”
“Em đi nhé! anh ở lại bình yên”
Giọng nói của anh vẫn ấm áp và đầy yêu thương. Lẽ ra em nên ra đi thầm lặng. Lẽ ra em không nên gọi cho anh. Để em không phải nghe lời nói “anh sẽ đợi em” cuối cùng của anh … em kéo lê chiếc vali nhỏ. Tim em như sao vỡ trên trời. Mắt em nhạt nhòa nước …
Thời gian trôi đi. Em và anh đứng lại.
… …. ……
Anh vẫn hy vọng. Anh vẫn sẽ chờ em. Anh tin em ra đi rồi em sẽ quay về. Anh biết sẽ không bao giờ là quá muộn …. vì anh yêu em. Em không biết rằng khi em cố đẩy anh ra xa anh lại thấy yêu em hơn. Anh yêu em nhiều. Nhiều lắm!
Tạm biệt em nhé! em mong manh như con gió nhỏ. Bay xa. Bay xa. Sẽ có 1 ngày chúng ta tìm thấy tình yêu,1 lần nữa … Anh tin như thế.
….
Khuya lạnh.
Bản nhạc của anh và em vẫn đều đều bên tai.
Anh nhắm mắt.
Gió mơn man.
Gió mong manh.
Gió dịu dàng.
Gió nhẹ nhàng.
Như em,như em.
Gió cứ như thế hoài. Hỏi sao anh không nhớ em ….
[Mèo Hany]




{ 1 comment… read it below or add one }
hj cho phep minh lay 1 doan
Khuya lạnh.
Bản nhạc của anh và em vẫn đều đều bên tai.
Anh nhắm mắt.
Gió mơn man.
Gió mong manh.
Gió dịu dàng.
Gió nhẹ nhàng.
Như em,như em.
Gió cứ như thế hoài. Hỏi sao anh không nhớ em ….
dung nhu y cua minh ….