Thật sự rất thích Avatar
cảm xúc rất mạnh mẽ, và nhiều dư chấn.
Khu rừng ấy,
Một thế giới gây cho con người ta cảm giác sợ hãi, nguy hiểm có thể xộc ra bất kỳ lúc nào - những con quái vật kỳ dị và to lớn thình lình lao ra từ bụi rậm, nhe hàm răng sắc nhọn, và tấn công ác liệt, những loài thực vật cũng khổng lồ và khác thường, những âm thanh gầm rú, ghê rợn…
Nhưng ẩn sau những nguy hiểm mà người ta nhìn thấy đó, lại là một thế giới sống động, đầy mê say.
Khi những loài động vật có thể tồn tại cùng nhau. Khi họ học cách cảm nhận và liên hệ với nhau bằng con tim, bằng nhịp thở, bằng tâm linh, … chứ không phải bằng những cách mà thế giới con người đang làm.
Mọi rợ, mà không mọi rợ, Vì sao? Vì những quái vật đó, tồn tại trong một thiên nhiên hoang dã ấy, họ tìm cách tồn tại cùng thiên nhiên, chứ không thô bạo tìm cách hủy hoại nó. Họ tìm cách hiểu thiên nhiên theo bản năng của họ. Họ sống theo bản năng hoang dã đó, trần trụi, không khoác cho mình bất kỳ một vỏ bọc nào. Yêu và ghét một cách rất tự nhiên.
Tình yêu giữa quái vật và con người,
Jake là con người, đến từ thế giới con người, thế giới văn minh, hiện đại. Nhưng anh lại bị thế giới mọi rợ cảm hóa. Anh đã cảm thấy như được trở về với cội nguồn, với bản chất hoang sơ ẩn sâu đâu đó từ lâu trong con người mình mà lâu nay anh chẳng hề biết.
Anh bối rối, hoang mang, vì không biết mình là ai nữa. Là cái con người văn minh kia, hay là một con quái vật mọi rợ, với những thứ bản năng khác thường?!
Dưới sự dẫn dắt của cô gái quái vật, anh đã dần dần học được cách làm bạn với những loài động vật đáng sợ. Cảm nhận được chúng nghĩ gì, từng nhịp thở, từng nhịp đập con tim, từng ánh mắt của chúng. Anh dần dần cảm nhận mối liên hệ bền chặt với thiên nhiên hoang dã xung quanh, và dường như làm chủ được mọi thứ.
Anh trở thành một người đàn ông thực thụ của bộ lạc, của khu rừng. Và hơn hết, anh đã yêu cô gái quái vật. Một tình yêu với những bản năng giản dị nhất, cuồng nhiệt nhất, gụi gần nhất, nhưng không thiếu những cung bậc cảm xúc nhẹ nhàng. Nó thuần khiết như chính bản chất của tình yêu.
Không hiểu sao mà, tôi thấy cái cảnh hai con quái vật ân ái nhau lại đẹp đẽ đến thế. Đẹp nao lòng, đẹp đau đớn.
Thế mới nói, khi yêu, thì ai cũng dễ thương. Tình yêu làm ai cũng đẹp.
…
Uh, vậy đấy,
Tớ say mê cái khu rừng ấy, và cái tình yêu ấy.
say mê cái cách mà thế giới trong khu rừng ấy diễn ra, say mê cái cách mà họ yêu nhau, giản dị, cuồng nhiệt, bản năng.
Xem phim đó tự nhiên thấy con người thật “xấu xí”
Uh, tự nhiên, mình thấy con người thật tẻ nhạt, giả tạo, chỉ giỏi khoác lên mình những vỏ bọc to kềnh.
Tự nhiên mình mơ ước cái hành tinh đó, khu rừng đó, thế giới mê hoặc đó. Để được sống với tấm lòng trần trụi, hoang dã. Để không phải khoác lên mình một cái vỏ bọc nào để tồn tại.
…
I see you
I see you
Walking through a dream
I see you
My light in darkness breathing hope of new life
Now I live through you and you through me
Enchanting
I pray in my heart that this dream never ends
I see me through your eyes
Living through life flying high
Your life shines the way into paradise
So I offer my life as a sacrifice
I live through your love
You teach me how to see
All that’s beautiful
My senses touch your word I never pictured
Now I give my hope to you
I surrender
I pray in my heart that this world never ends
I see me through your eyes
Living through life flying high
Your love shines the way into paradise
So I offer my life
I offer my love, for you
When my heart was never open
(and my spirit never free)
To the world that you have shown me
But my eyes could not division
All the colours of love and of life ever more
Evermore
(I see me through your eyes)
I see me through your eyes
(Living through life flying high)
Flying high
Your love shines the way into paradise
So I offer my life as a sacrifice
And live through your love
And live through your life
I see you
I see you
…
Này thì tớ đã bổ sung thêm một phim vào danh sách những bộ phim đáng ghi nhớ của tớ.


