Điều kỳ diệu

by gachduoi on Tháng Một 26, 2010 · 0 comments

in Blog, Tản văn

đôi khi tôi thấy mình yếu đuối
chẳng thể nào có đủ quyết tâm
chia tay đấy nhưng sao lòng trống trải
khi bên mình chẳng có dáng người xưa

hạnh phúc là gì sao nhân loại mải mê
kiếm tìm mãi mà không hề nhận thấy
hạnh phúc ngay bên mình trong cuộc sống
bình lặng này như một vạt nắng mùa đông

tuổi mười tám tôi xa nhà đi học
một cuộc đời mới lạ dưới chân tôi
chỉ một phút yếu lòng nông nổi
nên ngàn năm nỗi hận gửi mây bay

hai hai tuổi tôi chưa thành người lớn
những nghĩ suy vẫn còn non trẻ
vẫn thấy cuộc đời này như là cổ tích
khi vô tình một ánh mắt ai nghiêng

nắng vẫn vàng trên con đường nhỏ
hương hoa sữa nồng nàn muôn thủa
mưa dịu dàng thấm sâu vào nỗi nhớ
chỉ có lòng người sao quá dễ đổi thay

một sớm mai thức dậy giữa yên bình
một ánh nắng, một cái chạm tay thật nhẹ
chợt giật mình như giữa một cơn mơ
chú bé ngày nào trong căn nhà thơ ấu
thoáng lắc đầu, một giấc mộng vừa tan

tôi đang sống những ngày sôi nổi
tuổi mạnh tràn đầy trên đôi bờ vai trẻ
trong trái tim tràn đầy máu nóng
biết yêu thương và cả biết căm thù
tôi sẽ sống và làm nên điều kỳ diệu
kỳ tích kia xin dành tặng mẹ tôi
Tổ Quốc nữa xin người hi vọng
ở đứa con, xin chỉ một lần…

Leave a Comment

You can use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Previous post:

Next post: