
Gió lạnh lùng. Gió cô độc. Gió dữ dội. Ừ, gió còn thế nào nữa nhỉ. Gió rắc rối quá khi cứ làm mái tóc dài của cô bé mười sáu tuổi xổ tung. Khiến con tim ai xao xuyến. Rồi gió thướt tha tà áo dài nữ sinh những ngày mùa thu, khai trường. Một màu trắng tinh khôi. Gió. Lá khô. Cả con đường nhỏ ngập trong sắc vàng, sắc trắng. Xới tung lên mỗi khi… gió… Sa mạc. Mùa hè. Nóng. Gió. Thế là cát quay cuồng cùng gió. Đất trời chuyển động. Những vòng xoáy. Bão cát. Gió và cát. Bên nhau hạnh phúc đến điên đảo. Ừ, đúng rồi. Gió và cát, anh và em. Bên nhau mãi mãi. Có một ca khúc. Không nhớ nữa. Anh như cơn gió. Phong trần. Không có bến đỗ. Không có nơi dừng đôi chân moit mệt. Nhưng em, cát, luôn bên gió. Đi cùng gió. Không rời.
Ai bảo gió không tình cảm. Gió vuốt ve đôi má người thiếu nữ. Hây hây. Mùa xuân. Gió lùa qua lằn khe hở chiếc khăn len. Ngày mùa đông, em ôm chặt anh. Ấm áp.
Hạ. Gió thơ thẩn trên trời. Cánh diều. No nê. Mãn nguyện. Thỏa sức vút lên cùng gió. Gió Lào. Khô nóng. Làm bỏng rát tấm lưng ong một thời con gái của mẹ. Gió cồn cào. Ngột ngạt. Rồi mưa đến. Gió và mưa. Thế là thành bão. Ông nội thở dài: Năm nay lại mất mùa… Nhóc nhìn ra đường. Vắng lặng. Chỉ có gió vẫn quay cuồng… Ngày mai đi học…



