Khi yêu anh em biết mình yêu một ngọn gió
Gió thật gần,thoáng chốc đã xa xôi
Gió ở bên, mà lại như không có
Giống như anh, mới đó đã đi rồi.
Em chỉ là một chiếc chong chóng nhỏ
Chơ vơ trên đồi cao, chờ cơn gió quen về
Những cánh nhẹ, nhưng không sao quay nổi
Nếu một ngày, không có ngọn gió kia.
Người ta thấy hình hài của gió
Khi nhìn vào cánh chong chóng đang quay
Nhưng không ai thấy nghẹn ngào nước mắt
Rỏ thật sâu vào trái tim này.
Gió đi mãi và không trở lại
Để chong chóng buồn, đứng khóc giữa đồi cao
Gió vô tâm, gió vô tình.Em biết
Nhưng chong chóng sao quay khi chẳng có ngọn gió nào?



