The Sound of Silence


“Anh về từ đường phố
Anh về từ trận gió
Anh về từ cơn mưa
Từ những ngày đã qua
Từ những ngày chưa tới
Từ lòng em nhức nhối…”
Trời chuyển mưa.
Đứng ở ban công tầng 6 của trường ĐH, tay em với đc những cánh chuồn chuồn là là thấp.
Gió trổ hàng điệp xào xạc lá, vương đầy tóc em.
Lòng em chợt nhớ đến những cơn mưa bất chợt nơi xa…
Nơi có anh, có những con đường, hàng quán mình đã từng qua in sâu dấu vết…
Anh! SG đã vào mưa…
Anh có nhớ mang theo dù hay áo mưa không, vì không còn em nhắc nhở…
Anh có nhớ ghé vào và mua về những món ăn nóng hổi cho cô em gái nhỏ…
Anh có nhớ…
HN mùa này lại sắp ùa về những cơn mưa…
Lòng em lạnh, bởi kí ức và yêu thương trong em lạnh.
Em biết mình đã tạo ra những bi kịch, dù em không muốn thế, dù em đã biết trước hậu quả sẽ khủng khiếp thế nào…
Nhưng em đã dấn quá sâu, và em sẽ chấp nhận gánh chịu tất cả !
Em không còn lựa chọn nào khác…
Có những yêu thương dù là quen thuộc, nhưng từ một người xa lạ – lại khiến người ta trân trọng hơn từ một người đã quá gần gũi mà ta nghĩ đến nhàm chán. Nhưng sau cùng, điều gì mới thực sự ở lại bên ta mãi mãi?
Em chỉ cần một ai đó yêu thương em nhiều, hơn anh đã từng, như anh đã từng…
Mà sao, khó quá, em vẫn tìm hoài không ra ?
“Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm lòng anh
Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn
Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi”
- Tiểu Thanh -
[Thơ Xuân Quỳnh - bài "Anh" và "Tự hát"]
{ 0 comments }



