<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?> <rss
version="2.0"
xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
><channel><title>Bình Minh Mưa &#187; Nước ngoài</title> <atom:link href="http://www.binhminhmua.info/category/mutilmedia/ebook/tieu-thuyet-nuoc-ngoai/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" /><link>http://www.binhminhmua.info</link> <description>Open your heart to feel the love of this life</description> <lastBuildDate>Thu, 29 Jul 2010 17:11:01 +0000</lastBuildDate> <language>en</language> <sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod> <sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency> <generator>http://wordpress.org/?v=3.0</generator> <atom:link rel='hub' href='http://www.binhminhmua.info/?pushpress=hub'/> <item><title>Mãi đừng xa tôi&#8230;</title><link>http://www.binhminhmua.info/2010/03/mai-dung-xa-toi/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2010/03/mai-dung-xa-toi/#comments</comments> <pubDate>Fri, 12 Mar 2010 09:42:51 +0000</pubDate> <dc:creator>Hà Jung</dc:creator> <category><![CDATA[Blog]]></category> <category><![CDATA[Ebook]]></category> <category><![CDATA[Nước ngoài]]></category> <category><![CDATA[Review]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.binhminhmua.info/?p=6747</guid> <description><![CDATA[Đọc lại Never let me go. Vẫn là cảm giác nặng nề và bứt rứt như những lần trước, nhưng có lẽ lần này tôi hiểu thêm một vài điều, ghi nhớ thêm một vài chi tiết và khóc nhiều hơn. Lần đầu tiên đọc cuốn sách này là tháng 11 năm 2008. Hồi đó [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p><a
class="post_image_link" href="http://www.binhminhmua.info/2010/03/mai-dung-xa-toi/" title="Permanent link to Mãi đừng xa tôi&#8230;"><img
class="post_image aligncenter frame" src="http://www.binhminhmua.info/wp-content/uploads/2010/03/maidungxatoi.jpg" width="400" height="633" alt="Post image for Mãi đừng xa tôi&#8230;" /></a></p><p><span
style="color: #888888;">Đọc lại Never let me go. Vẫn là cảm giác nặng nề và bứt rứt như những lần trước, nhưng có lẽ lần này tôi hiểu thêm một vài điều, ghi nhớ thêm một vài chi tiết và khóc nhiều hơn.</span></p><p><span
style="color: #888888;">Lần đầu tiên đọc cuốn sách này là tháng 11 năm 2008. Hồi đó tôi học lớp 12. Thông thường tôi đọc sách rất nhanh, nhưng không hiểu sao với Never let me go, tôi rất vất vả khi tiếp cận nó. Tôi mất khoảng 2 tháng mới đọc đến trang cuối. Rất nhiều lần tôi không đủ kiên nhẫn trong việc cố gắng hiểu nội dung truyện, nhưng rồi thì tôi cũng đọc xong.</span></p><p><span
style="color: #888888;">Và đến hôm nay thì tôi đã đọc lại nó 5 lần. Ngoài Kitchen thì đây là quyển sách tôi đọc lại nhiều như thế. Tuy nhiên với Kitchen, tôi hoàn toàn thoái mái và yên bình khi cầm nó trên tay. Còn Never let me go thì ngược lại, tôi rất sợ nó, sợ những cảm xúc khi đọc lại nó, sợ cả bìa sách nữa. Nó mang lại cho tôi cảm giác nặng trĩu trong tâm hồn, dù cả cuốn truyện không hề có bi kịch, không hề có những trường đoạn căng thẳng. Nó cứ nhẩn nha, tỉ mẩn, chi tiết và gây bứt rứt đến cùng cực…</span></p><p><span
style="color: #888888;">Nhưng tôi yêu Never let me go vô cùng…</span></p><p><span
style="color: #888888;">Không phải nó là một trong 100 tiểu thuyết tiếng Anh hay nhất từ 1923 đến 2005.</span></p><p><span
style="color: #888888;">Đơn giản nó đã mang lại cho tôi thật nhiều ám ảnh.</span></p><p><span
style="color: #888888;">Với tôi, một tiểu thuyết hay phải để lại cho tôi những ám ảnh.</span></p><p><span
style="color: #888888;">Nếu bạn không có lương tri, không có kiên nhẫn, không đủ sâu sắc và không đủ sức chịu đựng, nhất định bạn sẽ không hiểu nó, không bao giờ hiểu được.</span></p><p><span
style="color: #888888;">…</span></p><p><span
style="color: #888888;">Đó là chi tiết Kathy giả vờ ôm đứa bé trong tay, hát rằng <em>“Con ơi mãi đừng xa mẹ”</em> theo bài hát đang mở… Và rồi Madame đứng ở ngoài phòng, nhìn và khóc. Tôi không diễn tả được cảm xúc của mình lúc đó. Thực sự là tôi đã thấy tim mình đau nhói.</span></p><p><span
style="color: #888888;">Đó là chi tiết Kathy và Tommy đến gặp cô Emily và Madame. Lúc tạm biệt hai người, Madame nói <em>“Tội nghiệp các em”</em>. Tôi đã khóc khi đọc đến dòng ấy. Và rồi sau đó Tommy đến một bãi bùn lầy, gào thét rất to, tay chân khua loạn xạ. Kathy chạy lại ôm chặt anh ấy. Hình ảnh Kathy và Tommy cứ đứng ôm nhau giữa đám bùn bẩn thỉu, lầy lội đã tác động đến tôi rất lớn. Tôi cảm nhận được nỗi đau của họ. Tôi hiểu được cái gì đang gào thét trong tâm trí họ. Họ đã khát khao trì hoãn và rồi không thể cưỡng lại số phận được định đoạt…</span></p><p><span
style="color: #888888;">Đó là lúc Tommy và Kathy yêu nhau. Họ nuối tiếc vì tất cả đã muộn, nhưng vẫn cố gắng yêu nhau cuồng nhiệt và đắm say, dâng hiến những đê mê mà họ đã không dành cho nhau gần một cuộc đời… Tôi rất thích cách Kazuo miêu tả sex ở cuối truyện, nó là điều thiêng liêng mà cả Kathy và Tommy đều trân quý…</span></p><p><span
style="color: #888888;">Đó là câu nói của Tommy: <em>“Anh cứ nghĩ mãi về một dòng sông ở nơi nào đó, nước chảy rất xiết. Rồi có hai người đang ở dưới nước, cố ôm chặt nhau, ôm riết nhau hết sức bình sinh, nhưng rốt cuộc cũng không giữ nổi. Dòng nước quá mạnh. Họ đành rời nhau ra, trôi mỗi người một ngả. Anh nghĩ về chúng mình như vậy đó. Thật đáng tiếc, Kath ạ, bởi chúng mình đã yêu nhau suốt đời. Nhưng rốt cuộc chúng mình cũng không thể ở bên nhau mãi mãi.”<br
/> </em></span></p><p><span
style="color: #888888;">Tình yêu trong Never let me go không chỉ là yêu thương thuần túy. Đó là thứ duy nhất mà những con người ấy khao khát có, khao khát giữ gìn. Họ luôn muốn được ở gần bên nhau, che chở cho nhau dù biết rằng cuộc đời họ đã được định đoạt.</span></p><p><span
style="color: #888888;">….Tôi thực sự đau lòng khi gấp quyển sách lại. Cái thế giới giả tưởng ấy thật quá sức tưởng tượng của tôi…</span></p><p><span
style="color: #888888;">Tôi càng thấm thía một điều, mà có lẽ tôi đã nghe nhiều lắm rồi…</span></p><p><span
style="color: #888888;"><em>Rằng cái quý giá nhất trên đời không phải là thứ không có được hay đã mất đi, mà là Hạnh Phúc đang nắm giữ.</em></span></p><p
style="text-align: right;"><span
style="color: #888888;"><em><strong>Ha-Jung.Tk</strong></em></span></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2010/03/mai-dung-xa-toi/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>1</slash:comments> </item> <item><title>Stephenie Meyer &#8211; Twilight Series</title><link>http://www.binhminhmua.info/2008/12/stephenie-meyer-twilight-series/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2008/12/stephenie-meyer-twilight-series/#comments</comments> <pubDate>Sun, 14 Dec 2008 16:50:42 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Nước ngoài]]></category> <category><![CDATA[Stephenie Meyer]]></category><guid
isPermaLink="false">http://binhminhmua.info/?p=2166</guid> <description><![CDATA[Info : http://www.stepheniemeyer.com/twilightseries.html Download ebook here : Stephenie Meyer &#8211; Twilight Series Require : Mobipocket Reader]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p><a
href="http://binhminhmua.info/wp-content/uploads/2008/12/twilight_the_twilight_.jpg" title="twilight_the_twilight_" rel="lightbox[2166]"><img
class="aligncenter size-full wp-image-2167" title="twilight_the_twilight_" src="http://binhminhmua.info/wp-content/uploads/2008/12/twilight_the_twilight_.jpg" alt="twilight_the_twilight_" /></a></p><p>Info : <a
href="http://www.stepheniemeyer.com/twilightseries.html">http://www.stepheniemeyer.com/twilightseries.html</a></p><p>Download ebook here : <a
href="http://www.mediafire.com/?vxtjczbpsyt">Stephenie Meyer &#8211; Twilight Series</a></p><p>Require : <a
href="http://www.mobipocket.com">Mobipocket Reader </a></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2008/12/stephenie-meyer-twilight-series/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>The Fountainhead</title><link>http://www.binhminhmua.info/2008/10/the-fountainhead/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2008/10/the-fountainhead/#comments</comments> <pubDate>Thu, 23 Oct 2008 14:37:49 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Nước ngoài]]></category> <category><![CDATA[Ebook]]></category><guid
isPermaLink="false">http://binhminhmua.info/?p=1374</guid> <description><![CDATA[Tác giả : Ayn Rand Mời bạn đọc sách tại đây [ Nguồn : thuvienebook ] Howard Roard, nhân vật chính của tiểu thuyết, là một kiến trúc sư chưa bao giờ có bằng cấp. Một giáo sư khi nhìn bản đồ án của chàng sinh viên 22 tuổi này đã phải thốt lên &#8220;đây [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p
style="text-align: center;"><img
class="aligncenter" src="http://farm4.static.flickr.com/3247/2283407625_6a77528824.jpg" alt="" width="500" height="375" /></p><p>Tác giả : <strong>Ayn Rand</strong></p><p><span
style="font-size: medium; color: #ff6600;">Mời bạn đọc sách tại <a
href="http://binhminhmua.info/ebook/PRC/ncngoai/Suoinguon_Fountainhead.prc">đây</a></span> [ Nguồn : <strong>thuvienebook</strong> ]</p><p><span
style="font-size: small;">Howard Roard, nhân vật chính của tiểu thuyết, là một kiến trúc sư chưa bao giờ có bằng cấp. Một giáo sư khi nhìn bản đồ án của chàng sinh viên 22 tuổi này đã phải thốt lên &#8220;đây là một thiên tài&#8221;, nhưng anh đã bị đuổi học một năm trước khi tốt nghiệp, vì anh không chấp nhận việc &#8220;lấy số lượng người thay cho nội dung chân lý&#8221;. Nhà trường tuyên bố: &#8220;Mỗi phong cách thiết kế của quá khứ là một mỏ vàng. Chúng ta chỉ có thể lựa chọn từ những gì các nhà thiết kế vĩ đại đã nghĩ ra. Chúng ta là ai mà dám đòi cải tiến?&#8221;. Còn anh thì: &#8220;em muốn trở thành một kiến trúc sư, chứ không phải một nhà khảo cổ&#8221;. Anh chấp nhận bị đuổi học, ở đó không còn gì để cho anh học nữa.</span></p><p><span
style="font-size: small;"><br
/> </span></p><p><span
style="font-size: small;">Với một niềm tin sắt đá vào chính bản thân mình, anh đã bước vào đời để chống chọi với số đông những kẻ &#8220;thứ sinh&#8221;, dù họ nổi tiếng và có quyền lực đến đâu, dù họ đông đến bao nhiêu anh cũng không lùi bước.</span></p><p><span
style="font-size: small;"><br
/> </span></p><p><span
style="font-size: small;">Người đọc hồi hộp, bất lực, đau đớn rồi hào sảng theo từng bước đi của Roard. Với tài năng bẩm sinh, anh có thừa khả năng để dễ dàng thành đạt, nhưng anh đã vào đời bằng &#8220;cửa hẹp&#8221;. Henry Cameron, một kiến trúc sư vĩ đại, sự vĩ đại mới mẻ mà nước Mỹ non trẻ vừa bắt đầu chấp nhận, rồi  &#8220;không dùng&#8221; ông nữa. Ông không còn việc làm, sống nát rượu, nhưng ông dứt khoát không thỏa hiệp, không &#8220;bán&#8221; tài năng của mình. Roard đã tìm đến ông để lập nghiệp. Cameron vừa nhìn thấy tài năng của Roard đã lập tức tuyên bố sa thải anh. Sa thải để cứu anh, để anh không phải lâm vào cảnh thân tàn ma dại như ông. Ông khuyên Roard thỏa hiệp, khuyên Roard &#8220;bán&#8221; tài năng của mình cho &#8220;bọn họ&#8221;: &#8220;Sẽ có rất nhiều người nổi tiếng sẵn sàng nhận cậu, dù cậu có bị đuổi học hay không&#8221;. Nhưng Roard quả quyết: &#8220;Nếu vào lúc cuối đời, tôi trở thành người như ông vào lúc này, tại đây, trong văn phòng này, thì tôi sẽ coi nó như một vinh dự mà tôi lẽ ra không xứng đáng&#8221;. Cameron chết trong thất bại.</span></p><p><span
style="font-size: small;"><br
/> </span></p><p><span
style="font-size: small;">Roard vẫn không lùi bước. Anh tự mình mở văn phòng. Một vài người biết anh, giao việc cho anh, những người riêng lẻ đó thích công trình của anh, nhưng số đông thì không. Có lúc anh đã phải đi làm công nhân mỏ đá chứ không thỏa hiệp, dù là thỏa hiệp nhỏ để nhận một công trình lớn.</span></p><p><span
style="font-size: small;"><br
/> </span></p><p><span
style="font-size: small;">Người ta nhân danh số đông, nhân danh lòng từ thiện, nhân danh &#8220;sống vì người khác&#8221; để đè bẹp anh, đè bẹp những &#8220;cái tôi&#8221; sáng tạo. Không để cho người khác can thiệp vào sự sáng tạo của mình, anh đã phải ra tòa và thua cuộc. &#8220;Người ta căm thù sự đam mê, bất kỳ sự đam mê vĩ đại nào&#8221;. Cameron đã đấu tranh, ông thất bại vì ông không còn thời gian. Roard thì không cam chịu. Cao điểm của sự không lùi bước đó là việc Roard đã phá hủy một công trình khi nó được xây lên không giống như anh thiết kế. Nó đã bị biến dạng theo ý kiến của &#8220;đa số&#8221;, của &#8220;tập thể&#8221;, của &#8220;hội đồng&#8221; mà không một cá nhân cụ thể nào chịu trách nhiệm. Anh bị truy tố ra tòa.</span></p><p><span
style="font-size: small;"><br
/> </span></p><p><span
style="font-size: small;">&#8230;&#8221;Hàng ngàn năm trước đây, có một người lần đầu tiên tìm được cách tạo ra lửa. Người đó có lẽ đã bị thiêu sống bằng chính ngọn lửa mà anh ta dạy những người anh em của mình cách thắp lên. Anh ta bị coi là một kẻ xấu vì đã có quan hệ với ma quỷ, thứ mà loài người luôn khiếp sợ. Nhưng từ đó trở đi, loài người có lửa để giữ ấm, để nấu nướng, để thắp sáng trong hang động. Anh ta đã để lại cho họ một món quà mà họ từng không hiểu và anh ta đã xua bóng tối ra khỏi trái đất này. Nhiều thế kỷ sau, có một người lần đầu tiên tạo ra cái bánh xe. Người đó có lẽ đã tan xác dưới những bánh xe mà anh ta dạy những người anh em của mình cách làm. Anh ta bị coi là một kẻ phạm tội vì đã mạo hiểm vào vùng đất cấm. Nhưng từ đó trở đi, loài người có thể đi tới mọi chân trời. Anh ta đã để lại cho họ một món quà mà họ đã không hiểu được và anh ta đã mở những con đường trên mặt đất&#8221;.</span></p><p><span
style="font-size: small;"><br
/> </span></p><p><span
style="font-size: small;">&#8230;&#8221;Trong những thế kỷ qua, đã có những người đặt bước chân đầu tiên của họ trên những con đường mới; họ không được trang bị vũ khí gì ngoài tầm nhìn của riêng họ. Họ có mục đích khác nhau, nhưng tất cả đều có một số điều chung: bước chân của họ là bước chân đầu tiên, con đường của họ là con đường hoàn toàn mới, nhãn quan của họ không hề do vay mượn, và phản ứng mà họ nhận được luôn là sự căm ghét. Những nhà phát minh vĩ đại &#8211; những nhà tư tưởng, những nghệ sĩ, những nhà khoa học, những nhà sáng chế &#8211; đều phải đơn độc chống lại những người cùng thời với họ. Tất cả những ý tưởng mới và vĩ đại đều bị chống đối kịch liệt. Tất cả những phát minh mới và vĩ đại đều bị lên án. Động cơ máy đầu tiên bị coi là ngu xuẩn. Chiếc máy bay đầu tiên bị coi là không tưởng. Chiếc máy dệt đầu tiên đã bị coi là ác quỷ. Việc gây mê bị coi là tội lỗi. Nhưng những người đó, với tầm nhìn không vay mượn, vẫn tiếp tục tiến lên. Họ đã chiến đấu, họ đã đau khổ và họ đã phải trả giá. Nhưng họ đã chiến thắng&#8221;.</span></p><p><span
style="font-size: small;"><br
/> </span></p><p><span
style="font-size: small;">&#8230; &#8220;Loài người đã được dạy dỗ rằng đức tính tốt đẹp nhất không phải là đạt được một cái gì đó mà là cho đi một cái gì đó. Nhưng một người không thể cho đi những gì mà anh ta không tạo ra. Đầu tiên phải có sáng tạo, sau đó mới là phân phối, nếu không thì chẳng có gì để phân phối cả. Phải có người sáng tạo trước khi có những người hưởng lợi từ sự sáng tạo. Thế mà chúng ta lại được dạy dỗ để ngưỡng mộ những kẻ sống thứ sinh &#8211; những kẻ phân phát những món quà mà họ không tạo ra; chúng ta được dạy để xếp họ lên trên những người đã sản sinh ra những món quà đó. Chúng ta ca ngợi công việc từ thiện. Nhưng chúng ta lại nhún vai coi khinh những nỗ lực để thành công&#8221;.</span></p><p><span
style="font-size: small;"><br
/> </span></p><p><span
style="font-size: small;">&#8230; &#8220;Loài người đã được dạy dỗ rằng mối quan tâm đầu tiên của họ là giúp cho người khác bớt khổ đau. Nhưng khổ đau là một căn bệnh. Chỉ khi có người bị bệnh thì mới cần có người đến để giúp giảm bớt sự đau đớn. Còn nếu chúng ta biến việc giảm khổ đau thành phép thử lớn nhất của đức hạnh thì chúng ta đã biến khổ đau thành một thứ quan trọng nhất trong cuộc sống. Do vậy người ta sẽ mong muốn được nhìn thấy những người khác đau khổ &#8211; để người ta có thể trở thành người đức hạnh&#8230; Trong khi đó, người sáng tạo không quan tâm đến bệnh tật, họ quan tâm đến cuộc sống. Nhưng công việc của người sáng tạo lại giúp loại bỏ hết bệnh này đến bệnh khác, cả bệnh tật của thể xác lẫn bệnh tật của tâm hồn&#8221;&#8230;</span></p><p><span
style="font-size: small;"><br
/> </span></p><p><span
style="font-size: small;">Anh không cần luật sư. Đó là những lời tự bào chữa của anh trước tòa. Người đọc còn tìm thấy trong cuốn sách một nhà báo như Ellsworth Toohey. Ông ta uyên bác nhưng đạo đức giả &#8220;toàn tòng&#8221;, mỗi bài viết của ông ta đều được người ta nghiền ngẫm đến từng dấu phẩy, bởi ông ta tạo được cho mình một quyền lực điều khiển công chúng, đến mức có thể &#8220;đẻ ra&#8221; các kiến trúc sư nếu ông ta muốn. Ngoài ông nhà báo thấy &#8220;quen quen&#8221; đó, người đọc còn biết đến một Gail Wynand, điển hình của một chủ báo Mỹ lừng danh&#8230;</span></p><p><span
style="font-size: small;"><br
/> </span></p><p><span
style="font-size: small;">Suối Nguồn (The Fountainhead) như một bản anh hùng ca tôn vinh con người, nhưng con người mà tác giả cuốn sách &#8211; nữ văn sĩ kiêm triết gia người Mỹ gốc Nga Ayn Rand (1905-1982) &#8211; hướng tới là những người sáng tạo, những người &#8220;xoay chuyển thế giới và mang lại ý nghĩa cho cuộc sống&#8221;. Dường như cuốn sách không đứng về phía số đông, nhưng mỗi một người trong số đông đó đều có thể thấy mình được tôn vinh, được chia sẻ. Bởi mỗi một người trong chúng ta đều từng là, đang là hoặc sẽ là thiểu số trong những nỗ lực tự khẳng định bản thân mình để làm cho cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn.</span></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2008/10/the-fountainhead/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>2</slash:comments> </item> <item><title>The Diary of a Young Girl &#8211; Anne Frank</title><link>http://www.binhminhmua.info/2008/10/the-diary-of-a-young-girl-anne-frank/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2008/10/the-diary-of-a-young-girl-anne-frank/#comments</comments> <pubDate>Fri, 17 Oct 2008 17:37:55 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Nước ngoài]]></category> <category><![CDATA[Ebook]]></category><guid
isPermaLink="false">http://binhminhmua.info/?p=1272</guid> <description><![CDATA[BOOK FLAP Anne Frank&#8217;s The Diary of a Young Girl is among the most enduring documents of the twentieth century. Since its publication in 1947, it has been read by tens of millions of people all over the world. It remains a beloved and deeply admired testament to the indestructable nature of the human spirit. [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p><a
class="post_image_link" href="http://www.binhminhmua.info/2008/10/the-diary-of-a-young-girl-anne-frank/" title="Permanent link to The Diary of a Young Girl &#8211; Anne Frank"><img
class="post_image aligncenter frame" src="http://www.binhminhmua.info/wp-content/uploads/2008/10/diary.jpg" width="409" height="684" alt="The Diary of a Young Girl - Anne Frank" /></a></p><p><span
style="font-size: small;"><strong>BOOK FLAP</strong></span></p><p>Anne Frank&#8217;s The Diary of a Young Girl is among the most enduring documents of the twentieth century. Since its publication in 1947, it has been read by tens of millions of people all over the world. It remains a beloved and deeply admired testament to the indestructable nature of the human spirit.</p><p>Restore in this Definitive Edition are diary entries that had been omitted from the original edition. These passages, which constitute 30 percent more material, reinforce the fact that Anne was first and foremost a teenage girl, not a remote and flawless symbol. She fretted about, and tried to copie with, her own emerging sexuality. Like many young girls, she often found herself in disagreement with her mother. And like any teenager, she veered between the carefree nature of a child and the full-fledged sorrow of an adult. Anne emerges more human, more vulnerable, and more vital than ever.</p><p>Anne Frank and her family, fleeing the horrors of Nazi occupation, hid in the back of an Amsterdam warehouse for two years. She was thirteen when the family went into the Secret Annex, and in these pages she grows to be a young woman and a wise observer of human nature as well. With unusual insight, she reveals the relations between eight people living under extraordinary conditions, facing hunger, the ever-present threat of discovery and death, complete estrangement from the outside world, and above all, the boredom, the petty misunderstandings, and the frustrations of living under such unbearable strain, in such confined quarters.</p><p>A timely story rediscovered by each new generation, The Diary of a Young Girl stands without peer. For both young readers and adults it continues to bring to life this young woman, who for a time survived the worst horror of the modern world had seen &#8212; and who remained triumphantly and heartbreakingly human throughout her ordeal. For those who know and love Anne Frank, The Definitive Edition is a chance to discover her anew. For readers who have not yet encountered her, this is the edition to cherish.</p><p>ANNE FRANK was born on June 12, 1929. She died while imprisoned at Bergen-Belsen, three months short of her sixteenth birthday. OTTO H. FRANK was the only member of his immediate framily to survive the Holocaust. He died in 1980. MIRJAM PRESSLER is a popular writer of books for young adults. She lives in Germany.</p><p>Translated by Susan Massotty.</p><p
style="text-align: center;"><span
style="color: #0000ff;"><strong>Download</strong></span></p><p
style="text-align: center;"><a
href="http://binhminhmua.info/ebook/PRC/ncngoai/hoiky/Anne_Frank -The_Diary_Of_A_Young_Girl.prc"><span
style="color: #ff0000;">English Version</span></a></p><p
style="text-align: center;"><a
href="http://binhminhmua.info/ebook/PRC/ncngoai/hoiky/NhatKyAnneFrank.prc"><span
style="color: #ff0000;">Vietnamese Version</span></a></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2008/10/the-diary-of-a-young-girl-anne-frank/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Tru Tiên &#8211; Tiêu Đỉnh</title><link>http://www.binhminhmua.info/2008/10/tru-tien-tieu-dinh/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2008/10/tru-tien-tieu-dinh/#comments</comments> <pubDate>Fri, 10 Oct 2008 04:00:10 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Nước ngoài]]></category> <category><![CDATA[Tiêu Đỉnh]]></category><guid
isPermaLink="false">http://binhminhmua.info/?p=1098</guid> <description><![CDATA[Tác giả : Tiêu Đỉnh Dịch giả : Alex Link download trọn bộ : Tại đây 1. Tự chương ( Đề tựa ) Thời gian: không rõ, có lẽ là rất rất xa xưa trước kia. Địa điểm: Thần Châu hạo thổ. (1) Từ thời thái cổ, nhân loại đối với thế giới quanh mình, [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p><img
src="http://www.fahasasg.com.vn/c18m1/news/032007/trutien.jpg" alt="" width="415" height="351" /></p><p><span
style="color: #333399;"><strong>Tác giả : Tiêu Đỉnh</strong></span></p><p><span
style="color: #333399;"><strong>Dịch giả : Alex</strong></span></p><p><span
style="text-decoration: underline;"><strong>Link download trọn bộ</strong></span> : <a
href="http://binhminhmua.info/ebook/PRC/ncngoai/TruTien.prc">Tại đây</a></p><p
style="text-align: center;"><span
style="color: #000000;"><strong>1. Tự chương ( Đề tựa )</strong></span></p><p><span
style="color: #003300;">Thời gian: không rõ, có lẽ là rất rất xa xưa trước kia.<br
/> Địa điểm: Thần Châu hạo thổ. (1) Từ thời thái cổ, nhân loại đối với thế giới quanh mình, thảy những sự kỳ dị, chớp loè sấm động, gió dữ mưa to, thiên tai nhân hoạ, thương vong vô số, lũ lụt khắp nơi, tuyệt không phải những sự sức con người có thể làm được, có thể chống cự được. Bèn cho rằng trên chín tầng trời có chư vị thần linh, dưới chín tầng đất có dồn đống âm hồn, diêm la điện phủ.<br
/> Vì vậy truyền thuyết thần tiên lưu lại hậu thế. Chẳng biết bao nhiêu con dân loài người, thành tâm khấu đầu, cứ hướng về những thần minh do trí óc mình tưởng tượng ra mà lễ lạt cúng bái, cầu phúc tố khổ, hương khói rất thịnh.<br
/> Từ xưa tới nay, người thường chẳng ai là không chết. Nhưng thế nhân đều ham sống sợ chết, mỗi khi nói đến địa phủ diêm la, thì thường thêm thắt bao điều ghê sợ, rồi nảy ra cái thuyết trường sinh bất tử.<br
/> So với những giống loài sinh linh khác, con người thể chất kém, nhưng lại là linh trưởng của vạn vật, đó tuyệt không phải là lời nói giả. Với động lực săn đuổi sự trường sinh, hết đời này sang đời khác, những kẻ thông minh chí sỹ, người trước nằm xuống người sau đứng lên, đổ hết tinh lực suốt kiếp, vẫn cặm cụi đi tìm..<br
/> Cho mãi đến nay, tuy vẫn chưa tìm thấy sự trường sinh bất tử, nhưng có một số nhà tu chân luyện đạo đã nhìn thấu được thiên địa tạo hoá, lấy thân phận của người phàm để điều khiển những thế lực bất trắc, nhờ sức các loại bảo bối thần bí, dụng cụ làm phép, có thể khiến lung lay cả trời đất với uy lực sấm sét.<br
/> Nhiều vị tiền bối đắc đạo cao thâm, truyền thuyết kể họ đã sống lâu hàng ngàn năm không chết. Người đời cho rằng vậy là đắc đạo thành tiên, nên càng ngày càng có thêm nhiều người lao vào con đường tu chân luyện đạo.<br
/> Thần Châu hạo thổ rộng lớn khôn cùng. Duy chỉ có vùng đất Trung Nguyên là phì nhiêu phong mỹ nhất, tám đến chín phần mười dân cư trong thiên hạ đều sống tụ lại đây. Những vùng hoang địa ở Đông Nam Tây Bắc, núi cheo leo sông hung dữ, nhiều mãnh thú ác điểu, nhiều hư trướng độc vật, cũng nhiều loài man di mọi rợ, ăn lông ở lỗ, hiếm thấy dấu vết con người. Tương truyền trong nhân gian từ xưa, có những di chủng hồng hoang sót lại trên nhân thế, nấp trong thâm sơn mật cốc, thọ đến vạn năm, nhưng chưa có ai nhìn thấy.<br
/> Cho đến ngày nay, những người tu chân luyện đạo trong nhân gian, phần lớn đều như cá diếc qua sông, nhiều không đếm xuể. Thần Châu hạo thổ rộng lớn, kỳ nhân dị sỹ đông đúc, cách thức tu chân luyện đạo cũng vô số, chẳng hề giống nhau. Chưa tìm ra cách nào để trường sinh, nhân gian đã hình thành các môn các phái, có chính có tà. Từ đó nổi lên những quan điểm riêng, rồi đấu đá lẫn nhau đến nỗi tranh phạt giết chóc diễn ra vô số kể.<br
/> Khi sự trường sinh bất tử xem ra xa xôi quá không nắm bắt nổi, thì những sức mạnh có được nhờ tu luyện dần trở thành mục tiêu của rất nhiều người.<br
/> Thế gian ngày nay, chính đạo đang thịnh, tà ma tránh lui. Vùng đất trung nguyên sơn linh thủy tú, nhân khí cường thịnh, sản vật phong phú, là nơi chiếm cứ bền vững của các chính phái, trong đó đặc biệt có ba phái lớn đứng đầu, là Thanh Vân Môn, Thiên Âm Tự và Phần Hương Cốc Câu chuyện này, bắt đầu từ &#8220;Thanh Vân Môn&#8221;.</span></p><p><em>Chú thích<br
/> 1. Thần Châu hạo thổ: Thần Châu là mỹ danh cũ chỉ Trung Quốc, hạo thổ chỉ mảnh đất rộng lớn mênh mông</em></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2008/10/tru-tien-tieu-dinh/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>1</slash:comments> </item> </channel> </rss>
<!-- Served from: www.binhminhmua.info @ 2010-07-30 01:21:00 by W3 Total Cache -->