<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?> <rss
version="2.0"
xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
><channel><title>Bình Minh Mưa &#187; Nguyễn Phong Việt</title> <atom:link href="http://www.binhminhmua.info/category/tho/nguyen-phong-viet/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" /><link>http://www.binhminhmua.info</link> <description>Open your heart to feel the love of this life</description> <lastBuildDate>Thu, 29 Jul 2010 17:11:01 +0000</lastBuildDate> <language>en</language> <sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod> <sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency> <generator>http://wordpress.org/?v=3.0</generator> <atom:link rel='hub' href='http://www.binhminhmua.info/?pushpress=hub'/> <item><title>Chỉ Những Chiếc Lá Mới Biết…</title><link>http://www.binhminhmua.info/2009/09/chi-nhung-chiec-la-moi-biet%e2%80%a6/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2009/09/chi-nhung-chiec-la-moi-biet%e2%80%a6/#comments</comments> <pubDate>Thu, 17 Sep 2009 02:53:45 +0000</pubDate> <dc:creator>ly hennessy</dc:creator> <category><![CDATA[Nguyễn Phong Việt]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.binhminhmua.info/?p=4874</guid> <description><![CDATA[Có những năm tháng của chúng ta rơi theo mùa lá trước hiên nhà rơi không chạm đất để những cuộc hồi sinh chưa bao giờ có thật thì làm thế nào biết chúng ta trưởng thành hay mãi mãi trẻ con? Thỉnh thoảng chúng ta đứng trong buổi chiều bình yên giữa thành phố [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p
style="text-align: center"><span
style="background-color: #ffffff;"><span
style="color: #000000;"><span
style="font-size: small;"><span
style="font-family: verdana,geneva;">Có những năm tháng của chúng ta<br
/> rơi theo mùa lá trước hiên nhà<br
/> rơi không chạm đất<br
/> để những cuộc hồi sinh chưa bao giờ có thật<br
/> thì làm thế nào biết chúng ta trưởng thành hay mãi mãi trẻ con?<br
/> Thỉnh thoảng chúng ta đứng trong buổi chiều bình yên<br
/> giữa thành phố xa lạ<br
/> và tự hỏi giá như có thể<br
/> chọn lựa làm 1 chiếc lá vàng chạm đất<br
/> hay xanh tươi mãi trên đầu ngọn gió<br
/> chúng ta sẽ chọn lựa ra sao?</p><p>Có những mùa lá trước hiên nhà<br
/> theo năm tháng của chúng ta rơi về đâu<br
/> những chiếc lá vừa xanh non đã lìa cành<br
/> những chiếc lá sống đến úa vàng rồi rơi chạm đất<br
/> những chiếc lá vừa chớm niềm vui đã nhìn ra mất mát<br
/> những chiếc lá mà khổ đau song hành cùng hạnh phúc…<br
/> có ai biết?<br
/> Đôi khi chúng ta ngồi lại với bóng của mình<br
/> ngay giữa đám đông vội vã nhìn nuối tiếc<br
/> và tự hỏi giá như có thể<br
/> chọn lựa làm một chiếc lá giữa nắng mưa hay nép vào một góc nhỏ<br
/> chúng ta sẽ chọn lựa ra sao?</p><p>Có những mùa lá trước hiên nhà<br
/> theo năm tháng của chúng ta rơi thật mau<br
/> không kịp nhớ mình đã sống<br
/> những chiếc lá chưa bao giờ mọc ra<br
/> làm sao biết cảm giác chạm đất<br
/> những chiếc lá chưa bao giờ đi qua những ngày mưa<br
/> làm sao biết cảm giác của một tia nắng<br
/> những chiếc lá chưa bao giờ thật sự úa vàng<br
/> làm sao biết cảm giác của úa vàng (đã sống trọn một đời lá…) không hề là cay đắng…<br
/> làm sao biết cảm giác của tất cả những điều này?<br
/> Lúc nào đó chúng ta muốn rẽ ngang con đường đang bước đi<br
/> ngay khi hình dung về đích đến<br
/> và tự hỏi giá như có thể<br
/> chọn lựa làm một chiếc lá đúng nghĩa một chiếc lá hay một chiếc lá không có gì để nhớ<br
/> chúng ta sẽ chọn lựa ra sao?</p><p>Có những năm tháng của chúng ta rơi theo mùa lá trước hiên nhà<br
/> Nhìn- đẹp- biết- bao…<br
/> (còn chuyện chúng ta có chấp nhận trả giá để rơi chạm đất<br
/> có lẽ chỉ những chiếc lá mới biết….)? </span></span></span></span></p><p
style="text-align: right;"><span
style="color: #000000;"><strong><span
style="background-color: #ffffff;"><span
style="font-size: small;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"> </span></span></span></strong></span></p><p
style="text-align: right;"><span
style="color: #000000;"><strong><span
style="background-color: #ffffff;"><span
style="font-family: comic sans ms,sans-serif;">Nguyễn Phong Việt</span></span></strong></span></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2009/09/chi-nhung-chiec-la-moi-biet%e2%80%a6/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>1</slash:comments> </item> <item><title>Đừng trách</title><link>http://www.binhminhmua.info/2009/09/dung-trach/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2009/09/dung-trach/#comments</comments> <pubDate>Wed, 16 Sep 2009 21:20:04 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Nguyễn Phong Việt]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.binhminhmua.info/?p=4826</guid> <description><![CDATA[Thơ của Nguyễn Phong Việt Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng nên đừng trách… Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách tin một người ở trong tim như [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><div
id="PoemBody30807" style="text-align: right;"><strong>Thơ của Nguyễn Phong Việt</strong></div><div>Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn<br
/> có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng<br
/> nên đừng trách…</p><p>Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách<br
/> tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp<br
/> tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất<br
/> tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc<br
/> tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực<br
/> bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…</p><p>Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa<br
/> tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ<br
/> thỉnh thoảng hỏi thăm nhau &#8211; nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?<br
/> thỉnh thoảng cầm tay nhau &#8211; cho khác với những người xa lạ<br
/> thỉnh thoảng trách một lời &#8211; lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió<br
/> rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố<br
/> chúng ta mỗi người chỉ để lại được dấu chân…</p><p>Đừng trách<br
/> khi ta đến trong cuộc đời này với hình hài mà ta ước mong<br
/> mỗi ngày qua đều nhận ra không có gì là trọn vẹn<br
/> nhưng ta đã yêu thương theo cách những gì con người ta có được<br
/> chọn một con người để sẻ chia phần tâm hồn sâu thẳm nhất<br
/> tuyệt đối không tin vào những bất trắc<br
/> cho đến khi…</p><p>Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi<br
/> mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng<br
/> con người ấy không hề giống như ta vẫn biết<br
/> trái tim ấy không hề giống như trái tim ta nằm bình yên trong ngực<br
/> và ta quặn đau…</p><p>Đừng trách<br
/> nếu ta tự nhủ mình vẫn tin vào phép màu<br
/> khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác<br
/> nghĩa là từ giây phút này bàn tay ta cần nắm còn đang ở phía trước<br
/> nghĩa là tình yêu trong ta chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình dài được vài bước<br
/> nghĩa là nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết<br
/> phải một lần được gieo xuống<br
/> trong gió mưa…</p><p>Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa<br
/> làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng<br
/> ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận<br
/> nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác<br
/> như một niềm vui…</p><p>Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?</p></div><p><span><br
/> (2g sáng 12/5/2009) </span></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2009/09/dung-trach/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>11</slash:comments> </item> <item><title>Đã nhìn thấy người từ nơi chốn đây…</title><link>http://www.binhminhmua.info/2009/09/da-nhin-thay-nguoi-tu-n%c6%a1i-chon-day%e2%80%a6/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2009/09/da-nhin-thay-nguoi-tu-n%c6%a1i-chon-day%e2%80%a6/#comments</comments> <pubDate>Mon, 14 Sep 2009 21:24:38 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Nguyễn Phong Việt]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.binhminhmua.info/?p=4828</guid> <description><![CDATA[Tôi đứng đâu trong cuộc đời này khi ngày nào dông bão cũng bủa vây ngày nào tiếng thở dài cũng trở về như những đám mây ngày nào trái tim cũng hỏi một câu hỏi &#8211; bao giờ hết đắng cay? Tôi đã nhìn thấy người từ nơi chốn đây… Để đớn đau bắt [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p><a
class="post_image_link" href="http://www.binhminhmua.info/2009/09/da-nhin-thay-nguoi-tu-n%c6%a1i-chon-day%e2%80%a6/" title="Permanent link to Đã nhìn thấy người từ nơi chốn đây…"><img
class="post_image aligncenter frame" src="http://www.binhminhmua.info/wp-content/uploads/2009/09/dong_bao.jpg" width="300" height="298" alt="Đã nhìn thấy người từ nơi chốn đây…" /></a></p><p>Tôi đứng đâu trong cuộc đời này<br
/> khi ngày nào dông bão cũng bủa vây<br
/> ngày nào tiếng thở dài cũng trở về như những đám mây<br
/> ngày nào trái tim cũng hỏi một câu hỏi &#8211; bao giờ hết đắng cay?</p><p>Tôi đã nhìn thấy người từ nơi chốn đây…</p><p>Để đớn đau bắt đầu hành trình của nó<br
/> người nhìn thấy yêu thương và chúng ta phải yêu thương theo cách đó<br
/> người lặng im và chúng ta phải lặng im như chưa bao giờ biết thở<br
/> người bảo quên đi và chúng ta phải quên đi mà không cần hỏi rõ<br
/> vì cần quên nghĩa là đã nhớ thêm một lần!</p><p>Chúng ta gặp nhau lúc một trong hai người không dám đánh mất bản thân<br
/> sự rụt rè của nụ hôn cũng nói lên điều cần nói<br
/> một bước chân là một lần đánh đổi<br
/> nhưng trái tim vẫn muốn giữ lại những bình yên tránh xa những tình cờ đau nhói<br
/> những vô tâm biết làm tình làm tội<br
/> của thế giới xung quanh…</p><p>Người đã đi con đường bước lên theo bậc thang<br
/> có điểm tựa của quãng đời phía trước<br
/> tôi đã đi con đường thấp dần không đoán được<br
/> bước hụt chân là buông mình chìm xuống<br
/> thấy bóng tối cuối đời…</p><p>Lẽ ra chúng ta không cần thiết phải cười<br
/> cho từng dấu răng biết đâu là nghiệt ngã<br
/> mỗi giấc ngủ đều muốn mình chết đi trong thiên hà nào đó xa lạ<br
/> không nặng nợ đời ai và cũng không bám víu vào ai mặc cả<br
/> sao vẫn không mua được lẻ loi?</p><p>Sao vẫn không mua được cuộc đời của chính mình đấy thôi<br
/> không mua được những nỗi đau đang nhìn thấy<br
/> không mua được những yêu thương mong manh để dành lại<br
/> không mua được dù chỉ một lần cho một câu nói<br
/> - chúng ta thử sống vì nhau?</p><p>Bỏ mặc hết từ mơ ước cho đến niềm đau<br
/> đi một chuyến hành trình chẳng cần đích đến<br
/> đôi chân trần chạm vào cô đơn của hai con người lãng quên định mệnh<br
/> chấp cả những vì sao sáng trên trời mỏi mệt<br
/> đã còn sợ gì ngoài kia…</p><p>Tôi muốn cảm ơn mình có đứng trong dông bão thì vẫn khóc<br
/> như ngày chưa biết yêu bao giờ…</p><p>(12g40 am SG 1/8/09)</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2009/09/da-nhin-thay-nguoi-tu-n%c6%a1i-chon-day%e2%80%a6/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>1</slash:comments> </item> <item><title>Đám cưới (II)</title><link>http://www.binhminhmua.info/2009/09/dam-cuoi-ii/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2009/09/dam-cuoi-ii/#comments</comments> <pubDate>Sat, 12 Sep 2009 21:16:55 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Nguyễn Phong Việt]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.binhminhmua.info/?p=4821</guid> <description><![CDATA[Thơ của Nguyễn Phong Việt Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay Ta mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của hai chữ sum vầy! Tất cả những gì chúng ta tìm kiếm trong cuộc đời hóa ra chỉ là một con người Vào thời khắc sinh ra chúng ta đã [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p><a
class="post_image_link" href="http://www.binhminhmua.info/2009/09/dam-cuoi-ii/" title="Permanent link to Đám cưới (II)"><img
class="post_image aligncenter frame" src="http://www.binhminhmua.info/wp-content/uploads/2009/09/wedding.jpg" width="400" height="516" alt="Đám cưới (II)" /></a></p><div
id="PoemBody35350" style="text-align: right;"><strong>Thơ của Nguyễn Phong Việt</strong></div><div>Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay<br
/> Ta mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của hai chữ sum vầy!</p><p>Tất cả những gì chúng ta tìm kiếm trong cuộc đời hóa ra chỉ là một con người<br
/> Vào thời khắc sinh ra chúng ta đã thuộc về người khác<br
/> Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không cần biết<br
/> Vì sẽ đến một ngày có một người nắm chặt lấy tay ta&#8230;</p><p>Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa mở cánh cửa một ngôi nhà<br
/> Có một người trao cho ta chiếc nhẫn để đo niềm tin của lòng chung thủy<br
/> Có một người trao cho ta nụ hôn và duy nhất một ý nghĩ<br
/> - Đừng yêu ai khác nữa được không?</p><p>Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng<br
/> Đừng mang những vết thương bám bụi lên ngón tay đã duỗi thẳng<br
/> Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn<br
/> Đừng cô đơn và đừng khóc mướt<br
/> Dù dông gió có nhiều đến bao nhiêu?</p><p>Rồi sẽ đến một ngày có người ôm lấy ta và hỏi về tình yêu<br
/> Là bước đi bên cạnh nhau mặc gió mưa đầy ắp<br
/> Một người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khóc<br
/> Giây phút của tổn thương chỉ là giây phút khởi đầu cho đời sống<br
/> mang chuỗi ngày dài thứ tha…</p><p>Chúng ta tìm thấy nhau bởi vì điểm cuối của hạnh phúc không phải là xót xa<br
/> Nhìn vào một tia nắng thay vì âu lo trước bầu trời u ám<br
/> Đắng cay nào cũng có thể xé đi trên nền yêu thương như một tờ giấy nháp<br
/> Bình yên như cách của chiếc lá đâm chồi dù biết đến ngày rơi xuống đất<br
/> Mỗi ngày nhận về những giọt sương…</p><p>Khi ta chọn dừng lại để biết như thế nào là sự chia sẻ nhớ nhung<br
/> Có người đợi ta cùng ăn những bữa cơm đã nguội<br
/> Có người chỉ ngủ yên khi cánh tay ta nằm yên dưới làn tóc rối<br
/> Có người đặt đôi tai vào ngực trái ta rồi nói<br
/> - đừng để ai khác chạm vào nữa được không?</p><p>Đôi khi một vì sao sáng lên là bởi vì cần chúng ta nhìn thấy như một chứng nhân<br
/> Một cơn mưa đi qua là bởi vì chúng ta vừa ra phố<br
/> Một chiếc xích đu được làm ra là bởi vì chúng ta sẽ đến và ngồi xuống đó<br
/> Một quãng đời không chút niềm tin nào nhờ vả<br
/> Là bởi vì quãng đời ấy chưa có được nhau!</p><p>Ngày chúng ta sinh ra<br
/> Phải chăng cũng là ngày yêu thương kia bắt đầu?</p></div><p><span><br
/> (SG_5g30p &#8217;22/5/2009 – 5/9/2009&#8242;) </span></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2009/09/dam-cuoi-ii/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>1</slash:comments> </item> <item><title>Đám cưới (I)</title><link>http://www.binhminhmua.info/2009/09/dam-cuoi-i/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2009/09/dam-cuoi-i/#comments</comments> <pubDate>Sat, 12 Sep 2009 20:59:53 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Nguyễn Phong Việt]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.binhminhmua.info/?p=4818</guid> <description><![CDATA[Thơ của Nguyễn Phong Việt Làm sao biết trong lòng người hạnh phúc Khi cái nắm tay quan trọng nhất đời người có khi đã không được nắm thật chặt? * Không có tiếng pháo nào thay thế được nhịp tim dẫu là rộn ràng hay ngừng lại trong khoảnh khắc Một câu nói mang [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p><a
class="post_image_link" href="http://www.binhminhmua.info/2009/09/dam-cuoi-i/" title="Permanent link to Đám cưới (I)"><img
class="post_image aligncenter frame" src="http://www.binhminhmua.info/wp-content/uploads/2009/09/hand-hold.jpg" width="371" height="300" alt="Đám cưới (I)" /></a></p><p
style="text-align: right;"><strong>Thơ của Nguyễn Phong Việt</strong></p><p>Làm sao biết trong lòng người hạnh phúc</p><p>Khi cái nắm tay quan trọng nhất đời người có khi đã không được nắm thật chặt?</p><p>*</p><p>Không có tiếng pháo nào thay thế được nhịp tim</p><p>dẫu là rộn ràng hay ngừng lại trong khoảnh khắc</p><p>Một câu nói mang lại niềm vui cho người này</p><p>nhưng lại khiến một con người khác chết lặng</p><p>- Đồng ý hay không trao số mệnh cho một ngón tay?</p><p>Người đã đứng đó và đưa ra quyết định chỉ trong một phần ngàn giây</p><p>Để từ đây cuộc đời mình phải sống khác</p><p>Để từ đây mình không được quyền khổ đau dù chỉ trong ánh mắt</p><p>Để từ đây chỉ được phép yêu thương một con người duy nhất</p><p>Mặc trong lòng có muốn hay không?</p><p>Người có niềm tin vào cái nắm tay sẽ xóa hết bão giông</p><p>xem như mình được sinh ra lần nữa</p><p>học lại từng nụ cười yêu thương, từng cái ôm chia sẻ&#8230;</p><p>và tự hứa mình đã không còn mắc nợ</p><p>ngoài một người đứng trước mặt hôm nay?&#8230;</p><p>Ký ức của một con người có thể đã như một đám mây</p><p>Sẽ lãng quên như chưa hề gặp mặt</p><p>Sẽ vô tâm như khi gặp một người lạ không cần thiết</p><p>Sẽ hỏi chúng ta quen nhau à sao mình không được biết</p><p>Sẽ bật cười khi ai đó nhắc về một quãng đời đã chết</p><p>Nhớ để làm gì?</p><p>Mỗi bước chân lại mang người đi xa khỏi những gì cho là đắng cay</p><p>nhưng gần lại những gì mình mong ước</p><p>ít nhất trong giây phút này người nắm được bàn tay của một người khác</p><p>và gọi tên nó bằng định mệnh</p><p>với quãng đời sau cuối ngoài kia&#8230;</p><p>Không cần biết một ai đó câm lặng trong sương sớm hay trời khuya</p><p>Không cần biết một trái tim cũng biết đổ bóng nắng</p><p>Không cần biết một bàn tay đã cô đơn vĩnh viễn</p><p>Không cần biết những thanh âm cuối cùng của đời sống vừa vẫy tay tạm biệt</p><p>Trên đôi tai, trong ánh mắt&#8230; một con người!</p><p>Người nắm chặt bàn tay và không hề muốn đánh rơi</p><p>thứ cảm giác đã một lần khiến người tuyệt vọng</p><p>Đối diện với con người mình phải yêu thương mà sao ứa nước mắt</p><p>khi nghĩ về một bàn tay ở đâu đó lẻ loi&#8230;</p><p>Cái nắm tay quan trọng nhất trong cuộc đời</p><p>Có khi nào đã không được nắm thật chặt?</p><p>(SG 7/2008)</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2009/09/dam-cuoi-i/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> </channel> </rss>
<!-- Served from: www.binhminhmua.info @ 2010-07-30 01:27:32 by W3 Total Cache -->