<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?> <rss
version="2.0"
xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
><channel><title>Bình Minh Mưa &#187; Ngọc Cầm Dương</title> <atom:link href="http://www.binhminhmua.info/category/truyen-ngan/ngoc-cam-duong/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" /><link>http://www.binhminhmua.info</link> <description>Open your heart to feel the love of this life</description> <lastBuildDate>Thu, 29 Jul 2010 17:11:01 +0000</lastBuildDate> <language>en</language> <sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod> <sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency> <generator>http://wordpress.org/?v=3.0</generator> <atom:link rel='hub' href='http://www.binhminhmua.info/?pushpress=hub'/> <item><title>Thủ dâm tinh thần</title><link>http://www.binhminhmua.info/2008/11/thu-dam-tinh-than/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2008/11/thu-dam-tinh-than/#comments</comments> <pubDate>Fri, 21 Nov 2008 17:07:09 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Ngọc Cầm Dương]]></category><guid
isPermaLink="false">http://binhminhmua.info/?p=1925</guid> <description><![CDATA[Ngọc Cầm Dương Tôi đang tranh cãi nảy lửa với một con kiến bò trên miệng chén trà của tôi để xem miệng chén trà là một đường tròn hoàn hảo hay là một đường thẳng dài vô tận một cách khủng khiếp như nó miêu tả, thì một con ruồi bay ngang qua. Chưa [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p
style="text-align: right;"><span
style="color: #003366;"><em><strong>Ngọc Cầm Dương</strong></em><br
/> </span></p><p><span
style="color: #003366;"><br
/> </span></p><p><span
style="color: #003366;">Tôi đang tranh cãi nảy lửa với một con kiến bò trên miệng chén trà của tôi để xem miệng chén trà là một đường tròn hoàn hảo hay là một đường thẳng dài vô tận một cách khủng khiếp như nó miêu tả, thì một con ruồi bay ngang qua. Chưa nghe xong câu chuyện nó đã liệng bay đi với nụ cười mỉm vẻ chừng thỏa mãn khi ngày ngày không phải uống trà trong một cái chén miệng hình bầu dục rồi tự thủ dâm tinh thần là hình tròn như tôi.</span></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2008/11/thu-dam-tinh-than/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Vấn tóc</title><link>http://www.binhminhmua.info/2008/11/van-toc/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2008/11/van-toc/#comments</comments> <pubDate>Fri, 21 Nov 2008 17:04:55 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Ngọc Cầm Dương]]></category><guid
isPermaLink="false">http://binhminhmua.info/?p=1920</guid> <description><![CDATA[Ngọc Cầm Dương “Mợ nói, con đã là thiếu nữ rồi. Tóc cũng đã vấn được. Lúc nào cũng vậy, ra khỏi giường là phải chải lại, vấn cao lên. Làm gì cũng tiện mà sạch sẽ con ạ. Sau này chồng con rồi, một ngày chỉ có hai lần để chải tóc vừa ngắm [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p
style="text-align: right;"><span
style="color: #000080;"><em><strong>Ngọc Cầm Dương</strong></em><br
/> </span></p><p><span
style="color: #000080;"><br
/> </span></p><p><span
style="color: #000080;"><em>“Mợ nói, con đã là thiếu nữ rồi. Tóc cũng đã vấn được. Lúc nào cũng vậy, ra khỏi giường là phải chải lại, vấn cao lên. Làm gì cũng tiện mà sạch sẽ con ạ. Sau này chồng con rồi, một ngày chỉ có hai lần để chải tóc vừa ngắm lại mình trong gương là khi đi nghỉ và sáng dậy khỏi giường. Chải tóc, con đừng miết sát cây lược quá mà xước rồi rụng tóc, cũng đừng làm nhanh, làm vội mà tóc không trơn mượt, chính mình cũng khó chịu. Con một tay đưa lược, một tay gỡ tóc, từ từ thế nào cũng ra. Tóc thì phải vấn cao chỉ trừ khi đi nghỉ, con đừng học theo người ta để tóc này tóc nọ, nó không hợp với nhà ta. Tóc vấn cao để lộ khuôn mặt, ngày đông tháng giá có thể không ấm, nhưng mọi cử chỉ, cái liếc mắt, cái mở miệng, tất thảy ngừoi ta đều trông thấy nên có gì cũng phải giữ gìn, nín nhịn. Mợ mấy hôm nữa sẽ gửi tiền nhờ mua đôi khuyên vàng con đeo, ai nhìn vào cũng biết con gái mợ là con nhà có của ăn của để chứ không phải hạng tầm thường. Vấn tóc cao như vậy, con vấn lỏng tay thì dễ tuột, phải vấn lại nhiều lần. Vấn chặt tay quá thì dễ đứt tóc mà con cũng sẽ đau đầu. Vấn sao vừa lỏng để không tuột, vừa cao đủ để không vướng bận chi. Cả ngày nhiều việc, tóc chẳng may có tuột thì vấn lại, con không có điều chi phải e ngại, đời đàn bà cũng vậy. Tóc hư thì ta cắt bớt đoạn hư đi, rồi mai mốt lại dài. Tóc có cắt cũng nhớ gói lại trong túi vải mà cất đi. Đời đàn bà không có gì ngoài quá khứ đâu con. Cần nhất là con cố tránh sao khỏi đưa thân gửi nơi cửa chùa, đừng để bị cạo đầu bôi vôi. Còn gốc là còn người…”</em></span></p><p><span
style="color: #000080;"><em><br
/> </em></span></p><p><span
style="color: #000080;"><em>- “Hay nhỉ? chắc tóc của mẹ em cũng đẹp lắm. Cám ơn em. Em ra chải lại tóc đi, mà em nhớ nhặt kỹ đừng để sót sợi nào em nhé, tóc em dài hơn chị ấy nhiều quá.” </em><br
/> </span></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2008/11/van-toc/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>VẤN TÓC CAO</title><link>http://www.binhminhmua.info/2008/11/van-toc-cao/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2008/11/van-toc-cao/#comments</comments> <pubDate>Fri, 21 Nov 2008 17:00:46 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Ngọc Cầm Dương]]></category><guid
isPermaLink="false">http://binhminhmua.info/?p=1916</guid> <description><![CDATA[Ngọc Cầm Dương Nữ thị thường ngày vấn tóc cao cho vẻ con nhà đài các. Một người thấy lạ bèn gọi là Vấn tóc cao. Sau được dăm hôm ai ai cũng gọi nàng là Vấn tóc cao. Họ Nữ từ ấy quen dần mà cũng tự xưng là Vấn tóc cao. Họ Mã [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p
style="text-align: right;"><span
style="color: #003366;"><em><strong>Ngọc Cầm Dương</strong></em><br
/> </span></p><p><span
style="color: #003366;"><br
/> </span></p><p><span
style="color: #003366;">Nữ thị thường ngày vấn tóc cao cho vẻ con nhà đài các. Một người thấy lạ bèn gọi là Vấn tóc cao.<br
/> Sau được dăm hôm ai ai cũng gọi nàng là Vấn tóc cao. Họ Nữ từ ấy quen dần mà cũng tự xưng là Vấn tóc cao.<br
/> Họ Mã mới đến Thăng Long không biết chuyện ấy nên chỉ tự hỏi: &#8220;Họ Nữ vấn tóc cao hay tóc cao vấn họ Nữ?&#8221;</span></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2008/11/van-toc-cao/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Sống</title><link>http://www.binhminhmua.info/2008/11/song/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2008/11/song/#comments</comments> <pubDate>Fri, 21 Nov 2008 16:57:46 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Ngọc Cầm Dương]]></category> <category><![CDATA[Sống]]></category><guid
isPermaLink="false">http://binhminhmua.info/?p=1911</guid> <description><![CDATA[Ngọc Cầm  Dương Một cậu bé ròng rã mười hai năm học ngày nào cũng đi học đúng giờ. Khi tốt nghiệp, cậu được khen thưởng &#8220;ngày ngày đi học đúng giờ&#8221;. Cậu bé trưởng thành, đi làm, lấy vợ và ngày ăn ba bữa. Buổi sáng ăn cháo, buổi trưa ăn thịt, buổi chiều [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p
style="text-align: right;"><span
style="color: #003366;"><em><strong>Ngọc Cầm  Dương</strong></em><br
/> </span></p><p><span
style="color: #003366;"><br
/> </span></p><p><span
style="color: #003366;">Một cậu bé ròng rã mười hai năm học ngày nào cũng đi học đúng giờ. Khi tốt nghiệp, cậu được khen thưởng &#8220;ngày ngày đi học đúng giờ&#8221;.</span></p><p><span
style="color: #003366;">Cậu bé trưởng thành, đi làm, lấy vợ và ngày ăn ba bữa. Buổi sáng ăn cháo, buổi trưa ăn thịt, buổi chiều ăn canh. Trước khi đi ngủ, người đàn ông nghĩ &#8220;mình đã ăn&#8221; và nhắm mắt ngủ.</span></p><p><span
style="color: #003366;">Người đàn ông già và qua đời, đến cửa thiên đường, thánh Peter canh cổng hỏi: &#8220;Ông làm gì ở trần thế?&#8221; Người đàn ông ngẫm nghĩ rồi trả lời : &#8220;Sống!&#8221;</span></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2008/11/song/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>3</slash:comments> </item> <item><title>Nguyện ca</title><link>http://www.binhminhmua.info/2008/11/nguyen-ca/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2008/11/nguyen-ca/#comments</comments> <pubDate>Fri, 21 Nov 2008 16:49:39 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Ngọc Cầm Dương]]></category><guid
isPermaLink="false">http://binhminhmua.info/?p=1904</guid> <description><![CDATA[Ngọc Cầm Dương Cây hoa quỳnh mọc ở góc sân cành lá xanh mướt, bóng láng vì được chăm sóc. Mỗi độ quỳnh nở, từ trong kẽ lá khẽ nhú ra một cành nhỏ, ban đầu chỉ như đầu bút lông. Nhưng sau vài ngày, cành ấy lớn dần, lớn dần. Ở đầu ngọn là [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p
style="text-align: right;"><span
style="color: #003366;"><em><strong>Ngọc Cầm Dương</strong></em><br
/> </span></p><p
style="text-align: left;"><span
style="color: #003366;"><br
/> </span></p><p
style="text-align: left;"><span
style="color: #003366;">Cây hoa quỳnh mọc ở góc sân cành lá xanh mướt, bóng láng vì được chăm sóc. Mỗi độ quỳnh nở, từ trong kẽ lá khẽ nhú ra một cành nhỏ, ban đầu chỉ như đầu bút lông. Nhưng sau vài ngày, cành ấy lớn dần, lớn dần. Ở đầu ngọn là một búp nhỏ màu nâu đỏ, rất mướt, bên mình mọc những sợi lá, nhỏ nhỏ như những sợi lông, nhưng lớn hơn, khỏe hơn, ôm dọc theo búp nhỏ kia, khe khẽ ngủ, dịu dàng. Búp ấy lớn lên đến bằng con hến thì màu đỏ cũng biến mất do những sợi lá xanh lớn nhanh hơn, phủ kín. Những đêm quỳnh nở luôn hứa hẹn một phép màu nhiệm. Ba thường ngồi trên hiên nhà, pha một bình trà, ngắm hoa từ xa, hương quỳnh thơm bay vào thoang thoảng. Có khi ba ngồi cả đêm ngoài hiên, đến sáng thì thiếp đi. Chàng luôn thích thú với cảm giác cúi mặt thật sát vào bông hoa vừa nở. Những cành hoa trắng muốt, mập mạp chạm vào da mặt chàng, ve vuốt, mát rượi. Mùi hoa thơm mát, hăng hắc gợi cảm, khi ngửi sát rất dễ bị hắt hơi. Không gì trong sạch, tinh khiết hơn đóa quỳnh mới nở.</span></p><p><span
style="color: #003366;">Ở nhà chỉ có ba và chàng yêu cây hoa quỳnh. Mẹ thì không. Chàng nhớ khi còn nhỏ, đã hỏi mẹ tại sao không được thắp hương hoa quỳnh, bà nói, đó là loài hoa nở về đêm, không trong trắng tinh khiết, không xứng dâng lên các cụ. Với bà cây hoa quỳnh cũng như những cô gái đêm đêm đến và sáng hôm sau lặng lẽ ra khỏi nhà chàng. Nhưng bà chỉ luôn im lặng và chấp nhận, hàng chục năm nay vẫn vậy.</span></p><p><span
style="color: #003366;">Cách thưởng hoa của chàng và ba đã khác, nhưng cách chăm sóc hoa của hai người còn khác biệt hơn. Và chàng đôi lúc không thể hiểu nổi, điều gì khiến ba gắn bó với những bông hoa chỉ nở một đêm này&#8230; Ba không bao giờ dùng kéo để cắt bỏ những bông hoa đã nở, mà bao giờ cũng dùng tay ngắt ở chính đốt lá, rồi chôn hoa ngay vào gốc quỳnh. Chàng thường chế giễu ba bắt chước Lâm Đại Ngọc. ba không nói gì, chỉ nhìn xa xăm&#8230;</span></p><p><span
style="color: #003366;">Nhiều năm trôi qua, cây hoa quỳnh đã chết từ lâu. Một người bạn tặng chàng một cây hoa quỳnh khác, nhỏ hơn, còi cọc hơn. Ngôi nhà trống trải từ nhiều năm nay chỉ còn mình chàng. Những người phụ nữ lặng lẽ không còn ra vào ngưỡng cửa này. Và cây hoa quỳnh còi cọc khiến cho khung cảnh càng thêm ảo não.</span></p><p><span
style="color: #003366;">Cuối cùng, cây quỳnh còi cọc ấy cũng cho ra một bông hoa. Bông hoa nhỏ, mỏng manh và yếu ớt không khác gì một bông ngọc trâm. Chàng không thích loại hoa này, nó không tươi mát, tràn đầy nhựa sống như hoa quỳnh, mùi hương cũng không đủ sắckhiến người ta đê mê, say đắm. Ngắm bông hoa nhỏ bé, run rẩy chàng khẽ thở dài. Lần đầu tiên trong chừng ấy năm, chàng cảm thấy mình già nua, mệt mỏi. Chàng ngối xuống chiếc ghế bành gnoài hiên đã để trống hàng chục năm, chiếc ghế trước đây vốn chỉ dành cho ba, pha một bình trà và lặng lẽ thưởng thưc mùi thơm nhè nhẹ da diết của hoa quỳnh. Cả cuộc đời chàng chưa bao giờ nhận thấy hoa quỳnh lại có mùi thơm da diết đến vậy. Chàng bỗng quay trở lại nhiều năm về trước, cũng vẫn ở căn nhà này, trong căn phòng gác hai. Một thiếu phụ nằm trên giường. Nàng không mặc gì, mái tóc che lấp khuôn mặt, không thể nhận ra. Thân thể nàng trắng muốt, mềm mại. Bàn tay nàng khum khum hình búp, đặt lên chỗ kín. Khi chàng tiến lại gần, bàn tay ấy đột ngột mở tung ra, một bông quỳnh trắng muốt, lớn chưa từng thấy ướt đẫm sương. Chàng cúi mặt hít hà, vẫn mùi hương quen thuộc, chàng cảm thấy mê man, râm ran khắp thân thể. Mùi hương thơm hắc, có thể khiến người ta hắt hơi. Chàng nhè nhẹ cắn vào cánh hoa. Vị đăng đắng của bông quỳnh tê tê nơi đầu lưỡi. Chàng mê man thiếp đi, một cơn gió khiến chàng rùng mình mở mắt. trời đã gần sáng, bông hoa quỳnh còi cọc vẫn ở kia, nho bé, ủ rũ tội nghiệp. Nó không thể nào thay thế được những bông hoa quỳnh mà cả chàng và ba từng yêu. Chàng khẽ ngắt bông hoa ở đúng nhánh chĩa ra, đào lớp đất dưới gốc cây và vùi xuống.</span></p><p
style="text-align: center;"><p
style="text-align: center;"><span
style="color: #003366;"><em>Nước mắt chảy dài hề&#8230;<br
/> Tro bay theo gió hề&#8230;<br
/> Phượng hoàng không trở về&#8230;</em></span></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2008/11/nguyen-ca/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> </channel> </rss>
<!-- Served from: www.binhminhmua.info @ 2010-07-30 01:14:03 by W3 Total Cache -->