<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?> <rss
version="2.0"
xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
><channel><title>Bình Minh Mưa &#187; Truyện ngắn của Rough</title> <atom:link href="http://www.binhminhmua.info/category/truyen-ngan/truyen-ngan-cua-rough/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" /><link>http://www.binhminhmua.info</link> <description>Open your heart to feel the love of this life</description> <lastBuildDate>Thu, 29 Jul 2010 17:11:01 +0000</lastBuildDate> <language>en</language> <sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod> <sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency> <generator>http://wordpress.org/?v=3.0</generator> <atom:link rel='hub' href='http://www.binhminhmua.info/?pushpress=hub'/> <item><title>Trăng tàn nguyệt tận</title><link>http://www.binhminhmua.info/2009/07/trang-tan-nguy%e1%bb%87t-t%e1%ba%adn/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2009/07/trang-tan-nguy%e1%bb%87t-t%e1%ba%adn/#comments</comments> <pubDate>Sat, 25 Jul 2009 04:11:48 +0000</pubDate> <dc:creator>it.raining7</dc:creator> <category><![CDATA[Truyện ngắn của Rough]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.binhminhmua.info/?p=4259</guid> <description><![CDATA[Trăng tàn nguyệt tận Rough &#8220;Trăng tàn nguyệt tận chưa từng tuyệt vọng, đâu em&#8221; &#8212;[Trịnh] *  Em tỉnh dậy, là đêm, anh ạ. Trong trí nhớ mơ màng của em vẫn còn đọng lại dư âm của buổi chiều tím nhạt. Chưa bao giờ sắc trời lại trở nên xa lạ thế, không phải [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p><strong>Trăng tàn nguyệt tận</strong></p><p>Rough</p><p><em>&#8220;Trăng tàn nguyệt tận chưa từng tuyệt vọng, đâu em&#8221; &#8212;[Trịnh] *</em></p><p> Em tỉnh dậy, là đêm, anh ạ. Trong trí nhớ mơ màng của em vẫn còn đọng lại dư âm của buổi chiều tím nhạt. Chưa bao giờ sắc trời lại trở nên xa lạ thế, không phải là màu xám tan mây, cũng không phải là chút xanh phai – mà lại là một sắc tím dìu dịu, nhạt nhòa nỗi buồn vương u ẩn. Em đã ngủ thiếp đi trong cõi không gian yên tĩnh, trầm mặc ấy. Cho đến khi tỉnh dậy thì đất trời đã là đêm. Căn phòng lúc này biến thành chiếc hộp lớp đựng đầy em và bóng tối. Màu đen đậm đặc như muốn nuốt chửng lấy tất cả. Chiếc bóng em mong manh không hiện hữu nổi mình trên bức tường. Em bật ngọn đèn lên như phản xạ vô thức. Ánh sáng dịu dàng ấy như một bản năng ôm ấp, che chở cho những dòng chữ em viết – mà em thì luôn được bình an trong những dòng viết, về anh. 7 cuộc gọi nhỡ tất cả, của San. Nếu mai mà anh không đem giấu em đi ở một nơi nào đó hoặc là bất cứ nơi nào bên anh, dám con nhỏ sẽ lao tới đây và giết sống em mất. Lúc nào nó cũng quan tâm cho em nhiều đến thế mà em thì chỉ biết cách tạo ra những hoàn cảnh để nó buộc phải lo lắng cho mình. Em vừa dịch nháp được thêm 2 trang truyện. Căn phòng vắng lúc này đã phảng phất làn hương thơm thanh khiết của giấy mới, hơi thở của đêm trong cơn gió cũng vì thế mà trở nên hiền hòa hơn. Vẻn vẹn 2 trang thôi anh ạ, em không dám đọc nhiều thêm nữa, công việc dịch của em lúc nào cũng chậm chạp từng chút, từng chút một, như anh biết đấy. Người ta đơn thuần chỉ đọc và cảm nhận ở một mức độ thư giãn, thanh lọc thời gian. Còn với người dịch, kẻ truyền đạt ngôn từ như em, cứ buông mình để mặc cho từng câu, từng chữ thấm thía, để cho những âm thanh, những đường nét, những màu sắc và cả những nỗi đau ấy thẩm thấu, len vào từng ngóc ngách của tâm hồn mình – cho đến khi mọi làn hương và dư vị của buồn đã hòa tan trong từng nhịp thở. Và em cứ gầy guộc, úa héo dần đi. Nếu ai đọc những gì em viết với chút quan tâm tối thiểu thôi, cũng dễ dàng nhận ra rằng cái nghề dịch của em nhạy cảm biết bao nhiêu. Anh khác họ ở chỗ anh đọc được cả chính em trong những gì em viết. Cho nên anh thấy được rằng cô người yêu bé nhỏ của mình không chỉ nhạy cảm mà còn đáng thương nữa. Nhưng nói theo một cắt nghĩa nào đó, anh yêu em – chính vì anh đọc được em trong những gì em viết. Và anh vẫn yêu em, vì anh dám chia sẻ cùng em tất cả những điều bất hạnh. Còn em thì chỉ chờ đợi chút sáng đầu tiên chạm khẽ vào ô cửa, để gọi cho anh … * “Nếu anh đoán được em đang làm gì, em sẽ cho anh tất cả chỗ socola mà mình đang gói đấy” “Ôi, ngốc nghếch, kể cả hôm nay có là Valentine chăng nữa, em cũng không nên thức dậy từ 5, 6h sáng thế này chứ” “Nếu là vì anh thì, tại sao không” “Vậy thì anh cho em 15’ nữa thôi, anh qua lấy quà ngay bây giờ đấy” “Em rộng lượng hơn nhiều, cho anh những tậm 30’ cơ đấy. Xe anh mà dám từ chối cái đèn đỏ nào, một mình em sẽ ăn hết chỗ socola này không chia cho anh đâu nhé” “OK, Yên đấy đợi anh, cấm ăn mảnh” “Vậy là có người sắp mất toi cả ngày nghỉ cuối tuần cho em rồi đấy, biết không” “Nếu là vì em thì, tại sao không * Cô nhỏ phiền phức của đời tôi vẫn để chiếc chìa khóa thứ 2 dưới chậu cảnh hoa cúc trắng như thói quen cũ. Cánh cửa sơn màu xanh trời nhạt he hé mở. Em ngồi trên sàn gỗ, đôi bàn tay nhỏ lật giờ từng trang sách và ghi chép. Gió ngoài hiên cửa thổi bay phất phơ một vài sợi tóc. Ngày như tan đi trong dư vị của buổi sáng nhạt nhòa. Tôi vội ôm lấy và nắm giữ thật chặt cái hình hài mỏng manh ấy, như níu giữ điều gì mang tên hạnh phúc _Tôi sẽ ôm cô cho đến khi nào cô chịu đóng cửa bancông lại thì tôi. Cứ để gió tràn vào phòng tự do như thế, cô làm người yêu tôi lạnh thì sao ? _Anh ngớ ngẩn, có mỗi 2 đứa trong nhà lại đi ôm nhau hết cả thế này thì lấy ai đóng cửa hộ cho đây ? _Em chẳng lãng mạn chút nào cả Tôi vờ bất bình búng nhẹ tay lên chóp mũi cô nàng rồi miễn cưỡng đứng dậy đóng cánh cửa hiên lại. Em thì đã biết mất khỏi phòng từ khi nào, chỉ có mùi hương café thơm dịu dàng ủ ấm cho căn phòng nhỏ. Tự dưng tôi muốn rút lại câu nói vừa rồi. Người yêu tôi không phải là không lãng mạn, đơn giản là em có vừa đủ sự lãng mạn ấy, để tôi yêu. * Tự dưng em có cảm giác rằng mình đang dần trôi dạt về một nơi rất xa. Mỗi lần em bên anh cũng là cơ hội cuối cùng của yêu thương sau cuối. Điều đó tốt, để em biết trân trọng anh và tình yêu, trân trọng niềm niềm hạnh phúc mong manh quý giá mà em là kẻ hiếm hoi trên cuộc đời này may mắn có được. Nhưng điều đó cũng không thật tốt, bởi vì sự lo âu ấy luôn đem lại cho em niềm dự cảm mơ hồ rằng em và anh, chúng ta đang cùng nhau tham dự một buổi tiệc chia xa, mà một trong hai người sẽ không bao giờ có thể trở lại để bên nhau được nữa. Em đang dịch dang dở câu chuyện về 1 cái chết, day dứt, ám ảnh và phiền muộn tâm trí em nhiều lắm. Nhưng em không thể dừng lại được. Em bắt đầu có những suy nghĩ về cái chết. Có thật là khi người ta hấp thụ quá nhiều những nỗi buồn ảm đạm, người ta sẽ không thể nào chịu nổi mà buộc lòng phải tìm đến một sự giải thoát ? Có thật là sự nhạy cảm và cô đơn sẽ tàn phá tâm hồn người ta, hút cạn dần sinh khí và lòng yêu sống ?Em chợt nghĩ đến tình yêu. Mỏng manh quá, chính nó cũng cần được chở che thì làm sao có sức mạnh chở che cho ai được, anh àh … * _Cả một trời đêm đầy sao, anh chắc chắn là em sẽ thích, vì bầu trời đêm ở thành phố của em không bao giờ khoáng đạt đến thế này được đâu. _ Hứa với em đi, nhớ giữ lại thật cẩn thận hình ảnh này rồi về nhà kể cho em thật là chi tiết đấy. Đôi mắt nhìn của anh thì em tin lắm. _ Đổi lại em phải nghĩ cho ra 10 chuyện thật là vui để kể cho anh nghe đấy. Bịa đặt thế nào cũng được. Nhưng chỉ thiếu 1 thôi cũng không cho phép. _ Anh này, sự vắng mặt của anh lại càng khiến cho sự hiện diện của anh lớn hơn đến bất tận trong em đấy, biết không. Em yêu anh chết mất. _Ngốc, nói nhảm gì chứ, Yêu anh làm sao chết được, em hết yêu thì anh mới phải lo kìa. * Trong khi em gật đầu một cách thật dễ dàng thì San không thể nào chấp nhận nổi chuyện tôi tạm chuyển công tác đến thành phố biển. Chưa bao giờ tôi bắt gặp ánh mắt giận dữ và hờn trách như thế trên gương mặt cô kể từ khi chúng tôi quen biết. Tôi hiểu San cần tôi ở lại Hà Nội, như cô ấy cần em &#8211; người tôi yêu &#8211; sống thật vui vẻ, yêu đời. Cả 2 chúng tôi đều ngầm hiểu với nhau rằng, ở trong em, tôi như là nguồn sống. Không một tiếng thở dài, không một ánh mắt buồn lo, không một lời căn vặn &#8211; không có nghĩa là em can đảm và mạnh mẽ. Cảm xúc của em chỉ là đang tê liệt dần để một lúc nào đó sẽ vỡ òa ra. Tôi thương em và tôi hãi sợ một điều rằng hạnh phúc mong manh bé nhỏ mà tôi đang tìm cách níu giữ trong đôi bàn tay này, chẳng may một khắc vụng về, cũng sẽ tan vỡ mất. Nhưng có những chuyến đi mà con người ta không thể chối từ, cũng giống như những định mệnh mà con người ta không thể không tuân theo … * Ngày đầu tiên, lạnh ngắt anh à. Em chẳng biết trong 1 ngày ảm đạm như thế này có chứa đựng câu chuyện gì vui để kể cho anh nghe không nữa. Mà ngày hôm nay của anh như thế nào nhỉ ? Em thì đang dịch lại lần cuối từ những bản nháp. Một câu chuyện ngắn vẻn vẹn 72 trang chẳng có gì dày dặn lắm đâu, nhưng sự nghiệt ngã trong đó thì vừa vặn đủ để em chết lặng đi mấy lần. May mà em còn nương tựa được vào anh, cái người mà suốt ngày bỏ em ở lại để đi đây đi đó. Khi bản nhạc Silent Wings kết thúc được 3 lần thì cũng là lúc em dừng chân tại bến chờ xe bus số 14, ngoảnh lại nhìn đường chân trời trước mắt lúc này đã xa xôi như một vệt kẻ mờ. Những hạt mưa bụi li ti đọng trên tóc và chạm nhẹ nhàng lên môi em, lấm tấm mát. Trăm nghìn giọt mưa bé nhỏ thế thôi mà mang màu xanh đến cho cây lá [trong khi mà em thì tìm mãi chẳng thấy mùa xuân đâu]. Chiếc phone cũ bắt đầu chuyển đến giai điệu Sometime when it rains, bản nhạc mà lúc nào cũng đem lại cho em cảm giác của sự mất mát. Mỗi khoảng lặng là một lần da diết níu kéo. Ngay cả khi bản nhạc đã ngừng rồi thì chuỗi dư âm còn nguyên vẹn ở lại trong em như tất cả những gì đẹp đẽ cao sang vẫn thế. Em bước lên 3 bậc thang và chiếc xe bus màu đỏ vàng giờ đây đang đưa em vào một chuyến du hành bất tận. Em vẫn đang nghe âm nhạc đẹp đến chết lịm người của Song from secret garden, để tâm hồn mình bồng bềnh lơ lửng, dù cho cuộc sống này có xô bồ đến mấy… Anh có hiểu em không ? * Em tỉnh dậy, là đêm, anh ạ. Em mơ một cơn mộng dữ làm trán em bây giờ vẫn mướt mát mồ hôi và ngực thì đau buốt nhói. Nỗi sợ hãi đánh thức em dậy. Đầy bóng tối. Em cảm thấy bất lực trước sự yếu đuối của chính mình. Cho đến khi em biết sợ hãi những suy nghĩ về cái chết thì chúng đã trở nên quá quyến rũ với em rồi. Em nhắm chặt mắt lại khi nghĩ đến ngày mai không có anh ở bên, em sẽ ra sao, sẽ thế nào để tiếp tục. . . Cho đến khi em dụi đôi mắt ướt nhòe, ngước mắt nhìn lên trần nhà trong vô thức của nỗi tuyệt vọng. Một điều gì đẹp đẽ đến nỗi làm cho em ngơ ngẩn : Những vì sao dịu dàng tỏa ánh sáng lung linh trên trần nhà. Và bóng đêm có đậm đặc đến đâu cũng chỉ càng làm cho những ngôi sao thêm ngời sáng. Từ khi nào, từ bao giờ ? Em chỉ biết có anh hiện diện trong từng làn sáng. Bầu trời sao ấy dịu dàng ôm ấp lấy lòng đêm và chở che cho em khỏi mọi điều bất hạnh. * “Anh không đánh cắp em ra phố biển được, đành phải đánh cắp những ngôi sao từ biển gửi về cho em vậy” “Anh về…lúc nào ?” “Thì anh chợt nhớ ra mình quên đem theo chìa khóa dưới bồn hoa cúc, sợ em bị ai đó mang đi mất nên phải quay về lấy ngay lập tức. Thôi em ngủ tiếp đi, và ngủ ngon vào nhé”. . . . Tôi biết, em đang thiếp dần đi, trong cơn mơ màng về bầu trời sao nơi phố biển. Chúng tôi lại yêu nhau, như chưa từng có một phút giây nào chia cách. Tôi gác máy, và gọi điện cảm ơn San đã giúp tôi mang những vì sao và ấm áp đến cho em… Chúng tôi may mắn vì đã có nhau, những người bạn và những người yêu như thế.</p><p>* Chủ Nhật, một ngày nào đó tháng 2,</p><p>(Nháp, không hơn)</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2009/07/trang-tan-nguy%e1%bb%87t-t%e1%ba%adn/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>PHIÊU</title><link>http://www.binhminhmua.info/2008/12/phieu/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2008/12/phieu/#comments</comments> <pubDate>Tue, 02 Dec 2008 19:18:56 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Truyện ngắn của Rough]]></category><guid
isPermaLink="false">http://binhminhmua.info/?p=2112</guid> <description><![CDATA[NOTE : Một chuỗi dài những câu chuyện không có nội dung . Chỉ là PHIÊU mà thôi . Bạn đừng cố đi tìm bất kì định nghĩa nào để rồi thất vọng vì chẳng bao giờ tìm thấy. Những câu truyện này tẻ ngắt với 1 vài người &#8211; khó hiểu với 1 số [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><blockquote><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #ff0000;"><strong>NOTE</strong></span> : <span
style="color: #008000;">Một chuỗi dài những câu chuyện không có nội dung . Chỉ là <strong>PHIÊU</strong> mà thôi .<br
/> Bạn đừng cố đi tìm bất kì định nghĩa nào để rồi thất vọng vì chẳng bao giờ tìm thấy.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;">Những câu truyện này tẻ ngắt với 1 vài người &#8211; khó hiểu với 1 số và lạ lẫm với đa số người. Bạn thì sao nhỉ </span></span></p></blockquote><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: x-large;"><span
style="color: #008000;"><strong>[ Truyện thứ nhất ]</strong></span></span></span></p><p
style="text-align: left;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #333399;"><span
style="font-size: medium;"><strong>1. AN</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An là cô gái bình thường như bao cô gái bình thường khác.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Không xinh đẹp.Chẳng thông minh.Nhưng cũng không xấu xí và chẳng đến nỗi ngu ngốc.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An sống lặng lẽ . Dường như là cô độc .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><br
/> <span
style="font-size: medium;"><strong><span
style="color: #333399;">2. QUÂN</span></strong></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><br
/> <span
style="color: #993300;">Quân là bạn An. Không thân,nhưng đủ để làm một người bạn.<br
/> Quân không hiểu hết những gì An nói.Nhưng,Quân biết lắng nghe.<br
/> An thì chỉ cần có vậy.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An cười vu vơ,nói với Quân những câu không đầu không cuối.<br
/> Quân gật đầu khe khẽ.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An nói.<br
/> An nói.<br
/> Quân im lặng.<br
/> An và Quân cứ như vậy<br
/> thời gian trôi qua<br
/> Se sẽ&#8230;<br
/> Se sẽ&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> _An thích một người bạn trai như thế nào ?<br
/> Dịu dàng ? Thông minh ? Mạnh mẽ ? Hài hước ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_An thích một người ấm áp.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Là sao ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Là bên người ấy, An cảm thấy ấm áp! Vậy thôi .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_An sẽ yêu một người ấm áp ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Chẳng cần yêu ! An chỉ cần ấm áp.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Vậy&#8230;Quân sao ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Quân ấm. Nhưng Quân có Sa rồi&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> An nói,mơ hồ.<br
/> Rồi An cười . Mưa nhạt thếch ngoài kia.<br
/> Lòng Quân se thắt lại.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An chợt muốn khóc quá,nhưng không khóc nổi.Có lẽ,lòng An như một buổi sáng mùa đông vậy.Lạnh.Buốt.Đến nỗi nước mắt cũng phải đóng thành băng.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_An và Quân sẽ là bạn,mãi mãi nhé !</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An nháy mắt tinh nghịch, rồi cười,rồi nói, rồi đi.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Quân mến An &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Quân gọi theo một bóng hình. Chỉ cách nhau có vài ba bước chân mà sao lại xa xôi chừng ấy ?!</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_&#8230;như một người bạn</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An tự nối tiếp lời. Đôi chân An như muốn chống đối , không chịu bước tiếp.Nhưng, cái đầu tỉnh táo vẫn thắng . An bước đi với tất cả điềm nhiên .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An . Bé nhỏ và bình lặng . Thản nhiên đến nỗi Quân phải đau lòng.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Quân theo bước chân An, cũng lặng lẽ&#8230;Không dám bước song song ,chỉ dám âm thầm từ đàng sau .Thậm chí, Quân không dám cả việc chạm vào chiếc bóng cũng là gầy guộc và cô đơn đổ liêu xiêu ấy</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Con đường về trải dài trong thinh lặng.Vẫn biết là khắc khoải lòng khi men theo bóng dáng mơ hồ . Vẫn biết mình chỉ đuổi theo một điều gì quá hão huyền , vô thực&#8230;Nhưng tại sao,tại sao Quân vẫn mong cho con đường dài mãi,dài mãi&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Chỉ cần được ở bên An . Mà không. Chỉ cần được nhìn thấy An.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Về đến nhà An rồi !</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An quay đầu lại, Quân thôi không còn phải ngắm cái mái tóc chẳng ngắn cũng không dài kia nữa. An cười, một nụ cười nhẹ . Giọng An trong trẻo lắm :</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Quân về nghe!</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Quân đáp lại lời An bằng cái gật đầu và ừ một tiếng không nghe rõ . Đầu óc Quân trống rỗng. Quân đi&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Mưa bụi vẫn nhạt nhoà giăng mắc lối.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An hiểu:<br
/> Quân buồn.<br
/> Uh, Quân ấm.<br
/> Nhưng chưa đủ ấm áp để An trao trọn vẹn cái tâm tư ngang ngổn này&#8230;<br
/> Quân hợp vớI Sa hơn.<br
/> Nghĩ đến đây, An bất chợt thở dài&#8230;<br
/> Có lẽ thế&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #333399;"><strong>3. DƯƠNG</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><br
/> <span
style="color: #993300;">Tiếng mưa rơi lạc điệu buồn tênh trên phố vắng.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_An !</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Sao vậy ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Có thật là giữa An và Quân &#8220;không có gì&#8221; ngoài &#8230;2 người bạn chứ ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An gật đầu nhìn Dương, ánh mắt có phần lơ đãng và mệt mỏi&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Uh . 2 người bạn . không hơn .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An cười,nhạt nhẽo,nhìn Dương bằng đôi mắt đen sâu mà Dương không sao hiểu nổi,không sao đoán biết được điều gị</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Hai người thường xuyên đi với nhau. Như giờ tan học buổi sáng nay chẳng hạn .<br
/> An và Quân, trên phố .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Trong giọng nói của Dương, có điều gì đó phảng phất buồn .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Sa đó . Quân nhờ An đi cùng chọn quà sinh nhật cho Sa.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Ra vậy . Làm Dương lo quá . Gặp hai người đi bên nhau trên phố , Dương cảm thấy &#8230; bứt rứt trong lòng kinh khủng. Không tìm gặp An hỏi, chắc Dương không chịu nổi.<br
/> Àh, Sa là cô bạn hiền hiền ở lớp mình . Học trò cưng của cô mỹ thuật phải không ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Dương có vẻ hài lòng với câu trả lời thu được .<br
/> Dương vui vẻ nói liên hồi như cái bản tính sôi nổi vốn có của mình .<br
/> An lặng lẽ trong dòng suy tư của riêng An.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> _ Thực ra thì nếu câu trả lời của An &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Trong lời nói của Quân thoáng chút ngập ngừng</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">&#8230; nếu An bảo với Dương rằng An với Quân thân thiết , xa hơn cả giới hạn của tình bạn chăng nữa<br
/> Dương cũng sẽ vui vẻ mà cầu mong những điều tốt đẹp cho An thôi .<br
/> Một lời nói dối vụng về nhỉ<br
/> Thực ra thì không vui vẻ lắm đâu<br
/> Nhưng Dương biết chắc chắn là Dương sẽ ổn nếu như An ổn .<br
/> Vì Dương thích An mà . Thích An cười, thích An vui ,thích An hạnh phúc . Ai mang lại điều đó cũng không quan trọng nữa .<br
/> Nếu người ấy Dương thì thật tốt.<br
/> 1 anh chàng hào hiệp đến đâu cũng phải có một góc nhỏ nhỏ ích kỉ chút chứ!</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Giữa Quân và Dương ư &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Quân trầm lặng còn Dương thì sôi nổi.<br
/> Quân có thể lặng yên hàng giờ để nghe An nói.<br
/> Còn ở bên Dương , An có cảm giác được sống giữa một thành phố náo nhiệt.Không có thời gian để mà nghĩ mơ hồ đến những buồn.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_An có xinh không ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Tự dưng, An nói lảng sang vấn đề đâu đâu khiến Dương thoáng chút bối rối</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Nói thật xem</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An tiếp tục gặng hỏi</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Không xinh &#8211; Dương thẳng thắn &#8211; Nhưng mà điều đó đâu quan trọng, với Dương thì như vậy .<br
/> Xinh đẹp mà ko có đầu óc thì cũng chẳng để làm gì .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Vậy An có thông minh không ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An lại tiếp tục</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Cũng không &#8230; &#8211; Dương nói khẽ&#8230;- An đơn giản, suy nghĩ cũng đơn giản.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Vậy An có gì hay để Dương thích ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Thích vì&#8230;thích !</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Lý do ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Thích là thích thôi ! Đôi khi không cần lý do để thích một ai đó!</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Dương không nói, An về.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Am bước đi,chậm chậm&#8230;nhưng là đi thật.<br
/> Dương không đuổi theo.<br
/> AN không dừng lại&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Vì An lạ !!! &#8211; Dương gọi với theo những bước chân đang đẩy An xa Dương dần &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">An cười nhẹ . Dương không thể nào nhìn thấy được .<br
/> Mưa vẫn bay. An vẫn bước đều đều<br
/> rồi cái dáng hình bé nhỏ mong manh ấy như loãng tan trong màn mưa bụi&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><br
/> <span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #333399;"><strong>4. Mất cả hai trong ngày lễ tình nhân</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Mọi chuyện đều có giới hạn của nó.<br
/> Đêm yên tĩnh.<br
/> Có thật là mưa đã tạnh ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #ff0000;">14/2/2000</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;">END </span></p><p
style="text-align: center;"><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><strong><span
style="color: #008000;"><span
style="font-size: x-large;">Chuyện thứ 2 : TÌNH CỜ</span></span></strong></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><strong><span
style="color: #008000;"><span
style="font-size: x-large;"><br
/> </span></span></strong></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;"><strong>1. EM Ở ĐÂU</strong></span></span><br
/> <span
style="color: #993300;">Khi anh rời khỏi bàn làm việc của mình thì trời đã nhá nhem một gam màu ảm đạm.<br
/> Anh thu xếp lại những bức vẽ ngổn ngang vào trong cặp tài liệu của mình. Không thứ tự.<br
/> Cốc café uống dở nguội ngắt trên bàn.<br
/> Tiếng chìa khoá lách cách những âm điệu khô khan.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Phố lạnh lẽo gửi đi một thông điệp : Chỉ vài ngày nữa thôi,mùa đông khắc nghiệt sẽ tràn về , thay thế cho màu thu đang phai đi trong từng ngày mòn mỏi.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Những hàng cây trầm ngâm bên đường.Màu xanh lá sẫm lại trong chiều tàn đi rồi mơ hồ chìm tan ánh đèn hiu hắt.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Anh rời bến xe bus , chầm chậm bước đi về hướng khu chung cư.<br
/> Con đường trải dài ra và thờ ơ như thể vốn đã quen lắm rồi những bước chân nguội lạnh.<br
/> Ngày nối vào đêm tối một chuỗi miên man.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Anh nhấn cái nút màu nâu sẫm . Cả trăm lần đều thế.<br
/> Thang máy khẽ rung nhẹ và nhịp ngừng là con số 7.<br
/> Lại là tiếng chuông mở. Lại là tiếng chìa khoá tra vào cửa lách cách khô khan.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Anh bật đèn rồi vắt chiếc áo khoác mỏng lên mắc treo.<br
/> Anh tự pha cho mình một tách café chưa bao giờ uống hết.<br
/> Ti vi lơ đãng nói một mình.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Người mài mòn chính mình ra trong vô thức mà không hay.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Anh gọi điện cho một cửa hàng bán đồ ăn sẵn. Số điện thoại đã quen đến nỗi nhắm mắt anh cũng có thể bấm số.<br
/> Anh vùi đầu trong những bức vẽ. Và bây giờ thì chỉ còn công việc.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Dường như mọi thứ sắp đi vào giới hạn.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Ánh trăng lạnh lẽo xanh xao cố len qua khung cửa sổ.<br
/> Anh tắt đèn. Bất ngờ nhớ ra gói bưu phẩm sáng nay vội đi làm mà quên chưa mở.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Anh thờ ơ bóc lớp giấy bọc bên ngoài.<br
/> Khi tất cả những cái vỏ bọc bay biến. Sẽ còn lại điều gì?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Một tập bản thảo của cuốn tiểu thuyết gửi đến từ nhà xuất bản.<br
/> Công việc của anh là vẽ và chỉnh sửa bìa minh hoạ cho những tác phẩm.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><strong>Em ở đâu &#8211; Marc Levy.</strong></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><strong>Em ở đâu ?</strong></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Anh không dấu nổi tiếng thở dài.<br
/> Gió lùa vào căn phòng.<br
/> Ngay cả gió cũng không che giấu được cho anh tiếng thở dài hiu hắt ấy.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><strong>Em ở đâu?</strong></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Tên cuốn tiểu thuyết &#8211; như một câu hỏi, một lần nữa lại xoáy sâu vào lòng anh.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Dường như mọi chuyện đã bắt đầu đi vào giới hạn.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> <em>Trăng lên cao mờ ảo cả góc trời. Làn sáng xanh xao không còn ám ảnh nữa. Đêm yên tĩnh. Không cần biết đến những ngang ngổn trong lòng người .</em></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> ***</span><br
/> <span
style="color: #008000;"><span
style="font-size: medium;"><strong>2. I AM HERE . WHERE ARE YOU ?</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Khi những hạt nắng đầu tiên nhẹ nhàng đậu trên khung cửa sổ.<br
/> Gió khẽ trở mình ,lay lá hoa thức giấc<br
/> Tiếng chim hót ngọt lành chào ngày mới<br
/> Bầu trời trải rộng đến mênh mang. Màu hồng đỏ nhàn nhạt dần rồi tan ra trong sắc trời xanh thẳm.<br
/> Ngày lóng lánh những hạt nắng rạng rỡ, óng vàng .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô thức giấc . Đôi mắt đen mơ màng bị cuốn hút vào những điều lạ lẫm .<br
/> Mỗi ngày trôi đi trong cô là một ngày mới mẻ .<br
/> Trông không khí vẫn còn phảng phất chút dư vị ẩm ướt của cơn gió lạnh đêm qua.<br
/> Cô mở hết hai cánh cửa sổ . Cho nắng có thể tràn vào .<br
/> Và cô cười . trong lành. &#8211; như là mây trắng trong buổi sáng đẹp trời bỗng nhận ra mình nhẹ bẫng .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô buộc lại mái tóc dài bướng bỉnh, lúc nào cũng chỉ đòi say trong gió đến rối bời .<br
/> Cô vừa pha tách café nóng ,vừa huýt sáo theo một điệu nhạc vui vẻ.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô ngồi ở bến đợi xe bus . Phố xá mơ màng ngước nhìn .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô viết lại những miên man trong giấc mơ đêm qua vào một quyển sổ màu xanh nho nhỏ và cười vu vơ một mình .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô lên xe . Một tay bám vào thanh vịn cheo leo , một tay vẫn giữ lấy quyển sổ bìa xanh bé nhỏ của mình .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Chuyến xe này sẽ chở cô đi, băng qua những hão huyền .<br
/> Có phải là khi xe dừng sẽ là lúc cô tỉnh giấc mộng ?<br
/> Mà đâu là điểm dừng , đâu là đích đến ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Khi cô bước xuống , liệu có ai chờ đợi cô bên kia cánh cửa không ? Có ai không ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Nắng hiền lành nở một nụ cười vụng về như muốn an ủi cho cái suy nghĩ ngốc nghếch vừa rồi của người con gái .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Chỉ cần có niềm tin .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">***</span><br
/> <span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;"><strong>3 HELLO&#8230;IS IT ME YOU&#8217;RE LOOKING FOR</strong></span></span><br
/> <span
style="color: #993300;">Cánh cửa bật mở . Như bao ngày nó đã mở ra như thế .<br
/> Cô bước xuống . Như bao lần đã từng rời đi như thế .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô huýt sáo theo một âm điệu vui bỗng nhiên vang lên trong đầu</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;"><em>&#8230; 1 &#8230;2&#8230;3&#8230;<br
/> I am here !<br
/> &#8230;4&#8230;5&#8230;6&#8230;<br
/> Where are you ?<br
/> &#8230;7..</em></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><strong>RẦM !!!</strong></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Sự sắp xếp tình cờ vụng về của số phận &#8211; hay là trí tưởng tượng vô biên lạ lùng của tác giả . Cô gái mơ màng trong câu chuyện bỗng đâm sầm vào anh chàng bước đi lơ đãng trên con đường &#8211; khi cô ấy chưa kịp đếm xong số 8 nhảm nhí &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Anh . Cô . Và tất cả những người đọc ngây ngô nữa, có lẽ vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra . Kể vắn tắt lại vậy &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô cúi xuống nhặt quyển sách đánh rơi .<br
/> Tay cô chạm nhầm phải bàn tay ai đó .<br
/> Điều gì đã khiến cho bàn tay trái của anh &#8211; đã không buông rời bàn tay phải bé nhỏ ấy.<br
/> Ánh mắt chạm phải ánh mắt rồi những cái nhìn đắm trong nhau .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><em><span
style="color: #008000;">&#8220;Hello &#8230;is it me you&#8217;re looking for?&#8221;</span></em></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Bài hát của Lionel Richie bỗng vang lên từ quán café bên đường vô cùng hợp lý .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Như đôi tình nhân thất lạc nhau đã bao năm trong đời</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Một buổi sớm thứ 7 cuối mùa thu , bất ngờ họ đã tìm thấy.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;">Thứ 7. cuối thu<br
/> 17/11/2007</span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;">END</span></p><p
style="text-align: center;"><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><strong><span
style="font-size: x-large;"><span
style="color: #008000;">Chuyện thứ 3 : BAO GIỜ EM MỚI HẾT CÔ </span></span></strong></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><strong><span
style="font-size: x-large;"><span
style="color: #008000;">ĐƠN</span></span></strong></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><strong><span
style="font-size: x-large;"><span
style="color: #008000;">?</span></span></strong></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #808000;"><br
/> </span></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #808000;"><em><span
style="font-size: x-large;"><span
style="font-size: medium;">Bông hoa vẫn nở trong vườn<br
/> Con chim vẫn hót trong ngần<br
/> Em có tin không anh ở rất gần<br
/> [ Bao giờ em mới hết cô đơn ]</span></span></em></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><strong>ngày 12 tháng 11</strong>, gió mùa đông bắc ùa về thành phố những ngày cuối thu. Sương mù giăng mắc trên khắp các nẻo đường .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô dậy sớm ,trong khi cả thành phố vẫn còn ngủ quên trong lạnh lẽo.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Những giọt nắng bắt đầu lấp ló đàng sau tấm màn mây trắng đục . Màu nắng mỏng tang chẳng đủ xua đi hơi giá .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô lơ đãng đi trên phố,cái bóng vụng về theo cùng . Đôi bàn tay cô đan chặt lấy nhau mà vẫn không hết lạnh .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô ghé vào quán café góc phố.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Người phục vụ mang một tách café nóng ra chiếc bàn quen thuộc.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Của em này<br
/> _Vâng,cám ơn .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Những lời nói lặp đi lặp lại mỗi ngày ấy sẽ trở thành một điệp khúc khô khan,nếu như không có nụ cười rất ấm đi cùng .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">***</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô . 23 tuổi . ra trường được một năm và đang làm công việc dịch sách cho một nhà xuất bản .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Ở góc phố gần nơi cô làm việc ,có một quán café nho nhỏ với những ô cửa màu xanh lá . Cô đã bị thu hút ngay từ lần đầu tiên bước chân đến nơi này &#8211; bởi những giọt âm thanh phát ra từ bản nhạc giao hưởng dịu êm tấu lên những thanh âm khi trong vắt vút cao , khi lắng đọng ,trầm mềm.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Mỗi khi ngồi ở góc bàn quen , có điều gì lạ lùng khiến cho cô nghĩ &#8211; rằng cô đang đợi chờ ai đó &#8211; sẽ đến &#8211; khuất lấp đi sự cô đơn và cõi lòng trống trải .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Có những đợi chờ dường như bền bỉ suốt tháng năm .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô đợi anh .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô đã đợi anh suốt những ngày mùa xuân mưa phùn xanh cây lá .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô đã đợi anh cả những ngày hè tràn nắng rực rỡ những sắc tươi vui .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Và cả những ngày mùa thu , đẹp và buồn đến lạ lùng nữa .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cho đến khi thành phố nặng nề chuyển mình vào mùa đông bằng sương giăng và gió lạnh .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô đã đợi anh đã đủ những vòng luân chuyển của đất trời . Cô đã đợi anh suốt 4 mùa cho cả 23 năm lẻ loi của cuộc đời mình .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Thời gian thì cứ thờ ơ trôi đi trong vô biên . Cô bé nhỏ trong ngày rộng rãi .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô lạc trong những dòng suy nghĩ hắt hiu , trong tâm tư ảm đạm . Cà phê nguội ngắt ngơ lúc nào không hay . Cô nhấp từng giọt đắng lòng . Uống hết tách café mới chợt nhận ra mình quên chưa khoắng tan sữa . Giọt đắng nhấp môi . Sữa còn đọng lại nơi đáy cốc .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> 7h30&#8242; &#8211; cô gọi người phục vụ quán và thanh toán tiền café của mình .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Của em này<br
/> _Vâng,cám ơn.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Anh phục vụ quán đưa cho cô một tờ giấy vuông nhỏ, gấp làm đôi . Chỉ duy nhất một lần anh giải thích ,cách đây cũng lâu rồi :<br
/> &#8220;tờ chương trình của quán ngày hôm sau . Anh có trách nhiệm phải gửi đến khách hàng&#8221;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô là khách lạ . Còn anh cũng chỉ làm một người dưng .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">May còn có nụ cười ấm và hiền của anh mà câu điệp khúc kia không còn khô khan nữa .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô bỏ tờ lịch trình <strong>ngày 13 tháng 11</strong> vào trong túi xách của mình . Chào người phục vụ quán rồi đi về phía cánh cửa cũng sơn màu xanh lá .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Phố buồn tênh theo những bước chân của người con gái<br
/> Ai đó khe khẽ nhìn theo chiếc bóng mà bất chợt thở dài .<br
/> &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><strong>Ngày 15 tháng 11</strong> . Trời khô hanh . Hơi lạnh len lỏi, ẩn nấp khắp không gian.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">7h30&#8242; , cô rời quán café và băng qua ngã tư đường để rẽ vào nhà xuất bản nơi mà cô làm việc. Cô vắt chiếc áo khoác mỏng lên thành ghế . Cô mở ngăn kéo, bỏ vào đó thêm một mảnh giấy vuông màu xanh gấp đôi . Tất cả những mảnh giấy màu xanh cùng nằm trong ngăn kéo với nhau, chúng đã có nhau rồi mà sao vẫn cô độc nhìn người như trách móc :</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">&#8220;Nhìn chúng tôi đây này , sắc màu của chúng tôi mới mẻ và đẹp đẽ là thế .Còn cô, cô đã bỏ quên tuổi xanh của mình ở nơi đâu ?&#8221;.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> &#8220;Cho một người nào chưa từng gặp gỡ , hoặc gặp rồi mà cũng có thể không hay..&#8221;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô nói nhỏ cho chính mình nghe rồi lấy ra khỏi túi xách một xấp tài liệu hôm qua còn dang dở . Cô cần phải chỉnh sửa bài để đưa cho phụ trách biên tập duyệt ,hoặc cũng có thể cô đang cần phải xua tan đi những u ám trong lòng mình . </span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><strong>ngày 16 tháng 11</strong></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô chìm đắm say sưa trong bản hoà tấu dịu dàng . Tiếng piano du dương bổng trầm như cất giữ trong mình bao nhiêu điều kì diệu. Các nốt nhạc lóng lánh tan trong nhau rồi đọng lại thành giọt âm thanh ngọt ngào .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Một buổi sớm mùa đông, sương muốn tan về với nắng và mùa thì quên rằng mình đã từng lạnh lẽo .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Chỉ cần được cùng hít thở một bầu không khí ,<br
/> được cùng chung sống dưới một khoảng trời.<br
/> Chỉ cần được ở bên nhau giản dị như vậy thôi !<br
/> Cô không phải là người đòi hỏi quá nhiều . Cô chấp nhận việc bên anh bình yên như thế .<br
/> Nếu nói ra một lời , biết đâu là&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">mất nhau mãi mãi</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Thanh thản , cô bỗng thấy lòng mình như nhẹ bẫng đi.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Của em này.<br
/> _Vâng, cám ơn.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">7h30&#8242; ,cô lại rời khỏi quán café ,cùng với tờ giấy vuông màu xanh lá gấp làm đôi.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô đi đến nhà xuất bản .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô vắt chiếc áo khoác mỏng lên thành ghế và ngồi xuống bàn làm việc .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô mở ngăn kéo và bỏ vào đấy tờ giấy vuông màu xanh lá anh vừa đưa. Đâu đó trong không khí là tiếng thở dài khe khẽ.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Lại thêm một mảnh giấy màu xanh lặng lẽ nhìn người trong u ẩn .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">&#8220;Của em này&#8221; . Anh . không bao giờ nói nhiều hơn một lời .<br
/> &#8220;Vâng, cám ơn&#8221; . Và cô nữa &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> <strong>ngày 17 tháng 11</strong>. Thành phố bị vây kín trong sương . Mùa đông ngày càng chứng minh cho người sự khắc nghiệt của mình .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Gửi em tờ menu của quán .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô ngẩn người ngước mắt nhìn lên . Không phải anh . Mà là một người con trai khác.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Cho em một nâu nóng</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô trả lời chiếu lệ, không buồn nhìn qua tờ menu mà anh phục vụ đưa .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Ngoài khung cửa , vẫn là mùa đông lạnh lẽo triền miên .<br
/> Những nốt nhạc tấu lên cao vút đến nghẹn ngào. Cùng là một bản nhạc ngày hôm qua mà những những giọt âm thanh ấy vì sao như oà vỡ .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kể từ hôm đó, cô nghĩ mình sẽ thôi không đến quán .<br
/> Bởi cô nhận ra rằng điều làm cho cô quyến luyến nơi đây ,không phải là ô cửa màu xanh lá, không phải bởi những tiếng piano bồng trầm mà chỉ đơn giản là một nét cười ấp áp hiền lành &#8211; của anh .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Bây giờ cô mới chợt nhận ra sự chờ đợi bền bỉ bấy lâu nay của mình .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Café hôm nay có vị mặn .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">7h hơn, cô gọi thanh toán . Người phục vụ đưa cho cô tờ chương trình của ngày mai . Cô lắc đầu rồi vội vã rời đi .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><strong>Ngày 18 tháng 11</strong></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cô dành cho mình nguyên một ngày chủ nhật để thu xếp đồ đạc.Cô nghĩ nên rời xa khỏi thành phố ảm đạm u buồn này . Đến một miền đất mới nào đó,để tránh mùa đông .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Căn phòng nhỏ . Ánh mắt trống rỗng của người con gái .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Những tờ giấy vuông màu xanh lá &#8211; không còn gấp làm đôi nữa , nằm bên nhau buồn thiu &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><br
/> <span
style="color: #008000;">&#8220;Chào em , anh là Khang . Anh mới chuyển đến sống ở thành phố này . Mình có thể là bạn của nhau được không nhỉ . Anh chưa quen biết ai hết , phố mới mẻ và xa lạ quá &#8230; &#8220;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;">&#8220;Hôm nay lại gặp em . Nhưng em chẳng nói gì .Anh băn khoăn chẳng biết những dòng viết cho em thế này đúng hay là sai nữa &#8230;&#8221;<br
/> &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;">&#8220;Anh đang trong kì làm đồ án tốt nghiệp . Bận rộn từng phút giây. Anh định nghỉ làm ở quán để tập trung cho công việc của mình . Nhưng nghĩ thế nào anh lại vẫn tiếp tục làm việc &#8221;<br
/> &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;">&#8220;Hôm nay em vẫn quên không khuấy tan sữa và café . Hơn một lần anh muốn làm điều đó cho em rồi . Nhưng &#8230;. Ừh, lúc nào cũng có một chữ &#8220;nhưng&#8221; vô duyên đứng chắn giữa&#8221;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;">&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;">Hồ sơ du học của anh đã được thông qua . Hình như anh sắp xa nơi này thật rồi . Viết cho em , vẫn cứ là 1 thói quen khó bỏ . Anh biết là em có đọc được đâu !</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;">&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;">Ước gì những dòng chữ này chạm được vào mắt em nhỉ . Chiều nay anh đi phỏng vấn ở Đại sứ quán . Thật là vui nếu có người chờ anh lúc 5h ở &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;">&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;">Em là người bạn nhỏ của anh ,ở cái thành phố xa lạ này ( bấy lâu nay anh đã ngầm coi như thế rồi ) . Em nắm giữ thật nhiều điều về anh mà chính em cũng đâu có biết. Ngày mai anh đi rồi, chuyến bay đầu tiên của ngày 17 .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;">Sao hôm nay anh biết mình đến quán chỉ vì em mà không thể nói cho em nghe điều đó nhỉ ? Hôm nay trông em có điều gì khá vui vẻ &#8230; Phải vui như thế nhé . Rồi 1 ngày nào đó, sẽ có một người khuấy tan sữa và café cho em .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;">***</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><em>Một buổi sáng mùa đông .<br
/> Người bình yên ngồi ở dãy ghế chờ trên sân ga.<br
/> Khi người bước lên chuyến tàu rồi.<br
/> Mùa bật khóc .</em></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;">END</span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #33cccc;"><br
/> </span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: x-large;"><strong><span
style="color: #33cccc;">[ Chuyện thứ 4 ] :</span></strong></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: x-large;"><strong><span
style="color: #33cccc;"><br
/> Và tình yêu đã để mất tình yêu như thế&#8230;</span></strong></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;"><strong>4 .</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kim ngồi trên băng ghế lạnh ngắt . Hai tay nắm lại,đan chặt vào nhau . Mắt Kim nhìn đăm đăm qua cửa sổ &#8211; nơi cơn dông trải mình thành một dải xám xịt tưởng như là bất tận ngoài kia . Chuyến tàu chở Kim vội vã chạy xuyên qua màn đêm , trong cảnh mưa gió bão bùng như thế.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Trời mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn . Những hạt nước nặng trĩu quăng mình va đập vào cửa kính. Kim cứ nhìn chăm chăm vào cơn mưa như thế . Cho đến khi đêm bước vào ranh giới của sự thẳm sâu . Bóng tối bao trùm ngự trị cả một khoảng không gian đặc quánh . Kim không còn trông thấy gì nữa . Chỉ còn tiếng gió va đập , rít gào đan lẫn tiếng mưa quyện thành những âm thanh huyên náo kì dị.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cánh cửa tàu bật bở . Kim kinh hoàng tưởng như còn không thở nổi. Ánh mắt Kim mở to thảng thốt ,chạm vào những gương mặt ,những dáng hình méo mó &#8211; đang gọi Kim ngoài kia &#8211; Kim biết điều đó . Kim bám chặt lấy thanh vịn để cho mình khỏi bị gió cuốn đi . Kim ngoảnh đầu nhìn lại quanh quất toa tàu , mong tìm gặp được một sự giúp đỡ . Ánh đèn trong toa tàu đục mờ,nhưng đủ để Kim nhận ra những gương mặt quen thuộc bỗng nhiên đầy ăm ắp . Họ thản nhiên chuyện trò với nhau như thể Kim không hề tồn tại &#8230; Cả Bình nữa, tay Bình nắm lấy tay Mai , mắt Bình nhìn vào mắt Mai . Có điều gì nhói đau trong Kim . Và nhắm mắt . Và buông tay &#8230;</span><br
/> <span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;">3.</span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> </span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Anh có chuyện này muốn nói với em&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kim ngước ánh mắt lên, nhìn sâu vào trong mắt Bình ,chờ đợi .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ &#8230;hôm nay em đến chỗ hẹn sớm hơn anh tưởng . Mọi khi chỉ có anh là người chờ đợi.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Biết đâu từ hôm nay, người chờ đợi sẽ là em.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kim nói nhỏ .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Bình im lặng , nhìn Kim trầm ngâm . Kim đọc được trong ánh mắt ấy u ẩn một nét buồn.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Đó không phải là tất cả những điều anh muốn nói với em chứ ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Chưa bao giờ Kim thiết tha mong rằng phán đoán của mình là sai lầm đến thế&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Dĩ nhiên không phải , em biết mà.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cái lắc đầu của Bình lạnh lùng nói với Kim rằng : &#8220;không có gì là sai lầm hết&#8221;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> Một khoảng im lặng mênh mông bao trùm lên không khí. Những tia nắng hắt hiu của ngày cố gom lại chút tàn dư cuối cùng để bừng sáng lên trong khoảnh khắc rồi rơi vào tàn lụi .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Người con gái bé nhỏ với cái nhìn lơ đãng ,ngay khi chạm vào ánh mắt vạt mây đầu tiên, cô đã nhận ra những điều tên gọi là không phương hướng &#8211; không lối thoát . Những sợi tóc trầm mềm ủ rũ gục xuống bờ vai thanh mảnh . Cô khoắng chiếc thìa vào tách trà uống dở trong vô thức , tiếng chiếc thìa con chạm vào thành sứ lanh canh mơ hồ &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kim hít một hơi thở dài ,nhìn Bình</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Em hiểu rồi. Anh không cần phải nói nữa đâu. Ngay từ khi nhìn vào ánh mắt anh &#8211; đã không còn em nữa. Em đã đoán biết được rồi.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Giọng Kim bình thản không âm sắc . Bình không thể đoán biết được điều gì về cảm xúc của Kim nữa qua giọng nói ấy.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Ừ</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Bình đáp</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Anh không còn đủ sức để duy trì tiếp mối quan hệ mệt mỏi này nữa . Đã đến lúc anh phải trả tự do lại cho em rồi.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Vậy cũng tốt . Mai hợp với anh hơn là em ,nhỉ.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kim cố gom hết tất cả sự cứng cỏi của mình để không sa vào nghẹn ngào khi nhắc đến tên người con gái ấy &#8211; người đã âm thầm xen vào chuyện giữa Kim và Bình bấy lâu nay&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> Bình không khẳng định, cũng không chối bỏ. Nhưng ánh mắt thờ ơ của Bình , Kim không muốn tiếp tục đối diện nữa.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Em hiểu rồi</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kim lặp lại ba từ mà bấy giờ là vô nghĩa trong Kim và chợt ước giá như mình đã không nhạy cảm đến thế&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Nếu ko còn chuyện gì nữa thì em có việc phải về bây giờ</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kim nói rồi vội vã kéo đứng lên ,rời khỏi chỗ ngồi</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Em &#8230; ổn chứ ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kim quay lại ,bắt gặp cái nhìn khắc khoải đầy lo lắng của Bình. Kim hất nhhững dài ủ rũ ra sau gáy, ánh mắt nhìn Bình đầy kiêu hãnh.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Là em mà , có thể làm sao được chứ .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> Rồi bàn tay vừa rồi còn nắm chặt lấy thành ghế vã tự nguyện buông rời. Những bước chân vội vã đi về phía cánh cửa rồi khuất trong bóng chiều chập choạng.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Chẳng có gì đâu, chỉ là tiếp diễn cơn ác mộng đêm qua thôi mà &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Ngay cả giọng nói nhỏ nhỏ cho chính mình nghe ấy giờ cũng tan về phía mênh mông xa vắng nào . Buổi chiều chìm vào bóng tối .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;"><br
/> <span
style="font-size: medium;">2.</span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> Kim là một cô gái xinh đẹp đầy kiêu hãnh. Chẳng có điều gì ngạc nhiên khi Kim luôn nằm ở tâm điểm mọi sự ưu đãi.<br
/> Kim cũng có mặt trái của mình &#8211; sự phù phiếm của một cô gái đã quen nhận được sự tán dương và những ánh nhìn ngưỡng mộ .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Bình có sự chân thực , thuỷ chung và mạnh mẽ của Bình .<br
/> Kim có sự lãng mạn , kiêu hãnh và yếu đuối của Kim.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Có những khác biệt tưởng chừng như không thể giao hoà giữa hai mảng đối lập ấy.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kim biết Kim yêu Bình &#8211; chứ không phải bất kì ai khác . Nhưng Kim không bao giờ dứt khoát tình cảm với bất cứ người con trai nào . Kim để mặc họ đeo đuổi, đôi khi còn cảm thấy một thoáng vui thích nho nhỏ vì điều đó . Kim sống thờ ơ bất cần dư luận và mặc kệ tất cả những tin đồn . Vì Kim hiểu con tim của mình, tin vào chính bản thân và lại càng tin vào tình yêu đã có giữa Bình và Kim, một tình yêu tự nhiên như là hơi thở, như 2 mảnh ghép hoàn hảo đã tìm thấy nhau trong đời .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Một cô gái thông minh đến đâu thì cũng có những dại dột của riêng mình . Kim đâu hay rằng niềm tin tưởng tuyệt đối là một con đường ngắn nhất dẫn đến sự sụp đổ . Kim đâu lường trước được sự nguy hiểm của những lời xì xào sẽ đẩy tình yêu dần rơi vào ranh giới của sự chênh chao ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Một cô gái mạnh mẽ đến đâu thì cũng có sự yếu đuối của riêng mình . Hơn nữa ,Kim lại là 1 người con gái đầy kiêu hãnh . Và nếu không phải vì sự kiêu hãnh đến phù phiếm, có lẽ Kim sẽ không dễ dàng để cho Bình vụt xa khỏi tầm tay như thế .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Mai xuất hiện, rất vừa vặn vặn, rất đúng lúc &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Mai không xinh bằng Kim . Mai không có một đôi mắt đẹp như Kim . Mai không thông minh cá tín như Kim , cũng không phải làm tâm điểm của những ánh mắt chú ý . Nhưng điều Kim quan tâm nhất , Mai chưa từng là đề tài cho những bức vẽ của Bình .Nếu làm một phép so sánh đơn thuần, Kim hoàn toàn tự tin ở bản thân. Rằng Bình sẽ không bao giờ chọn Mai, thay vì Kim.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kim vẫn đến trễ những cuộc hẹn với Bình.<br
/> Kim vẫn tham dự những cuộc vui cùng với bạn bè mà không bận tâm đến cảm xúc của Bình .<br
/> Kim vẫn để mặc những anh chàng theo đuổi, phớt lờ mọi tin đồn thổi, cũng như là đã bỏ qua sự xuất hiện của Mai &#8211; vốn đang lặng lẽ xen vào tình yêu mong manh giữa Bình và Kim .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Điều gì cần phải đến thì nó sẽ đến . Theo một logic rất thường tình .</span><br
/> <span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;">1.</span></span><br
/> <span
style="color: #993300;">Có một cô gái trong buổi chiều mùa đông, lơ đãng nhớ về điều gì đó dường như đã từng là tình yêu &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kim nhận lời yêu Bình , cũng trong một buổi mùa đông . Khi Kim cùng với đôi bàn tay run rẩy lạnh đang ngồi ở bến đợi xe bus giờ tan tầm hay bỏ bến . Và Bình đi ngang qua như một sự sắp xếp tình cờ của số mệnh . Kim ngồi sau xe Bình, những mệt mỏi của ngày , những lạnh giá của mùa , những yêu thương quên lãng trong giấc ngủ bỗng nhiên trở mình thức giấc , khiến cho Kim tha thiết muốn dựa nép vào đôi bờ vai rộng ấy .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Khi chiếc xe dừng lại ở cây dâu da xoan đang đứng lặng lờ ngái ngủ giữa chùm ánh đèn xanh xao . Khi tay Bình nắm lấy bàn tay bé nhỏ lạnh cóng của Kim . Và tình yêu đã bắt đầu như thế .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kim xinh đẹp và hoàn toàn ý thức được vẻ đẹp của mình . Ánh mắt Kim lúc nào cũng bừng sáng lên một vẻ thông minh đầy kiêu hãnh . Bình hoạ lại gương mặt Kim qua những nét chì mộc mạc mà sắc mảnh một đường nét kiêu kì không che dấu . Và Bình tha thiết yêu , yêu Kim &#8211; ngay từ ánh mắt đầu tiên .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Bình đang theo học văn bằng 2 , khoa Mỹ Thuật Công Nghiệp , hiền lành ,thật thà và dễ mến. Bình không có điểm gì nổi bật hơn bất kì người nào khác khác trong số theo đuổi Kim . Nhưng Bình lại nằm trong sự lựa chọn cuối cùng.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kim và Bình đã bên nhau,cùng nhau đi qua một mùa đông khắc nghiệt. Và rồi là những trận mưa phùn đầu xuân với xanh mướt lá hoa quyện vào làn hương mới mẻ tinh khôi của đất trời . Bình luôn lặng lẽ theo sát bên Kim, là một điểm tựa vững trãi cho tâm hồn mong manh của Kim, cho Kim thêm nhiều can đảm để tiếp tục bước đi trên con đường.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Lúc Bình ngồi vẽ trong phòng làm việc, Kim ngoan ngoãn ngồi lặng yên đọc một cuốn tiểu thuyết bằng tiếng bản ngữ rồi ngồi chỉnh sửa bản dịch thô . Những ngày nghỉ cuối tuần cả hai tay trong tay lang thang qua những lối phố dài bất tận . Tiếng cười trong trẻo và tình yêu lắng đọng trong đáy mắt miên man .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Có những đêm Kim giật mình vì cơn ác mộng. Kim lại gọi cho Bình &#8211; như một phản xạ đầu tiên . Và chỉ cần nghe thấy giọng Bình, là Kim sẽ bình tâm trở lại .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Bình lúc nào cũng hiền hoà và dịu dàng như thế. Sự có mặt của Bình trong cuộc đời đã thổi vào Kim một luồng sinh khí ấm áp.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Những tưởng tình yêu cứ thế trôi đi trong ngọt ngào&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">[ Nếu như con người ta đã không kiêu hãnh và phù phiếm đến thế ]</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><strong><span
style="color: #33cccc;">END<br
/> 21/11/07</span></strong></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><strong><span
style="color: #33cccc;"><span
style="color: #000000;">truyện đọc xuôi người cố tình viết ngược<br
/> ngược đường . ngược nắng . ngược gió . ngược cả chiều con dốc để chông chênh</span></span></strong></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><strong><span
style="color: #33cccc;"><span
style="color: #000000;"><span
style="color: #33cccc;"><span
style="font-size: x-large;">[ Chuyện thứ năm ] : KÍ HOẠ CHIỀU</span></span></span></span></strong></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> ***</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">một ngày tháng 11 nào đó của năm<br
/> một giờ nào đó của ngày<br
/> một khoảnh khắc nào đó của giờ</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> Người con gái , lẻ loi giữa nắng gió mùa đông .Đôi mắt ngập dần đầy dư vị tàn phai của mùa .Dáng ngồi thu mình như gom lại tất cả nỗi cô độc của thế gian này .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Chiếc xe xích lô mui đỏ dừng lại trả và chờ đón khách . Gương mặt xạm đi vì nắng gió của người lái xe khuất sau chiếc mũ lưỡi trai bạc màu.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Đàn bồ câu trắng đậu bình yên trên cổng vòm .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Những chiếc xe nối theo nhau nhộn nhịp con đường rồi bị hút vào lòng phố. Vòng quay nối tiếp vòng quay triền miên.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Vạt mây trắng mỏng tang hiếm hoi vắt ngang qua nền trời mùa đông trầm đục.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Một cậu bé con mặc chiếc áo màu cam, thích thú trèo lên trèo xuống những bậc thềm của nhà hát . Đôi mắt đen trong trẻo thơ ngây.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Tầng thượng của quán café góc phố , những mái ô che màu vàng của nắng .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Hai chiếc xe ô tô của đám cưới dừng lại trước cổng nhà hát .Cô dâu đội khăn voan màu trắng và ôm một bó hồng bạch . Cô bé con lon ton chạy theo sau nâng váy cưới.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Anh hướng dẫn viên chỉ lịch trình thăm quan trên bản đồ cho du khách .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Một người cha dắt cô con gái đi dạo trong chiều .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Đôi tình nhân trẻ tay trong tay bên nhau . Mùa đông lãng đãng đi cùng như chứng nhân lặng lẽ cho niềm hạnh phúc .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Gió lùa miên man tóc rối. Hàng mi cong vút trầm ngâm .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Dải mây trắng mỏng manh nhạt nhoà dần trong hơi hạnh và tan biến trong chiều mùa đông lặng lẽ .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Và một dòng tin nhắn :</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">&#8221; 3 ngày nữa anh về &#8220;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Trên gương mặt thanh tú của người con gái thấp thoáng một nét cười êm dịu .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Chiếc bút và quyển sổ màu xanh nho nhỏ đã nằm yên trong túi xách .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Con bồ câu trắng cuối cùng đậu trên mái vòm bay đi cùng thanh thản.</span><br
/> <span
style="color: #008000;">Chiều &#8211; Nhà Hát Lớn<br
/> 24/11/07 </span></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008080;"><span
style="font-size: large;">[ chuyện thứ 6 ]</span></span></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;">Người ta bảo,từ rất lâu rồi,lâu lắm,<br
/> hành tinh này không phải được tạo ra từ những mảnh bụi nhỏ<br
/> mà được hình thành<br
/> từ những câu chuyện &#8230;</span></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008080;"><span
style="font-size: x-large;">Chuyện HÌNH NHƯ KHÔNG CÓ THẬT</span></span></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"> ***</span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;"><strong>Lời của tác giả</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Có câu chuyện ngỡ như sẽ trở thành một tình yêu đẹp.<br
/> Có hai người gặp gỡ nhau như một cơ duyên.<br
/> Có thêm cả dại khờ nông nổi của tuổi trẻ.<br
/> Có thêm cả mong manh yếu đuối trong lòng người.<br
/> Và rạn vỡ<br
/> Sự tình cờ như trêu người<br
/> Chàng trai đã đem tặng cho người con gái anh yêu những bông tử đinh hương bằng cả trái tim chân thành của mình ,để thay cho lời muốn nói .<br
/> Có một loài hoa âm thầm đã chứng kiến tất cả, những hạnh phúc cũng như là nỗi đau .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">***</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;"><strong>Lời của cô gái</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Tôi là sinh viên năm thứ 3 của trường đại học X . Ngoài những giờ lên lớp , đọc sách ở thư viện, tôi lại có mặt ở cửa hàng Hoa tươi Yvy . Có khá nhiều cơ duyên khiến cho tôi hiện giờ đang là nhân viên ở đây .Đối với tôi ,trông coi cửa hàng hoa là một công việc làm thêm khá dễ chịu . Sau những giờ học căng thẳng ,mài mòn tâm trí của mình trong gượng ép và khuôn khổ, nếu như bạn được ngửi thấy mùi thơm thanh mát của những đoá hoa,có lẽ bạn sẽ cảm nhận được một niềm an ủi dịu dàng trong cái nếp ngày tất bật kia . Ít ra thì điều này đã đúng với tôi.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Đó là một buổi tối mùa đông , khi tôi đã dọn hết những lẵng hoa bầy ngoài cửa kính vào buồng trong, chỉ còn đợi tắt đèn và khoá cửa ,thì có 1 người khách xuất hiện . Người ấy mang giầy thể thao, mặc áo phông rộng màu rêu, quần hộp nhiều túi màu xám nhạt ,dáng vẻ tự do và phóng khoáng. Gương mặt anh che khuất dưới chiếc mũ lưỡi trai khiến cho tôi khôngthể miêu tả nhiều thêm được.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Người ấy nói, giọng trầm khàn :</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Chỉ 5 phút nữa thôi, rồi em sẽ có thể đóng cửa hàng. Hãy chọn cho tôi một vài bông hoa được chứ ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Tôi gật đầu và đáp :</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Vâng, anh cần loại gì ạ ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Nếu như tôi biết mình cần loại hoa gì thì thật tốt.Đành nhờ em chọn giúp thôi chứ để tôi loay hoay với những thứ khó hiểu vậy , lỡ đâu muốn tặng cho cô gái mình yêu với dụng ý &#8220;anh nhớ em&#8221; thì lại chọn phải cái bông có nghĩa rằng &#8220;mình chia tay nhé&#8221; thì thật là 1 thảm hoạ .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Tôi thoáng cười nhẹ trước lời bông đùa ấy.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Vậy anh muốn tặng hoa cho ai và nhân dịp gì ạ ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Uhm&#8230;Cho 1 cô gái và chẳng nhân dịp gì cả , trong lời đáp của anh có vẻ gì rất thản nhiên.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Nếu như tặng hoa cho người con gái mình yêu thì hoa hồng trắng là sứ giả tốt nhất ,có điều gì như mách bảo tôi rằng đối tượng của anh là 1 cô gái .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Tất cả các cô gái đều thích nhận hoa hồng trắng chứ ?,anh hỏi</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Đa số , tôi nhìn những bông hồng bạch ngây ngô trong chậu cắm mà khẳng định</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Vậy em có nằm trong phần lớn đó không ? Xin lỗi, tôi cần biết rõ một chút về xác suất , lỡ may tặng nhầm &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Anh chỉ nói có nửa lời rồi ngưng . Tôi đành trả lời tiếp :</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Em thích gần như là tất cả các loại hoa.Nên muốn tìm hiểu về xác suất qua câu trả lời của em thì vô ích mất .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Được rồi,vậy sẽ là 7 bông hồng trắng theo ý em đi . Mà điều gì cứ khiến cho em từ nãy đến giờ cứ nghĩ rằng tôi sẽ tặng hoa cho 1 cô gái nhỉ ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cảm giác rằng ánh mắt dưới chiếc mũ lưỡi trai ấy đang nhìn thật sâu vào tôi. Ôi không, cảm giác chỉ là cảm giác ! Tôi nhanh chóng gạt đi sự tự phỉnh phờ chính bản thân của mình bằng câu trả lời cả quyết :</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Nếu là bạn bè hay người thân, người ta chưa chắc đã tỉ mỉ và cẩn trọng như thế .Nhưng nếu đó là 1 cô gái mà anh mới quen không lâu thì lại là chuyện khác .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Ừh,cũng không lâu lắm, anh cười.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Vì đâu mà tôi ngốc nghếch ,cứ chìm trong ảo tưởng tự tô vẽ, rằng người đứng đối diện mình rất đỗi quen thân.Thái độ tôi nói chuyện với anh không hề giống cách tôi nói chuyện với những khách hàng khác. Có lẽ với những tất cả mọi người, tôi chừng mực và thận trọng hơn. Còn anh, tôi cảm thấy mình có thể trò chuyện tự nhiên như 2 người bạn thân lâu ngày gặp lại,đang hỏi han về cuộc sống của nhau những ngày qua .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Rồi khi tôi chọn lựa xong 7 cành hồng và bó lại cẩn thận thì cũng là lúc cuộc nói chuyện giữa tôi và anh kết thúc.Anh nhận hoa ,tôi nhận tiền công và một lời cám ơn từ anh . Theo phép lịch sự,tôi cũng gửi lại anh một lời chúc, một lời cám ơn và một lời chào tạm biệt .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Hai chiếc kim đồng hồ từ nãy giờ yên lặng trầm ngâm giờ bỗng vuông góc với nhau ngay ngắn .Đã 9h tự lúc nào mà tôi không hề hay. Tôi tắt điện và đóng cửa hàng, ngay sau khi anh rời khỏi .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Chuyện ngỡ rằng chỉ có thế . Dẫu sao anh chỉ là khách lạ ,còn tôi cũng chỉ là người dưng mà anh vô tình gặp gỡ trong cuộc đời.Có một nỗi buồn từ đâu tới,len lén nép vào dòng suy nghĩ .Nhưng tôi cũng tự biết cách trấn an mình và làm cho lòng vui vẻ hơn .Tôi nghĩ đến người con gái may mắn được anh tặng hoa hồng.Có lẽ cô ấy sẽ đón nhận những bông hoa trắng cùng tình yêu giản dị,thuần khiết từ anh với tất cả niềm hạnh phúc. Còn tôi , chuyện vừa qua chỉ là một buổi tối mùa đông lãng đãng pha thêm chút tưởng tượng hoang đường.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Chuyện ngỡ rằng chỉ có thế.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Nếu như &#8230; anh đã không xuất hiện ở bến đợi xe bus mà tặng cho tôi bó hồng trắng.<br
/> Nếu như anh đã không nói với tôi rất dịu dàng rằng đoá hồng ấy là dành cho tôi .<br
/> Nếu như không có niềm tin đến vô lý giữa 2 con người xa lạ lần đầu gặp nhau trong đời mà đã như là thân quen nhau lắm&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Tất cả những chữ &#8220;nếu&#8221; ấy đều đã xảy ra.Là ngẫu nhiên cũng được, hoặc là tình cờ đưa đẩy cũng được . Tôi tin rằng tôi đã tìm được nửa mảnh ghép còn lại của trái tim mình.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Làn hương thanh khiết của những bông hồng trắng dường như vẫn còn phảng phất dịu dàng đâu đây .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Kể từ đó, cứ mỗi buổi tối mùa đông ,anh lại đợi tôi bên đường . Chuyến xe bus thưa vắng đi một hành khách và có 2 người xa lạ bỗng nhiên có nhau trong một mùa đông không giá lạnh .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Mỗi buổi chiều cuối tuần rỗi rãi,anh và tôi lại cùng nhau ra ngoại ô đổi gió . Chúng tôi đã cùng nhau đi qua bao nhiêu chiều hoàng hôn? Tôi đã kể cho anh nghe bao nhiêu câu chuyện về hoa ? Tôi không rõ lắm . Chỉ biết một điều rằng, chưa bao giờ anh nói với tôi về tình yêu . Chỉ giản dị là ở bên nhau như thế .Lời yêu thì chưa ngỏ,nhưng những kí ức rong chơi trên cánh đồng hoa thì đẹp như lời cổ tích.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Những tờ lịch của mùa đông cứ mỏng manh và thưa dần . Tôi và anh vẫn thế, không xa hơn,nhưng cũng chẳng gần hơn.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Một lần, khi tôi bên anh,nhìn những bông tử đinh hương dại màu tím sẫm mọc ở một góc vườn hoa nứt nẻ . Lòng tôi chợt cảm thấy buồn . Tôi hỏi :</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Anh có tin rằng chúng mình có duyên với nhau không ? Em vẫn cứ nghĩ lại về buổi tối hôm ấy . Việc em đã tìm thấy anh thật là kì diệu.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Anh tưởng chính anh mới là người đã tìm thấy em chứ.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Không đúng , những bông hồng trắng đã tìm thấy chúng ta.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Em bướng lắm . Ừh được rồi, là những bông hồng trắng &#8211; sứ giả thân thiện và tốt bụng của em.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Biết đâu có một ngày anh sẽ tặng em những bông tử đinh hương màu tím sẫm kia .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Anh nhìn tôi loáng thoáng khó hiểu rồi đưa tôi rời ngoại ô, quay trở về với thành phố ngày nối ngày tất bật .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Tuần sau anh đi vào trong Nam. Trong 1 tuần ., anh thông báo</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Sự nhạy cảm mách bảo với tôi một điều mơ hồ nào đó mà lòng không nỡ gọi tên ra.Những bông tử đinh hương vẫn còn phảng phất làn hương dịu lắng bên tôi.Nhưng tôi thấy trong lòng mình u uất .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Đó là những ngày cuộc sống trôi đi thật là mệt mỏi . Cuối tuần, tôi chìm trong mớ bận rộn tự áp đặt cho mình .Lần đầu tiên chúng tôi vắng nhau vào buổi chiều thứ 7. Lòng tôi thảng thốt một nỗi bất an .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Tôi nhớ về anh, qua những câu chuyện mà anh kể . Anh như là một cơn gió tự do ,không phân định vùng trời,giới hạn. Tôi biết cuộc sống của anh sẽ không gói gọn trong vòng chữ S nhỏ bé quẩn quanh . Còn tôi,tôi bé nhỏ,tôi mơ hồ,và cả phù du nữa . Tôi không biết có những gì đang chờ đợi mình ở thời tương lai vời xa ấy.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Một tuần khắc khoải nhớ đi theo cùng hoang mang bất trắc của lòng người . Tôi cảm thấy nếu như tôi gặp anh là cơ duyên thì tôi xa anh hình như cũng là điều tiếp theo của định mệnh ấy.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Ngày thứ bảy, anh đã gọi điện cho tôi :</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Anh có chuyện rất gấp muốn nói với em. Nhưng không thể nói qua điện thoại được.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Trong giọng anh nghe như có điều gì vội vã . Và cũng có 1 điều gì đó vô tình chạm đến trái tim.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Uhm&#8230;vâng,em hiểu, tôi nói nhỏ</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Ngày kia anh về. Chúng mình sẽ gặp nhau để nói chuyện rõ ràng.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Uhm&#8230;vâng</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Vẫn biết chuyện gì phải đến sẽ đến mà sao tôi như chết lặng. Sau một nhịp ngừng đến mênh mông, tôi quyết định rằng mình phải nói :</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Anh này&#8230; nếu như một ngày anh không còn muốn ở bên em nữa . Em sẽ biết cách để biến mất chứ không làm phiền cuộc sống anh đâu.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Đừng nghĩ gì nhiều.Em dập máy trước đi ,nhớ phải nghỉ ngơi nhé,nhớ mặc cho ấm nữa, anh nói vội</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Tôi buông ống nghe và không ngăn nổi lòng mình bật khóc .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Buổi chiều chủ nhật hôm ấy , tôi nhận được điện hoa của anh gửi về .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">1 lẵng tử đinh hương màu tím sẫm , mơ màng trong mắt tôi . Tất cả kí ức,hiện tại tan trong nhau rồi cùng trở nên nhoà nhạt.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Đó cũng là lần thứ 2 và cũng là lần cuối cùng tôi nhận được hoa từ anh. Kể từ sau giây phút ấy, tôi không còn gặp lại anh nữa.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">&#8212;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;"><strong>Lời của chàng trai</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Phố bước vào tháng 12. Thời gian dường như đang dõi theo người bằng ánh nhìn cười cợt . Và tôi biết mùa đông đã tới . Không phải bởi những con số vô nghĩa trên tờ lịch treo tường . Không phải bởi những chiếc áo ấm hay khăn len người ta vẫn khoác hờ hững . Không phải bởi vì những cơn gió lạnh quay quắt trong ngày hanh nắng&#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Tôi biết đó là mùa đông, ngay khi ánh mắt đầu tiên của tôi chạm vào bóng dáng của người con gái ấy . là em .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Em một mình lụi hụi với những bông hoa. Tôi đoán là em đang xếp những cái lẵng mây gọn vào một góc phòng để lấy chỗ cho giỏ hoa khác .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Có một người con gái mà tôi đã không thể nào rời mắt khỏi .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Khi em vụng về đánh đổ cái lẵng mây dài, lóng ngóng dựng nó lên bằng sự áy náy rất trẻ thơ .<br
/> Khi em mang những giỏ hoa cuối cùng từ ngoài vào trong phòng .<br
/> Khi ánh mắt em chạm vào những bông hoa đầy yêu mến .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Và khi ánh mắt tôi chạm vào em &#8211; người con gái một mình lặng lẽ trong công việc . Đôi bàn tay thỉnh thoảng lại đan vào nhau cho bớt lạnh . Chiếc áo khoác màu xanh hình như không đủ ấm cho mình . Tôi biết đã là mùa đông-qua cái lạnh co ro của một cô gái xa lạ như thế .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Có điều gì đã đưa đẩy bước chân tôi phải bước lại gần .Có điều gì giục giã tôi lên tiếng. Và tôi đã đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm pha chút mơ màng ấy &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Chỉ 5&#8242; nữa thôi, rồi em sẽ có thể đóng cửa hàng . Hãy chọn cho tôi một vài bông hoa được chứ ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Vâng, anh cần loại gì ạ ? &#8211; giọng em trong và nhẹ</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Nếu như tôi biết mình cần loại hoa gì thì thật tốt &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Và tôi đã quen em như thế .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Dường như cuộc gặp gỡ này là duyên phận- sẽ đến- giữa 2 con người xa lạ bất ngờ một ngày tìm thấy nhau.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Sự thật là khi bạn cảm nhận được mùa đông qua một người con gái, cảm thấy bàn tay mình như cũng giá lạnh theo dáng vẻ co ro ấy .Chắc bạn sẽ không thể để cô gái ấy lẻ loi một mình ,cũng như là để cô ấy đơn độc trên chuyến xe bus lạnh lẽo kia.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Mà thôi, sẽ dễ dàng để hiểu hơn nếu khi nghĩ rằng những bông hồng trắng đã làm thật tốt nhiệm vụ &#8220;sứ giả&#8221; của chúng.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Từ đó, tôi đón em về mỗi giờ tan ca làm việc . Cuối tuần , chúng tôi cùng nhau ra ngoại ô chơi . Tôi đã tìm được một người bạn nhỏ cùng chia sẻ với mình những khoáng đạt trong cuộc sống.Trong tôi không còn nữa những lảng tránh về mùa đông vì tôi đã có em ở gần bên . Nhiều khi chúng tôi hiểu nhau đến bất bất ngờ. Người này chưa nói,người kia đã ngầm rõ ý . Nhưng cũng có đôi lúc tôi thấy em xa xôi. Có một khoảng cách nào đó, trong mỗi nhịp ngừng của câu chuyện , khi tôi bắt gặp ánh mắt em vơ vẩn một nét buồn.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Một lần, em nói với tôi ,khi ánh mắt vẫn đắm chìm trong những bông hoa dại màu tím sẫm ở một góc vườn.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Anh có tin rằng chúng mình có duyên với nhau không ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">[...]</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Em bướng lắm , tôi nói mà trong lời không thể gay gắt nổi trước ánh mắt em , thế là đành nhượng bộ Ừh được rồi, là những bông hồng trắng &#8211; sứ giả thân thiện và tốt bụng của em.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Biết đâu có một ngày anh sẽ tặng em những bông tử đinh hương màu tím sẫm kia .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Em thoáng cười . Tôi không còn nắm bắt được dòng suy nghĩ lạ lùng của người con gái ấy nữa .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Đó là 1 tuần mùa đông xa vắng nhau . Tôi đắm chìm trong bộn bề công việc để lảng tránh một câu trả lời . Cơ duyên giữa tôi và em &#8211; liệu đó có phải là tình yêu ? Nếu một ngày bên tôi không còn em nữa ? Mùa đông rồi sẽ qua , em sẽ không còn lạnh lẽo co ro ,vậy tôi bên em sẽ mang ý nghĩa gì ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Và tôi nghĩ đến dáng vẻ lẻ loi của em ở bến chờ . Tôi nghĩ đến cảnh em một mình lụi hụi trong công việc ,lại vụng về làm ngã những lẵng mây mà không có tôi bên cạnh .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Tôi cũng nghĩ đến những tháng năm của mình,không phân biệtnổi đâu là thu,đông,xuân ,hạ.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Những điều ấy cũng không quan trọng gì. Tôi vẫn gọi nhầm tên các mùa . Giống như việc không thể nhớ nổi tên của tất cả những cô gái mà tôi đã từng quen.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Phải rồi, tôi đã mơ hồ mà không thể nhận biết được thế nào là tình yêu.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cho đến những ngày xa vắng em,những ngón tay của tôi bỗng trở nên lạnh hơn . Chúng cứ vụng về quơ nhầm vào khoảng trống . Sự vắng vẻ cô đơn hiện lên giữa những ngón tay mà không-cách-nào-đan-kín- được.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Và tôi chợt nhận ra chỉ có một câu trả lời chung duy nhất cho tất cả những câu hỏi ấy .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Tôi cần có em, nhiều hơn cả một tình yêu .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Đáng lẽ ra tôi nên gạt đi những mơ hồ trong kí ức ,gạt đi những mùa hạ,mùa thu đã qua , gạt đi tất cả những người con gái không có ý nghĩa gì với cuộc đời mình , để có thể quan tâm tới em trọn vẹn hơn . Để nhận ra tình yêu thực ra giản dị như thế nào .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Nhưng dù sao cũng thật là may mắn khi tôi đã biết được sự thật về trái tim mình, đã cảm nhận được tình yêu vẫn đang ở trong tôi.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Chưa bao giờ tôi nhớ về em nhiều đến thế . Tôi điện thoại về cho em vội vã :</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Anh có chuyện rất gấp muốn nói với em. Nhưng không thể nói qua điện thoại được.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Uhm&#8230;vâng,em hiểu, giọng em nghe nhẹ tênh</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Ngày kia anh về. Chúng mình sẽ gặp nhau để nói chuyện rõ ràng.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Uhm&#8230;vâng<br
/> Anh này&#8230; nếu như một ngày anh không còn muốn ở bên em nữa . Em sẽ biết cách để biến mất chứ không làm phiền cuộc sống anh đâu.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Em nói nhỏ, tôi nghe không rõ lời lắm. Tôi chỉ muốn hoàn thành xong thật nhanh những tờ báo cáo cuối cùng để kịp chuyến bay ngày mai. Tôi vỗ về:</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Đừng nghĩ gì nhiều.Em dập máy trước đi ,nhớ phải nghỉ ngơi nhé,và mặc cho ấm nữa.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Buổi sáng hôm đó, tôi vẫn ngồi bên bàn làm việc mà cảm thấy có điều gì không yên trong lòng . Tôi tự cười mình là tại sao có thể nghĩ về em nhiều đến thế . Trên đường đi nộp bản báo cáo,vì vẫn còn dư chút thời gian nên tôi rẽ qua 1 cửa hàng hoa . Những cô gái thường rất ngây thơ , chỉ 1 chút quan tâm dịu dàng cũng có thể làm cho họ hạnh phúc .Đáng lẽ ra tôi phải tặng hoa cho em nhiều hơn mới phải.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Và tôi nhìn thấy những bông hoa màu tím sẫm bày ở một góc cửa hàng. Một vị trí khuất nhưng bản thân màu tím ấy có một sự cuốn hút lạ lùng khiến cho người ta phải ngước nhìn.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Đó là tử đinh hương ? , tôi hỏi người bán hàng. Trong trí nhớ mơ hồ của tôi vẫn nhớ rằng em đã từng nhìn theo những bông hoa tím này rất lâu và gọi tên chúng bằng 3 tiếng ấy.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Phải rồi, đi hết cả thành phố này anh cũng không thể tìm được shop hoa thứ 2 có bán loại hoa này đâu . Chúng là 1 loài hoa rất tế nhị , nhưng cần thiết.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Vì đang vội nên tôi thoả thuận nhanh với người bán hàng . Sau cùng,tôi đưa người ấy địa chỉ nhà trọ của em và nhận lại một lời đảm bảo rằng em sẽ nhận được lẵng hoa tươi ấy trong thời gian nhanh nhất.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Tôi không hay rằng , ngay từ phút giây ấy, em &#8211; hay là tình yêu đã rời bỏ tôi ,vĩnh viễn.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">&#8212;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;"><span
style="font-size: medium;"><strong>Lời của hoa</strong></span></span><br
/> <span
style="color: #993300;">Chúng tôi là Tử đinh hương , loài hoa có làn hương thơm dịu ngọt và sâu lắng đến tinh khiết nhưng lại rất mau tàn úa. .Chúng tôi không nhận được nhiều sự chăm sóc từ con người , lớn lên như một loài hoa dại. Có lẽ cũng vì vậy mà sức sống của chúng tôi lại càng trở nên bền bỉ hơn. Tử đinh hương có khả năng chịu được điều kiện thời khắc nghiệt, trong giá lạnh mùa đông vẫn có thể nở hoa trên những mảnh đất khô cằn.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Người ta thường kể về chúng tôi như một loài hoa tím u buồn gắn với tục lệ trao tặng cành tử đinh hương cho người mình yêu như một cách nói tế nhị rằng mối quan hệ của 2 người đã chấm dứt .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">&#8212;-</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;"><strong>Lời của người đọc ?</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Hiểu chết liền.<br
/> nhảm quá.<br
/> lãng xẹt.<br
/> &#8220;chuyện hình như không có thật&#8221;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">* dù những lời ấy có là gì thì cũng phải đối diện với cuộc sống bằng một nụ cười *</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">END</span></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: x-large;"><strong><span
style="color: #33cccc;">[ chuyện thứ 7 ]</span></strong></span></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: x-large;"><strong><span
style="color: #33cccc;"><br
/> CHUYỆN DÀI TẬP</span></strong></span></span></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> ***</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;"><strong>Tập 1 .</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Truyện gì mà dở òm , nhìn xem chẳng có ai thèm đọc kìa !</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Hứ , trường phái trìu tượng, đâu phải ai cũng có đủ trình độ mà đòi thưởng thức</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Thôi, xin cô , dở thì nhận dở đi cho nó mau tiến bộ . Viết mà chả ra cái nội dung gì hết mà còn văn hoa trìu tượng với chả trình độ . Nếu hiểu tôi đập đầu chết liền!</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Chuyện của tớ ứ cần nội dung nhé . [Phiêu] mà . Ấy thì có đập đầu &#8220;chết liền&#8221; thêm vài phát nữa cũng chả hiểu được gì đâu . Thôi,lượn đi cho nước nó trong, thiên tài đây còn phải làm việc</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Tớ tớ ấy ấy cái gì , ai bạn bạn bè bè gì với cô . Kém người ta 1 tuổi thì biết điều ,đừng có mà lên giọng nhận vơ ngang hàng nhé !</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_1 tuổi mốc xì . Hơn được người ta vài tháng cấm có vênh . Bạn oánh cho lại khóc .<br
/> Xùy xuỳ , đuổi hơn đuổi gà mà vẫn không có đi , ai mà còn tệ hơn cả gia cầm thế này .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Sau câu phát ngôn cuối cùng này, một vụ ẩu đả nho nhỏ xảy ra và tập 1 bắt buộc phải dừng lại tại đây .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> ****</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;"><strong>Tập 2.</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Diễn ra trong &#8220;bối cảnh&#8221; đang lượn lờ trên đường về với nhau</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Một người đi với một người</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ &#8220;Một người đi trước một người đi sau&#8221; , vừa hát vừa cười sặc</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Con nhỏ này chưa thấy quan tài chưa biết rơi lệ hả . Ai cho xuyên tạc ba lăng nhăng bài hát của người ta ! [ có vẻ cáu ]</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Ờh thì cứ hát tiếp đi, hôm nọ bạn lượn vòng vèo qua vườn thơ, thấy có đứa viết 2 câu này nhắng nhắng nên học lỏm . Hôm nay thấy ấy hát thì bạn hò thêm 1 câu vào cho nó gọi là &#8220;đồng thanh tương ứng&#8221; . Giỏi không khen đi [ hí hửng khoe ]</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Ối giời ơi . Mà cô vẫn vào cái diễn đàn đó hả ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Ý gì đây , nói giọng &#8220;cái diễn đàn đó&#8221; là sao đây, muốn sống hay muốn chết đây . Hả ?!</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Điệu bộ hăm he hằm hè của đứa con gái làm thằng con trai phải thất thanh :</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Sợ quá sợ quá .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Sợ mà nghe cái giọng rõ đểu !</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Sau câu nói ấy thì con bé nhăn mặt lườm + ngúng nguẩy quay đi làm tên con trai đối diện phải mềm như cọng bún .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Lúc nãy còn là nạn nhân vậy mà bây giờ đã bị biến thành tội nhân chỉ bằng 1 cái chớp mắt . Rõ cái số mình là số con gì không biết &#8230; [ vờ ca cẩm ]</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ số con gà chứ số con gì . Rõ là gia cầm mà!</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Nói xong vội &#8230;chạy lẹ bởi chưa muốn chết . thế là tập 2 cũng buộc phải kết thúc tại đây &lt;= cười nham nhở .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">***</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;"><strong>Tập 3</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Sao không thấy viết truyện nữa mà lại đổi qua thơ thẩn thế này ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Thiên tài mờ, cái gì chả chơi được .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ &#8220;Hẹn anh dưới gốc sầu đông&#8221; . Hẹn anh là hẹn anh nào thế ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ bạn có nghĩa vụ phải giải đáp thắc mắc cho ấy từ bao giờ vậy hả ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Mấy cái lơ thơ lẩn thẩn này ai thèm , tên đó dài giọng ra , người ta thấy tội vì không ai ngó ngàng nên hỏi ra vẻ quan tâm. Còn ở đó mà bày đặt mà kiêu !</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Biến đi !! Ghét !!!</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Thì có ai bảo yêu đâu mà phải om sòm .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Bị trêu nên dỗi . Mặt mày u ám như kiểu cậy răng không thèm nói nửa lời.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Dỗi hả ? mặt đối mặt</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Hứ , quay hướng khác</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Sợ thế , thích dỗi cho dỗi luôn 1 thể , đi chơi đây . Hôm nay tự mà xe bus đến trường nhé, không ai tốt bụng làm ơn cho đi nhờ nữa đâu .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Cảm thấy ấm ức này chất chồng lên ấm ức khác . Mặt lạnh. Không thèm nói nhưng trong&#8230;thâm tâm ai cũng biết tỏng tòng tong là đang nguyền rủa 1 gã nào tơi bời hoa lá .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Bảo này , đừng để mấy câu thơ dở hơi đó bắt mất rõ chưa .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Người khuất sau cánh cửa , chỉ còn câu nói là vọng lại , chạm vào &#8230; Tự dưng thấy như giận hờn bay biến .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">***</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;"><strong>Tập 4</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">End 3 tập rồi ,chú thích 1 tẹo không ai không hiểu mô tê gì hết . &#8220;Con bé&#8221; là nhân vật chính trong này . Còn nhân vật phụ là tên &#8220;hàng xóm&#8221; của nó . Hì, chú thích để tiện viết cách xưng hô , 1 công đôi việc í mờ :P</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Ra tôi bảo ! Cô lại bay đâu rồi , &#8220;hàng xóm&#8221; thập thò qua cửa gọi</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ bay lên trên trời roài &#8211; con bé dài cái giọng</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Coi bộ vẫn còn đang dỗi hả ? Thôi, ra đây tôi dỗ thêm lần nữa nào .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Bộ đã từng dỗ người ta sao mà đòi &#8220;thêm&#8221; với chả nếm ! Điêu dân to gan , gạt trẫm .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Ờ , &#8220;trẫm&#8221;, trẫm nhỏ ơi ra đây trẫm nhớn bảo nào</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Nghe cái giọng mà không cười không chịu được . Cuối cùng thì giận hờn &#8220;để gió cuốn đi&#8221; ,đi đâu thì chả biết .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Đây, trẫm đây, bảo gì bảo nhanh lên trẫm còn bận trăm công nghìn việc vạn &#8230; , lon ton chạy ra ngoài sân.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Công việc chơi thì có, rảnh phút nào lượn lờ trong cái forum đó phút ý . Thôi nào,lại cau có như bà cô rồi . Sách của cô mượn đến hạn trả rồi kìa . Thương tình không muốn cô mất vài bữa sáng cho tiền nộp phạt nên tôi nhắc ,biết điều thì cám ơn và hậu tạ người ta đi</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Dỗ là dỗ cái kiểu đó hả ! &#8211; lúc nãy giọng dài ra, bây giờ chuyển tông cao vút. Con gái đa số đứa nào cũng tài thế.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Thì đây làm xe ôm cho được chưa . Còn không mau lấy cặp sách nhanh lên đổi ý giờ.</span><br
/> <span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;"><strong>Tập &#8230; 4 rưỡi</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> _ Người đâu mà chả thấy điểm nào khiêm tốn ,được mỗi cái chiều cao là &#8230;<br
/> [ hơ, khoảng 3 mét cưa đôi khuyến mại thêm vài căng ti nữa ]</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Muốn chết không &#8211; Lườm , nguýt, đủ các thể loại trừ nói to, vì trong thư viện mà nói to thì sẽ bị xách cổ tống ra ngoài .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Mà thôi cô không việc gì phải buồn, vì cô thuộc loại &#8220;dù bạn không cao nhưng ai cũng phải ngước nhìn&#8221; mà .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Bị nói thì thầm vào tai những lời &#8230;không sao chấp nhận nổi . Vừa tức vừa giận vừa bực vừa bội, giơ tay lên định tát người &#8230;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Làm ơn giống con gái chút đi . Thư viện không phải là cái nhà trọ đâu nhé .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Bỏ tay người ta ra đã &#8211; con bé đã hạ giọng 1 cách tối đa . Hàng xóm chết tiệt rồi cũng chịu buông cổ tay nó . Con bé quay đi để hàng xóm không phát hiện ra nó hơi đỏ mặt . Còn hàng xóm chết tiệt cậy mình cao hơn nên với cho nó quyển sách xếp ở giá trên cùng .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;"><span
style="font-size: medium;"><strong>Tập 5</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Cô hết thứ để viết rồi sao mà toàn kể những điều cũ rích thế này !</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Đi chỗ khác chơi , mắt nó rời khỏi màn hình và lên dây cót tinh thần gắt gỏng</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Truyện của cô viết được 6 cái thì có đến 5 cái là buồn chả ra đâu vào đâu. Đừng viết nữa .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Hơ, tớ viết truyện thì liên quan gì đến cái nồi cơm điện của hàng xóm hả mà xía vô .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Ở ngoài thì hơi chút gắt gỏng , lanh chanh lóc chóc. Sao viết được những điều mơ màng thế. Người ta quan tâm nên mới hỏi . Chứ cái nồi cơm điện nhà tôi thèm mà dây dưa gì với cô . Dây vào rồi chắc tối ngày ăn cơm nguội !</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Ều, hàng xóm quan tâm đến những gì bạn làm từ lúc nào đấy . Ngồi ngoan nghe tớ giải thích này . Truyện tớ thuộc tông trầm . Tóm lại là 2 chữ cổ điển, ấy không hiểu đc đâu . Trẻ con, đi chỗ khác chơi đi . [ đặt tay xoa xoa đầu người đối diện như thể đó là ...con cún ]</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Cổ điển là cách nói văn hoa của &#8220;cũ rích&#8221; đó hả? , trong giọng nói ẩn chứa cả chế giễu</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Vớ vẩn nào, trẻ con biết gì mà nói . Cổ không phải cũ mà là mẫu mực ! , nó nói rành rọt từng tiếng.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Một nhịp ngừng sau câu nói . Mắt người này nhìn sâu vào mắt người kia . Con bé quay mặt đi bối rối, nó sợ sẽ tan trong chiều sâu của ánh mắt kẻ đối diện mất .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Sao, ai mới là trẻ con hả cô &#8220;người lớn&#8221; ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Im lặng , không nói gì .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Trong truyện của cô ,luôn có một hình bóng nào đó . Phảng phất, không đủ nhiều để hiện diện nhưng ám ảnh . Ai vậy ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Ơ hay , tớ có trách nhiệm phải giải thích cho hàng xóm từ bao giờ thế ?</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Lại là cái ánh mắt lạ mà con bé không biết phải đối diện ra sao . Nó lúng túng</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Không ai cả , chính bản thân tớ cũng đâu biết .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Truyện như vậy thảm nào không ai đọc là phải rồi</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Hàng xóm bầy đặt xoa đầu con nhỏ như xoa đầu con miu con cún , con nhỏ vừa gắt vừa gạt tay hàng xóm ra</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Cô mà viết về tôi đảm bảo vừa sinh động vừa thú vị .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Sặc, viết về ấy thì truyện của tớ khéo biến thành truyện cười cho thiên hạ đọc . Ấy chẳng có tí tẹo lãng mạn nào cả .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Cô mới là cái đồ &#8230; ngốc ! Tôi chỉ lãng mạn với người yêu của tôi thôi ,bày đặt lên giọng</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Yêu đi,ai cấm ai đâu ,cũng không chịu kém lời</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Thôi,cô đừng có lảng sang chuyện khác . Truyện thứ 7 này liệu mà viết về tôi nghe chưa ?!</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Nghe chết liền . Viết xong vừa đọc vừa cười vừa nghe ăn chửi .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Chưa gặp con nhỏ nào cứng đầu như cô , có kẻ đang càu nhàu</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Thôi, hàng xóm cứ yên tâm, bao giờ bạn buồn buồn,cần viết truyện cười để an ủi thì sẽ lấy hàng xóm làm đề tài nghiên cứu .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Con nhỏ cứng đầu trong lời nhận xét ấy vừa nói vừa cười rồi vi vu lượn qua box Lưu bút than thở vài chuyện nhảm nhí của ngày .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">&#8212;&#8212;</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;"><span
style="font-size: medium;"><strong>Tập 6</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Một ngày, hàng xóm từ đâu về, chạy vào nhà kéo nó ra mặc kệ nó í ới đủ thứ tiếng la lối bất bình .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Đây là Thư,hàng xóm nhiễu sự của anh . Ngừng một lát, hàng xóm nhìn nó và chỉ vào người con gái bên cạnh &#8230;Còn giới thiệu với cô, đây là Nga ,bạn cùng trường với tôi .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Uhm&#8230; Chào Nga . Mình là Thư .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Hàng xóm rủ nó đi chơi 3 đứa . Ngoài mặt nó nói nói cười cười vờ vĩnh rút cho êm không làm kì đà cản mũi 2 anh chị . Nhưng có cảm xúc nào rất lạ đang ngập đầy trong lòng con bé . Nhảm quá nhảm quá, nó lắc đầu tự trấn an mình .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> Mới hôm nào còn đòi làm nhân vật chính trong truyện của người ta . Vậy mà hôm nay dắt theo bạn gái về ra mắt . Thể nào lát nữa đi chơi về tên hàng xóm dã man ấy cũng vênh vang lên mặt và sẽ trêu nó tới bến . Tệ nhất là sẽ hỏi nó một thôi hồi về cô bạn kia ra sao thế nào nữa chứ . Ờh thì bé nhỏ xinh xắn . Còn tính cách ,mới gặp buổi đầu thì biết thế quái nào được . [ cái bệnh ích kỉ lại về ] . Nó vừa ngồi vừa thiết kế một loạt những câu tự hỏi tự trả lời để tí nữa có thể đối đáp lại với tên hàng xóm đáng ghét .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> Ừh, thôi . thu đã đi rồi<br
/> vắt ngang qua phố những lời mong manh<br
/> ngoảnh nhìn chiếc bóng màu xanh<br
/> mùa đông bật khóc hiền lành trong thơ</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> Con bé viết vu vơ lên trang nhật kí ngày hôm ấy. Nó bất giác cảm thấy điều gì đó hình như là nỗi buồn . Và lúc này nó nghĩ rằng nó cần 1 câu chuyện hài hước một chút để an ủi mình .Ừh . thôi . Cho phép hàng xóm nhảy vô chuyện lần này của tớ đấy .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">&#8212;-</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="font-size: medium;"><span
style="color: #008000;"><strong>Tập 7,hay là kết thúc &#8230;</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Truyện gì mà toàn những lời đối thoại cộc lốc vậy . Cô định viết cho ai xem đấy !</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Thế hàng xóm với tớ gặp nhau,chỉ toàn đối nhau chan chát thế này chứ dịu dàng được mấy tiếng mà đòi , nó cũng không chịu kém cạnh</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ 7 tập thì cãi nhau luôn cả 7 . Thua cô rồi .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_gặp phát nào gây phát í lại còn thắng với chả thua ! &#8211; con bé tiếp tục cái giọng nắng xuống trời lên sâu chót vót của mình .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Thể loại này cũng gọi là chuyện ? Đọc thấy ngoài mấy câu cãi nhau om sòm ra còn gì nữa đâu .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Xì, viết về hàng xóm thì chỉ có đến thế là cùng.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Đùa chút mà đã giận .Cũng khá hơn mấy truyện trước rồi đấy chứ.</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Khá hơn ở miếng nào nói bạn nghe thử. Có mà dở òm hơn thì có !</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">-Ít ra thì cũng đã có tôi trong thế giới của cô .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Lại một nhịp ngừng đến chơi vơi . Mắt nó lạc lõng và tan trong ánh mắt ai kia .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Thôi, đi ăn kem với tôi ,lần này tôi mời cô được chưa .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Xì, miễn đi . Rủ tớ đi ăn kem còn em Nga để cho ai, nó nguýt dài .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_Để cho người yêu em í .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Khi nó còn ngơ ngác chưa kịp hiểu thì hàng xóm đã kịp bồi thêm 1 câu :</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">_ Dắt em Nga đến vì em ấy cứ tò mò muốn chiêm ngưỡng dung nhan của con nhỏ hàng xóm phiền phức mà tôi hay kể . Còn thêm 1 lí do thiết thực nữa là để em í biết đường mà ngoan ngoãn đừng có giống tính cô kẻo người yêu bỏ có ngày .</span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;">Lại inh ỏi , léo nhéo và gây lộn với nhau . Chuyện vẫn còn ở thời hiện tại tiếp diễn muh :P</span></span></p><p
style="text-align: right;"><span
style="font-family: verdana,geneva;"> End &#8211; theo một nghĩa nào đó.<br
/> Chủ nhật ,9/12/07</span></p><p
style="text-align: right;"><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> </span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #993300;"><br
/> </span></span></p><p><span
style="font-family: verdana,geneva;"><span
style="color: #008000;"><br
/> </span></span></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2008/12/phieu/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>MÙA THU TÓC NGẮN</title><link>http://www.binhminhmua.info/2008/12/mua-thu-toc-ngan/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2008/12/mua-thu-toc-ngan/#comments</comments> <pubDate>Tue, 02 Dec 2008 15:00:23 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Truyện ngắn của Rough]]></category><guid
isPermaLink="false">http://binhminhmua.info/?p=2106</guid> <description><![CDATA[1. EM Cô nhỏ có thói quen vừa nghe headphones vừa ngâm nga câu hát, không ngại ngần mình đang ở giữa phố đông hay là thênh thang . Cô nhỏ thích những bài hát cũ kĩ về mùa thu, về phố,về tình yêu. Một lần cô nhỏ hát cho tôi nghe , không đeo [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p><span
style="color: #0000ff;"><span
style="font-size: medium;">1. EM</span></span></p><p><span
style="color: #0000ff;">Cô nhỏ có thói quen vừa nghe headphones vừa ngâm nga câu hát, không ngại ngần mình đang ở giữa phố đông hay là thênh thang . Cô nhỏ thích những bài hát cũ kĩ về mùa thu, về phố,về tình yêu. Một lần cô nhỏ hát cho tôi nghe , không đeo phone, không điều gì vướng bận . Cái giọng mỏng manh ,nhẹ tênh và sai nhạc sai lời của em đã thức dậy trong tôi một ngày xưa mà đã bao lâu rồi tôi gần như quên mất : mình cũng đã từng biết yêu như thế, một thời &#8230;</span></p><p><span
style="color: #0000ff;">Cô nhỏ cũng có một thói quen khác : Em luôn đi bảo tàng vào ngày cuối tuần. Trước kia đi một mình . Sau này đi với tôi . Khi tôi hỏi nơi này có điều gì khiến cho em yêu thích đến thế, cô nhỏ kể cho tôi nghe về thời gian . &#8220;Mọi thứ lúc nào cũng ở nguyên chỗ cũ,không xê dịch. Dù người ta có ghé đến bảo tàng ngày hôm qua của rất nhiều năm về trước , ngày hôm nay hay là ngày mai của rất nhiều năm về sau chăng nữa thì cái Bảo Tàng vẫn thế ,mặc nhiên là nó. Phòng Trưng bày vẫn có cổng vòm cao, mảnh sân hình trăng khuyết vẫn ngổn ngang gốm vỡ , hồ nước ở trung tâm vẫn là nơi cư ngụ của cái chòi gỗ chơi vơi cách điệu kiểu đình làng&#8230;Bảo tàng là nơi duy nhất mà em có thể gặp gỡ sự không-thay-đổi&#8221; . Tôi đem sự bền vững ấy so sánh với tình yêu giả vờ như hoàn hảo .Cô nhỏ lắc đầu . Trong suy nghĩ và cảm nhận của em , tình yêu là mong manh bởi bản chất của tâm hồn người ta là yếu đuối .</span></p><p><span
style="color: #0000ff;">Cô nhỏ và tôi đã gặp nhau trong suy nghĩ nhiều đến nỗi mà bỗng một ngày đẹp trời ,chúng tôi yêu nhau.</span></p><p><span
style="color: #008000;"><span
style="font-size: medium;">2.CÂY</span></span></p><p><span
style="color: #008000;">Màu xanh non của hạt mầm .<br
/> Màu nâu thẫm trầm mặc của đất .<br
/> Rồi khi mầm bắt đầu lên xanh lá thì sự sống bắt đầu được hình thành<br
/> Không có gì an ủi tâm hồn người ta một cách bình an và dịu dàng đến thế .</span></p><p><span
style="color: #008000;">Em yêu cây bằng tình yêu của người làm vườn vụng về.</span></p><p><span
style="color: #008000;">Em thích nhìn sự lớn lên của cái cây từ khi nó còn là 1 hạt giống bé xíu ,qua bàn tay em chăm chút . Em muốn mình là người đầu tiên nhìn thấy cây ,kể từ khi nó bắt đầu có hình hài và lớn dần theo tháng năm.</span></p><p><span
style="color: #008000;">Em vẫn nghĩ thật là hạnh phúc nếu như mình có thể là mối tình đầu của ai đó .</span></p><p><span
style="color: #008000;">*</span></p><p><span
style="color: #008000;">Nếu như tình yêu của em non nớt và bồng bột như một mầm xanh , em nghĩ anh sẽ là màu nâu trầm của đất &#8211; ban cho tình yêu sự sống.</span></p><p><span
style="color: #008000;">Chỉ có một điều khác biệt duy nhất :</span></p><p><span
style="color: #008000;">Em yêu anh bằng tình yêu của một cô gái vụng về&#8230;</span></p><p><span
style="color: #008000;">Dù em là mối tình đầu của anh hay em không phải mối tình đầu của anh .</span></p><p><span
style="color: #993300;"><br
/> </span></p><p><span
style="color: #993300;">3.TA</span></p><p><span
style="color: #993300;">Ta yêu và chia tay những mối tình theo cách khá dễ dành . Đến nỗi đôi khi ta phải dừng lại để hồ nghi trái tim mình . Thời gian qua đi ,và ta không còn muốn tin vào tình yêu nữa .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em là người con gái đã bước vào cuộc đời ta , như bao nhiêu cô gái khác đã bước vào. Chỉ có một điều khác biệt duy nhất . Ta thương em nên đóng chặt cánh cửa lại không cho em đi nữa . Em cứ thế ở lại trong ta : bé nhỏ , quý giá , mỏng manh . Có đôi khi ta cảm thấy mình thương em đến xót lòng ,cô nhỏ có giọng hát trong veo ấy . Ta không biết điều đó có được gọi là tình yêu hay không . Để rồi một ngày ,ta sửng sốt nhận ra rằng em cũng thương ta bằng chính tình thương như thế . Cũng xót xa lo âu,cũng nhẫn nại và khát khao che chở cho nhau hạnh phúc.</span><br
/> <span
style="color: #666699;">4.MƯA</span></p><p><span
style="color: #666699;">Những cơn mưa bắt đầu từ đâu ?<br
/> Những giọt nước bắt đầu từ đâu ?<br
/> Những đám mây đen bắt đầu từ đâu ?<br
/> Gió bắt đầu từ đâu ?<br
/> Rồi tình yêu,rồi nỗi nhớ &#8230;</span></p><p><span
style="color: #666699;">Chuyện tình yêu bắt đầu từ khi Anh có em<br
/> giản dị như em có những bài hát cũ kĩ của mình .<br
/> Và Anh vẫn sẽ có em,<br
/> cho đến một ngày nào đó em trong anh trở nên nhàm chán .</span></p><p><span
style="color: #666699;">Cho tới ngày ấy , em vẫn sẽ ở bên anh và thương yêu .</span></p><p><span
style="color: #666699;">*</span></p><p><span
style="color: #666699;">Cùng nhau ghé qua bảo tàng không-xê-dịch mỗi buổi cuối tuần , từ khi mình chưa yêu nhau, khi tình yêu chớm nở và khi mình đang yêu nhau tha thiết . Bảo tàng không bao giờ thay đổi , chỉ có chúng mình là thay đổi . Em đã từng khát khao muốn đánh đổi tất cả mọi điều để có được sự can đảm bền vững ấy .Bởi vì trong em ,lúc nào cũng thường trực một bảo tàng của nỗi sợ hãi.</span></p><p><span
style="color: #666699;">Tại sao trong tình yêu đủ đầy là nỗi lo âu bất tận cả một kiếp người, trong vòng tay người yêu vẫn thấy tan nát tâm hồn bởi nỗi cô đơn sâu sắc không thể chia sẻ được?<br
/> Và phấp phỏng về một hạnh phúc quá mong manh, dễ đổ vỡ?</span></p><p><span
style="color: #666699;">Có khi nào em vô tình‎ để nghiêng tay và những mảnh mưa đọng lại bắt đầu rơi về phía con đường loang loáng ướt &#8230;</span></p><p
style="text-align: right;"><span
style="font-size: medium;"><br
/> <span
style="color: #ff9900;">5. MÙA THU TÓC NGẮN</span></span></p><p
style="text-align: right;"><span
style="color: #ff9900;">Mảnh vỡ hình giọt lệ<br
/> Níu tim ai dịu dàng<br
/> Người có nghe phố kể<br
/> Một chuyện tình mênh mang</span></p><p
style="text-align: right;"><span
style="color: #ff9900;">Anh lạc mất cơn mưa<br
/> Nghe lòng mình gió nhẹ<br
/> Em nhặt được câu thơ<br
/> Cất vào tim lặng lẽ</span></p><p
style="text-align: right;"><span
style="color: #ff9900;">Có thời gian đến muộn<br
/> Đứng bên chiều lơ ngơ<br
/> Có loài hoa lỗi hẹn<br
/> Không đợi được gió mùa</span></p><p
style="text-align: right;"><span
style="color: #ff9900;">Chiều rót đầy giọt nắng<br
/> lên cuộc tình lao xao<br
/> Để mùa thu tóc ngắn<br
/> Ngỡ như mình chiêm bao </span></p><p
style="text-align: right;"> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2008/12/mua-thu-toc-ngan/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>7 LẦN CHO MÃI MÃI</title><link>http://www.binhminhmua.info/2008/12/7-lan-cho-mai-mai/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2008/12/7-lan-cho-mai-mai/#comments</comments> <pubDate>Tue, 02 Dec 2008 13:23:26 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Truyện ngắn của Rough]]></category><guid
isPermaLink="false">http://binhminhmua.info/?p=2103</guid> <description><![CDATA[Câu chuyện kể về 1 người con trai với lời hứa rằng anh sẽ tha thứ 7 lỗi lầm cho người con gái mình yêu , dù cô có gây ra bất cứ chuyện gì chăng nữa &#8230; *** Tháng 11 ,phố chuyển mình vào đông . Tôi gặp em trong một buổi chiều khi [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p
style="text-align: right;"><span
style="color: #008000;">Câu chuyện kể về 1 người con trai với lời hứa rằng anh sẽ tha thứ 7 lỗi lầm cho người con gái mình yêu ,<br
/> dù cô có gây ra bất cứ chuyện gì chăng nữa &#8230;</span></p><p
style="text-align: center;"> ***</p><p><span
style="color: #993300;">Tháng 11 ,phố chuyển mình vào đông . Tôi gặp em trong một buổi chiều khi bầu trời trải rộng đến thênh thang với một gam màu trắng trầm đục làm chủ đạo . Nếu như chỉ nhìn thoáng qua, có lẽ em cũng như bao nhiêu người con gái khác ,lẫn vào đám đông rồi thì không có cách nào để tìm ra được nữa. Như những đám mây hoà tan trong sắc trời vậy.</span></p><p><span
style="color: #993300;">Nhưng có 1 sự thật là người ta không thể chỉ nhìn thoáng qua được người con gái đã đâm sầm vào họ &#8211; trong một phút giây lơ đãng.Nhất là đối với cô gái có đôi mắt đen to tròn như thế &#8230;.</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Cám ơn anh &#8211; em lóng ngóng nhận lại những chiếc bút và vài quyển vở lúc nãy vụng về đánh rơi. Còn tôi thì giúp em nhặt lên ,để rồi không thể dứt mình khỏi những miên man trong đôi mắt ấy.</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Cả thẻ sinh viên của em nữa này &#8211; tôi chợt nhận ra cái nhìn sống sượng của mình và cố che giấu nó đi bằng cách đưa lại cho em chiếc thẻ . Phạm Trang Thanh.K37.Sinh viên trường Sư Phạm .Trông ngoài đời khác xa trong ảnh, dễ thương hơn nhiều .</span></p><p><span
style="color: #993300;">_ May quá, gặp đúng cô bé Sư Phạm, em có thể chỉ giúp cho anh kí túc xá của trường ở đâu không ?</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em nhìn tôi,cái nhìn vẫn còn đầy lúng túng .Giọng em trong và nhẹ:</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Anh đi thẳng, hết đường thì rẽ trái . Kí túc xá là dãy nhà màu phấn nhạt ở đàng xa kia &#8230;<br
/> _Anh nghĩ nó trung hoà giữa 2 sắc màu trắng và xám .<br
/> _Sẫm hơn màu trắng nhưng cũng sáng hơn nhiều so với màu xám lạnh.Chưa đủ ấm để gọi là màu hồng ,chỉ là màu phấn thôi .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Rồi em đi ,sau câu chào tạm biệt bâng quơ. Tôi đến nơi mình cần đến ,lòng ngơ ngẩn ít nhiều &#8230;</span></p><p><span
style="color: #993300;">_ Cậu nhầm rồi , đây là kí túc xá khoa sư phạm trường ngoại ngữ chứ không phải kí túc xá khoa ngoại ngữ trường sư phạm .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Theo lời giải thích có vẻ khá loằng ngoằng của người bảo vệ , tôi sẽ phải đi ngược lại đúng 1 vòng tròn và quay lại điểm xuất phát &#8211; nơi đã đâm sầm vào một cô nàng vụng về và kí túc xá tôi cần tìm chỉ chếch về phía trái vài sải chân.</span></p><p><span
style="color: #993300;">*</span></p><p><span
style="color: #993300;">Không có sự tình cờ nào lặp lại đến 2 lần .<br
/> Và nếu có một ngoại lệ về sự tình cờ nào đó lặp lại đến 2 lần thì hãy đặt cho nó 1 cái tên khác &#8211; định mệnh .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Đó là 1 buổi chiều gió nhẹ . Những đám mây tan chơi vơi sau tháp chuông nhà thờ Lớn . Tôi ngồi trên La Place &#8211; 1 quán café khá nổi tiếng ở mạn Nhà thờ . Người mang đến cho tôi một cốc capucino &#8211; không ai khác &#8211; là em[ đã bảo truyện này chỉ có 2 nhân vật thôi mờ :P ]</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em làm thêm ở đây .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Ai đã từng một lần ghé ngang thì sẽ thấy La Place là một quán nhỏ rất riêng tư mà ấm cúng, mọi người gặp gỡ và quen nhau qua những câu chuyện.<br
/> Đó cũng là chốn dừng chân yêu thích của tôi. Vì nơi ấy có em.<br
/> Trong quán,ai cũng gọi em với 1 cái tên thân mật là &#8220;Xanh&#8221;<br
/> Em tên Thanh . Mà Thanh thì cũng có nghĩa là Xanh .Tôi hiểu ra vấn đề rất nhanh mà không cần hỏi tại sao.</span></p><p><strong><span
style="color: #993300;">_Không,em xin lỗi .</span></strong></p><p><span
style="color: #993300;">Lời hẹn hò được đưa ra đến lần thứ 7 một cách bền bỉ và câu từ chối cũng được lặp lại chính xác 7 lần không mệt mỏi .</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Em không muốn thử nghĩ lại một chút gì sao ?</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Em thích anh và em biết rằng anh nhìn thấu điều đó .Nhưng không vẫn là không &#8211; Giọng em nhỏ.Nhưng ánh mắt em nhìn tôi thì đầy kiên quyết.</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Tại sao ?! &#8211; tôi chỉ thiếu điều thì hét lên ngay giữa La Place</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Sự an toàn &#8211; em so vai,rồi nói tiếp &#8211; em cảm thấy không an toàn trong tình yêu .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Tôi hỏi em rất nhiều điều. Còn em thì không hề tránh né bất cứ câu hỏi nào của người đối diện. Cuối cùng thì chúng tôi đã ngã ngũ 1 kết luận&#8230;</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Anh rất thích em . Thích 1 cách khó có thể lí giải nổi. Anh biết đó chưa phải là tình yêu nhưng chắc chắn không đơn giản như bạn bè . Tại sao em không thể cho tình cảm đó 1 cơ hội để nó có thể lớn lên ?!</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Lời hứa&#8230; Em cần ở anh 1 lời hứa</span></p><p><span
style="color: #993300;">Giọng em lại càng nhỏ hơn,và xen thêm một chút áy náy lạ lùng trên nét mặt</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Gì đây cô nàng rắc rối ?</span></p><p><span
style="color: #993300;">_7 lần . Anh có thể tha thứ cho 7 lỗi lầm của em chứ ? Dù có xảy ra bất cứ chuyện gì ?</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Chẳng lẽ em đã làm gì có lỗi với anh hả ? tôi không thể không ngạc nhiên trước lời đề nghị này của em.</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Không hẳn . Nhưng anh biết em vụng về thế nào rồi đấy &#8230;</span></p><p><span
style="color: #993300;">Những ngón tay của em vặn vẹo quai cầm trên cái tách với vẻ lúng túng khổ sở ,tôi nhìn mà thương. Em bảo tình yêu thì quá mong manh mà em chỉ là 1 cô bé lóng ngóng&#8230; Tôi nhìn vào đôi mắt đen tròn mở ra chiều sâu thẳm trong tâm hồn của em ,cô gái này liệu có thể gây ra chuyện gì cơ chứ &#8211; tôi tự nói bâng quơ cho chính mình nghe.</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Sự yên lặng của anh có phải là câu trả lời không ?</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Anh chỉ đang nghĩ về lần hẹn hò đầu tiên của chúng ta sẽ thế nào thôi .<br
/> Ngốc ạ, anh không hiểu đã có chuyện gì nhưng nếu điều đó làm cho em cảm thấy an toàn thì anh sẽ hứa .</span></p><p><span
style="color: #993300;">_7 lần là hơi nhiều với anh . vẫn còn ít với 1 kẻ vụng về như em . Nhưng có lẽ là vừa đủ cho 1 tình yêu , giọng em nhẹ bẫng.</span></p><p><span
style="color: #993300;">Và chúng tôi đã bắt đầu 1 tình yêu với một giao ước lạ lùng như thế&#8230; </span></p><p><span
style="color: #008000;">Điều gì sẽ xảy đến khi tia nắng đầu tiên đi xuyên qua những hạt nước mỏng được ngưng tụ bởi hơi mưa ?</span></p><p><span
style="color: #008000;"><br
/> </span></p><p><span
style="font-size: medium;"><span
style="font-family: courier new,courier;"><span
style="color: #ff0000;"><strong>Màu đỏ &#8211; hay là mảnh vỡ thứ nhất</strong></span></span></span></p><p><span
style="font-size: medium;"><span
style="font-family: courier new,courier;"><span
style="color: #ff0000;"><strong><br
/> </strong></span></span></span><br
/> <span
style="color: #993300;">Đỏ là sắc màu của sự nổi bật . Gam màu nóng này tự bản thân nó có thể phản chiếu và thu hút mọi sự chú ý. Màu đỏ tác động và ảnh hưởng mạnh mẽ đến không gian xung quanh nó.</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em nhìn vào bông hồng nhung đỏ thắm trên bàn &#8211; nhiều hơn cả nhìn tôi . Không có gì là ghen tị ở đây cả, nhưng tôi tự nhủ với lòng mình rằng sẽ-không-bao-giờ tặng em hoa hồng đỏ.</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Anh không tin !<br
/> _Sự thật .<br
/> _Không có bất kì ai sao ?<br
/> _Không-bất-kì-ai .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em với tay lấy 2 cốc nước lọc trên bàn , đặt chúng bên cạnh nhau . Em nói :<br
/> _Điều này gọi là sự an toàn<br
/> Rồi em xếp chồng 2 chiếc cốc lên nhau<br
/> _Anh chỉ cần khẽ chạm vào là đổ vỡ .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Con gái là chúa hay ẩn dụ xa xôi . Còn em thì là một ví dụ điển hình nhất .Tôi dẹp bỏ 2 chiếc cốc trong ví von của em mà nắm lấy bàn tay .Chúng tôi đứng dậy và đi về phía cửa .</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Tình bạn hay tình yêu ? &#8211; mắt tôi không rời mắt em<br
/> _An toàn hay đổ vỡ ? &#8211; em cũng bướng bỉnh không chịu kém<br
/> _Thảm nào trước anh không có ai dám yêu em ,em ngang đến thế cơ mà<br
/> _Cũng chỉ tại anh mà bây giờ mọi người hè nhau vào trêu em tới bến</span></p><p><span
style="color: #993300;">Chuyến xe bus của mùa đông lúc nào cũng chỉ có người với người.Thật khó khăn để tìm ra một chiếc ghế trống .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Một vị khách nhìn em trước khi xuống xe ,ánh mắt không lời của sự ra hiệu nhường chỗ. Em gật đầu và mỉm cười thay cho lời cám ơn nhưng rồi lại để chỗ ngồi ấy cho cô gái bên cạnh .</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Định làm người tốt hả ? &#8211; tôi trêu</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Người ta bản chất tốt đẹp mà &#8211; em vênh vang. Nhưng sau đó lại thì thầm bên tai tôi một lời thật nhỏ :</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Ngồi đó rồi bỏ người yêu đứng với ai , thật không an toàn chút nào .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Chỉ muốn ôm em ngay lập tức,bất cần việc bao nhiêu người trên xe chăng nữa. Nhưng ánh mắt của em ,tôi ngại ngần lỡ như màu đen trong veo ấy gợn lên dẫu chỉ 1 chút gì phiền trách .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Xe bus khúc cua vòng .Đôi mắt đen vẫn trong . Tất cả mọi điều đều chứng minh rằng tôi yêu em là đúng.</span></p><p><span
style="color: #993300;">*</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em không bao giờ cho tôi đưa em đến trường hoặc đợi em ở cổng . Nhưng em lại đồng ý cho tôi đi về cùng em trên chuyến xe bus buổi chiều .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Tôi gọi em là Thanh,gọi đến khản cổ em cũng lơ đãng không để tâm.Nhưng ngay khi tôi gọi cái nick name &#8220;Xanh&#8221; ,lúc nào em cũng quay lại .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em treo biển tròn đỏ gạch chéo tên tôi đặt ngay ngoài cổng La Place &#8211; 1 chiếc biển vô hình . Em bảo sẽ dỡ xuống chừng nào tôi hoàn thành bài vẽ giữa kì . Đó cũng lại là một cách nói văn hoa rằng chưa thi xong &#8211; không có gặp gỡ .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Tôi vùi mình trong những ý tưởng .Khi bị cuốn hút trong những đường nét và màu sắc ,không còn em hay là La Place . Nhưng bức tranh của tôi từ bao giờ trở nên có hồn hơn bởi trong đó có cả chiều sâu của nỗi nhớ.</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em &#8211; tôi &#8211; em &#8211; tôi &#8211; những gạch nối giữa 2 người cứ miên man như thế .</span></p><p><span
style="color: #993300;"><br
/> Sau 2 tuần,tôi quay trở lại La Place . Một buổi chiều mùa đông cuối tháng 12 ,nhà thờ rộn ràng không khí chào đón ngày Chúa giáng sinh . Vẫn là tiếng chuông nhà thờ mọi khi &#8211; nhưng lần này đã không thể nào chạm vào và ngân nga ấm áp trong trái tim tôi được nữa .</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Con bé xin nghỉ việc rồi.</span></p><p><span
style="color: #993300;">Trên chiếc bàn quen,bông hoa hồng đỏ nhìn tôi bằng sắc màu ngạo nghễ và cô độc .</span></p><p><span
style="color: #993300;"><br
/> Khi tôi đến trường em , một thầy giáo cho biết sinh viên trường Sư phạm đang có kì thực tập nghiệp vụ . Ở một-nơi-xa-xôi .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em đã đi như thế &#8211; không một lời nhắn lại . Biến mất khỏi cuộc đời tôi như chưa từng xuất hiện .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Tôi sẽ mất em . Nếu tình yêu trong tôi không đủ cho niềm tin và đợi chờ.</span></p><p><span
style="color: #993300;">Trong lòng tôi có điều gì như tổn thương và mất mát. Mảnh vỡ đầu tiên tự tách mình ra khỏi cầu vồng &#8230; </span></p><p><span
style="color: #008000;">Bạn có tin rằng mỗi màu sắc đều có một lời riêng của nó ? Không ai có thể nói cho ai màu này mang ý nghĩa là gì . Tất cả đều phải tự cảm nhận .Những sắc màu được sinh ra để cho tâm hồn người ta còn biết rung động .</span></p><p><span
style="color: #008000;"><br
/> </span><br
/> <span
style="color: #ff6600;"><span
style="font-size: large;"><strong><span
style="font-family: courier new,courier;">Mảnh vỡ màu cam</span></strong></span></span></p><p><span
style="color: #ff6600;"><span
style="font-size: large;"><strong><span
style="font-family: courier new,courier;"><br
/> </span></strong></span></span><br
/> <span
style="color: #993300;">La place &#8211; đó là nơi dừng chân quen thuộc của tôi .<br
/> vì nơi đó có em .<br
/> La place &#8211; vẫn là điểm đến của tôi<br
/> dù chẳng còn em nữa .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em- không-là-gì- cả.</span></p><p><span
style="color: #993300;">Nơi đây ,góc nhìn đẹp nhất cả thành phố để trông ra Nhà Thờ Lớn .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Tiếng chuông từ nhà thờ có một sức âm vang lạ lùng ,nếu bạn đang ở nơi giáo đường. Nhưng nếu là một kẻ ngoại đạo ,hãy thử nghe những giọt âm thanh trầm vang ấy ở 1 quán café nhỏ mang phong cách Pháp ,bạn sẽ không hối tiếc bao giờ .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Có thể nói thêm rằng món cappuccino ở La Place ngon nhất Hà Thành này.</span></p><p><span
style="color: #993300;">Không một điều gì ở trên liên quan đến em hết.</span></p><p><span
style="color: #993300;">Và tôi vẫn thường ghé qua đây , ngồi ở góc bàn này &#8211; như một thói quen khó bỏ .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Tất cả những dài dòng trên chỉ để tóm lược lại 1 điều đơn giản : Tôi-phủ-định-em !</span></p><p><span
style="color: #993300;">*</span></p><p><span
style="color: #993300;">Một đôi bàn tay nhỏ bịt chặt lấy mắt tôi . Lại cái trò chơi con nít với câu hỏi &#8220;Qui-je-suis&#8221; [Who-am-I] của cô bé con người Pháp hay chạy đến quán chơi .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Nhưng lần này không có câu hỏi nào .<br
/> Đôi bàn tay ấy cũng lạnh hơn mọi khi .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Tôi dụi điếu thuốc .</span></p><p><span
style="color: #993300;">[ Đừng ai không hiểu ở đây nhé . Nếu ai vẫn thấy khó hiểu thì ... đọc lại từ đầu - cái dòng "vẻn vẹn 2" . Ừh là thế ]</span></p><p><span
style="color: #993300;"><br
/> *</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Em để anh một mình bơ vơ trong đêm giáng sinh</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Cả 2 chúng ta đều là những kẻ ngoại đạo mà .</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Vậy ngày tết, em ở đâu trong khi anh chỉ có 1 mình ?</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Anh có còn là trẻ con nữa đâu mà lúc nào cũng cần ai đó bên cạnh.</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Bỏ đi không 1 lời nhắn . 1 cuộc điện thoại cũng không . Sao em không đi luôn đi ?!</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Vì biết nếu vắng em thì có người tha hồ buồn.</span></p><p><span
style="color: #993300;">_ <strong>&#8220;Đừng ướp mật cho những lời gian dối&#8221;</strong> ,nghe qua bài hát này chưa ?</span></p><p><span
style="color: #993300;">_ Xin lỗi . Sự thật thì ngược lại .<br
/> Em có thể xoá đi số điện thoại của anh và rời khỏi La Place,nhưng &#8230;em không xoá bỏ được hình ảnh anh ra khỏi tâm trí mình.</span></p><p><span
style="color: #993300;">_ Biết thế là tốt .</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Em dĩ nhiên tốt rồi . Chỉ anh là có vấn đề thôi .<br
/> Đã bao giờ nghe câu <strong>&#8220;hút thuốc chóng chết&#8221; </strong>chưa ? &#8211; em bắt đầu trả đũa</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Ở gần còn em chóng chết hơn .</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Y như trẻ con. Nói qua nói lại vẫn là giận hờn .</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Thích nói gì kệ em . Điều gì khiến cho em nghĩ rằng anh sẽ bỏ qua việc lần này chứ ?!</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Tình yêu</span></p><p><span
style="color: #993300;">_yêu ? Mà ai yêu ai chứ ?</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Biết được đấy . Cả 2 cũng nên &#8211; em cười ,vẫn đáng ghét như ngày nào</span></p><p><span
style="color: #993300;">_ Lí do gì sến vậy thuyết phục sao nổi !</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Rồi, có lí do thuyết phục hơn đây. Em còn những 6 lần cơ hội để làm khổ anh. Chưa xài hết chưa biến khỏi cuộc đời anh được.</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em &#8211; vô cùng trắng trợn nhắc tôi nhớ lại lời hứa ngày nào .</span></p><p><span
style="color: #993300;">cô gái này liệu có thể gây ra chuyện gì cơ chứ?</span></p><p><span
style="color: #993300;">Có thể đấy ! tôi tự trả lời câu hỏi của chính mình .</span></p><p><span
style="color: #993300;">*</span></p><p><span
style="color: #993300;">Sau vụ biến mất của lần thứ nhất . Em không hứa gì . Em bảo rằng em sẽ im lặng &#8211; trừ khi tôi muốn nghe một lời nói dối .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Tôi nghĩ mình là một kẻ tự tin trong tình yêu . Nhưng quen em,tôi không muốn nghĩ ngợi gì nữa cho mệt đầu .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Tôi với em rất hay tranh cãi .<br
/> Nhìn về mặt tốt đẹp của vấn đề thì có thể coi đó là dấu hiệu của việc có 2 người đã muốn hiểu về nhau hơn.<br
/> Nhưng thường thì cãi cọ dễ dẫn đến bất hoà .<br
/> Em thuộc kiểu người càng được đà càng lấn tới . Tôi đã thôi vai trò nhường nhịn của mình ngay khi hiểu ra điều đó.<br
/> Giận dỗi &#8211; có rất nhiều giận dỗi . Nhưng chưa bao giờ 2 đứa giận nhau quá nổi 1 ngày. Không cần quan tâm đến nguyên nhân hay là ai đúng ai sai, người nào không còn chịu được im lặng nữa thì sẽ tự khắc phá vỡ khoảng cách để làm hoà đầu tiên. Lúc là tôi,lúc là em&#8230;</span></p><p><span
style="color: #993300;">1 chuyện tình kì quặc cứ trôi đi như thế .</span></p><p><span
style="color: #993300;">*</span></p><p><span
style="color: #993300;">Tôi đưa em đến cánh đồng hoa ở vùng ngoại ô . Hướng dương &#8211; loài hoa mà cả tôi lẫn em cùng yêu thích &#8211; vì sức sống bền bỉ của nó . Trong mùa đông,dẫu bông hoa màu vàng cam ấy chỉ bừng lên như đốm sáng lẻ loi và yếu ớt .Nhưng đây là loài hoa duy nhất còn biết đấu tranh với những lạnh lẽo của mùa .</span></p><p><span
style="color: #993300;">_ Cả khoảng trời và cánh đồng hoa này là món quà sinh nhật anh tặng em đấy. Ghi nhớ đi,về nhà đừng đòi quà nữa nhé !</span></p><p><span
style="color: #993300;">Hôm nay là sinh nhật của người con gái có tên là Phạm Trang Thanh &#8211; rắc rối của cuộc đời tôi . Nhưng tôi vẫn yêu em &#8211; không hối tiếc.</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em &#8211; vốn đang thích thú như 1 đứa trẻ, say sưa với những bông hoa vàng cam rực rỡ ,bỗng nhiên nhìn tôi &#8211; 1 ánh mắt thảng thốt hoàn toàn không thích hợp &#8211; trong mắt em là tràn ngập hoang mang, là nỗi buồn và điều gì dường như tan vỡ .</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Làm sao anh biết ?<br
/> _Chiếc thẻ sinh viên anh nhặt được lần đầu gặp em .</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Không thể lâu hơn được nữa . Em biết là em không thể yêu anh mà ,em nhìn tôi vừa ăn năn,vừa day dứt</span></p><p><span
style="color: #993300;"><br
/> Tôi ở lại một mình với cánh đồng hoa .Em lên xe bus đi về . Tôi không đuổi theo . Em đi không ngoảnh lại . Lại là những dấu chấm lặng đến vô cùng giữa tôi và em&#8230;</span></p><p><span
style="color: #993300;"><br
/> &#8220;Có 1 người con gái tên là Phạm Trang Thanh thật. Nhưng không phải em . Cô ấy chỉ là 1 vị khách để quên đồ ở quán và gọi điện nhờ em mang đến giúpEm không phải sinh viên gì hết . Tất cả chỉ là 1 lời nói dối . Em tên là Xuân Anh ,mọi người vẫn hay gọi là X.anh &#8230;&#8221;</span></p><p><span
style="color: #993300;"><br
/> Em nói không nhiều ,nhưng tôi giờ cũng không nhớ nổi những lời ít ỏi đó là gì nữa &#8230; Bên tôi lúc này chỉ có buổi chiều tràn gió &#8211; mùa đông &#8211; và những bông hướng dương màu vàng cam rực rỡ đầy ám ảnh . </span></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2008/12/7-lan-cho-mai-mai/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>2</slash:comments> </item> <item><title>Secret Garden</title><link>http://www.binhminhmua.info/2008/12/secret-garden/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2008/12/secret-garden/#comments</comments> <pubDate>Tue, 02 Dec 2008 12:55:29 +0000</pubDate> <dc:creator>Hoàng Nguyễn</dc:creator> <category><![CDATA[Truyện ngắn của Rough]]></category><guid
isPermaLink="false">http://binhminhmua.info/?p=2099</guid> <description><![CDATA[1. Nốt lặng Em không còn đếm nổi những bản nhạc của Secret Garden đã vang đi vọng lại một cách cần mẫn và bền bỉ bao nhiêu lần rồi nữa . Anh vẫn chưa đến . Hình như em đã tập cho mình thói quen của sự chờ đợi,từ khi em biết yêu anh [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p><span
style="font-size: large;"><span
style="font-family: courier new,courier;"><span
style="color: #008000;"><strong>1. Nốt lặng</strong></span></span></span></p><p><span
style="color: #008000;"><strong>E</strong></span><span
style="color: #993300;">m không còn đếm nổi những bản nhạc của Secret Garden đã vang đi vọng lại một cách cần mẫn và bền bỉ bao nhiêu lần rồi nữa . Anh vẫn chưa đến . Hình như em đã tập cho mình thói quen của sự chờ đợi,từ khi em biết yêu anh .</span></p><p><span
style="color: #993300;"><em>Ở đâu đó trong tâm hồn của mỗi chúng ta đều có một khu vườn bí ẩn</em> . Em hay khóc . Những giọt nước mắt không rơi khi em trông thấy anh đến cùng với lời xin lỗi , cũng không phải khi anh gọi điện thoại cho em ,nói rằng mình bận rộn không đến được. Chúng chỉ lặng lẽ ứa ra khi em đối diện với chính mình . Còn với anh, em chỉ dành cho anh một tình yêu kèm theo sự im lặng nhẫn nại vô điều kiện . Sự ngốc nghếch đó xuất phát từ kiêu ngạo hay bao dung,chỉ riêng mình em biết . Em khóc một mình để nước mắt trong hơn &#8230;</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Bỏ hắn đi ,hắn không xứng đáng để mày phải mòn mỏi vậy đâu ! Mày càng ngày càng gầy đi,nhìn xót lắm.</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">Lời chị ngay lập tức tan biến trong em ,sau những hỏi han ân cần,sau ánh mắt dịu dàng của một người hay trễ hẹn . Anh nhắc em đi ngủ sớm và ăn nhiều thêm ,nếu không &#8220;anh bắt về nuôi đấy&#8221; . Em không còn quá ngây thơ để tin vào những lời tán tỉnh này,nhưng vì người nói là anh nên em vẫn rung động . Em yêu anh ,anh cũng biết mà .</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Xin lỗi ,anh ngủ quên,công việc mệt mỏi quá.</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">Em tắt máy . Em cũng trở nên chết lặng như chiếc điện thoại đó rồi. Bản <strong>Sometimes when it rains</strong> của Secret Garden nghe thật buồn. Em ứa nước mắt từ lúc nào không biết nữa</span></p><p><span
style="color: #993300;">Niềm tin là một điều gì đó rất mong manh mà chỉ cần ngừng tin tưởng đến 1 giây thôi,tất cả mọi thứ sẽ vỡ vụn. Sự vô tâm của anh cũng như sự tổn thương của em đã đi đến giới hạn.Niềm tin đang rời bỏ em và anh thì sắp mất em rồi .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Gương mặt em trở nên xanh xao tới mức em không dám soi mình trong chiếc gương nữa . Em trở nên im lặng đến lo âu .</span></p><p><span
style="color: #993300;">When Darkness Falls . Em không ngủ được . Secret Garden lặng lẽ thức cùng.</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">Khi em quăng đi tất cả những thứ khiến mình không vui ,để rồi chúng lại &#8220;rơi ngược&#8221; về phương em tất cả .</span></em></p><p><em><span
style="color: #993300;">Hay là em &#8230; dứt bỏ anh luôn nhé &#8211; vì anh cũng luôn khiến em không vui &#8211; lúc đó tình yêu có rơi ngược về phương em không ?</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">Em chỉ nói đùa với anh vậy thôi,nhưng chuyện em đã khóc là có thật.Em đã khóc rất lâu .Em không nói cho anh nghe và anh không hề hay biết.</span></p><p><span
style="color: #993300;">* * *</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_ Anh đã đứng đầu trong kì thực tập ,bao nhiêu nỗ lực bỏ ra thật không uổng</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">Ngày sinh nhật , anh đón em ở trường và hồ hởi kể em nghe về những thành tích trong công việc</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Anh xin lỗi vì quãng thời gian bận rộn vừa rồi nhé . Anh nhớ em đến thế nào em không tưởng tượng được đâu</span></em></p><p><em><span
style="color: #993300;">&#8220;Một thằng con trai,dù bận rộn đến đâu, một khi hắn đã yêu mày ,hắn sẽ luôn nghĩ đến mày . Không thể có chuyện không một cuộc điện thoại,không một lần hẹn gặp như vậy đâu ,tin tao đi .Và mày hãy mau tỉnh lại , con em gái ngốc nhất trên đời của tao!&#8221;</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">Em không muốn nhớ lại, không muốn tin lời chị nói . Em chỉ muốn được ngu dại tin vào nỗi nhớ mà anh vừa kể em nghe thôi &#8230;</span></p><p><em><strong><span
style="color: #993300;">_Đừng về nhà. Anh đi với em có được không ?<br
/> Em chỉ muốn ở bên anh lúc này thôi, đi đâu cũng được</span></strong></em></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Ngốc,em lại nghĩ linh tinh gì thế, tất cả mọi người đều đang đợi chúng ta đấy.<br
/> Hôm nay là sinh nhật của anh mà.<br
/> Thôi nào&#8230; sau ngày hôm nay chuyện gì cũng do em quyết định hết</span></em></p><p><strong><em><span
style="color: #993300;">_Tình yêu là có thật phải không anh?</span></em></strong></p><p><span
style="color: #993300;">Em nhìn thẳng vào mắt anh với trọn vẹn nỗi hoang mang ám ảnh ,những nỗi buồn mà con tim em chôn giấu bấy lâu nay . Anh hãy gật đầu đi , mà không,anh hãy cười và bảo rằng em thật ngốc khi đã hoài nghi tình yêu đi ,hoặc là hãy ôm em thật chặt có được không &#8230; Đừng để em cứ mãi bơ vơ trong day dứt này nữa &#8230;</span></p><p><span
style="color: #993300;">Khoảng lặng giữa anh và em như một hạn định cuối cùng. Em không nghĩ là mình có thể nén lại nỗi đau nhiều thêm được nữa. Nhưng em biết, ngay từ phút giây đầu tiên em cất lời phá vỡ sự đi im lặng ấy, em cũng tự làm cho tình yêu của mình vỡ nát&#8230;</span></p><p><em><strong><span
style="color: #993300;">Anh mất em rồi anh biết không ?!</span></strong></em></p><p><span
style="font-size: large;"><span
style="color: #008000;"><strong><span
style="font-family: courier new,courier;">Truyện 2</span></strong></span></span></p><p><span
style="color: #008000;">Â</span><span
style="color: #993300;">m nhạc của Secret Garden luôn phảng phất một nỗi buồn .Nhưng đó hoàn toàn không phải nỗi buồn làm cho người ta cảm thấy cô đơn ,yếu đuối .Có một điều gì đó rất dịu dàng từ những giai điệu len nhẹ vào góc tâm hồn,khiến cho người ta biết rung cảm trước cái đẹp trong sáng và thanh khiết .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em hay đến đây vào ngày cuối tuần , một mình, ngồi lặng hàng giờ bên góc bàn quen.Có một điều gì đó mách bảo tôi rằng em cũng yêu Secret Garden tha thiết. Tôi yêu thương và rung động trước em rất tự nhiên &#8211; như sự nhạy cảm của 1 người yêu cái đẹp.</span></p><p><span
style="color: #993300;"><em>&#8220;một cô gái trông dễ thương như thế hiển nhiên là đã có người yêu rồi&#8221;</em>, tôi tự nhắc nhở chính mình mỗi khi ánh mắt cứ bị hút về em trong vô thức.</span></p><p><span
style="color: #993300;">Rồi một buổi chiều, trông em ủ rũ như con mèo mắc mưa ,tội nghiệp như đứa trẻ con bị bố mẹ đưa đến nhà trẻ rồi bỏ quên không đón về .Có điều gì thôi thúc tôi quyết định bước vào cuộc đời em từ hôm ấy &#8230;</span></p><p><span
style="color: #993300;">*</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Chỉ có một kẻ ngốc mới không nhận ra em đang thất tình</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Ngay cả một kẻ ngốc cũng có thể nhận ra tình cảm của anh dành cho em</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">*</span></p><p><span
style="color: #993300;">Nguyên vẹn một mùa hè đã trôi qua ,tôi vẫn không có cách nào để chạm tới trái tim của người con gái ấy .</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Đó là mối tình đầu của em ?</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">_Nếu như đơn phương cũng có thể gọi là 1 mối tình thì anh đúng</span></p><p><span
style="color: #993300;">Đôi mắt đẹp của em ngay lập tức trở nên lạnh lùng ,dựng lên một rào chắn trước tôi như phản xạ.</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Phải trải qua bao nhiêu cuộc tình thì kí ức sẽ không còn làm cho người ta day dứt nữa?</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Em chưa nguôi quên, vì mối tình đầu bao giờ cũng cắt vào tim người ta ngọt nhất</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">_Anh đã qua bao nhiêu cuộc tình để hiểu được điều này ?</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Khi yêu nhau có ai lại đếm bao giờ</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">Giọng tôi nhỏ đi và chùng xuống sau những chất vấn của em, kéo theo một nỗi buồn đắng ngắt .</span></p><p><span
style="color: #993300;">*</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Anh có bao nhiêu thời gian cho một sự chờ đợi ?</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Điều đó còn tùy thuộc vào việc em cần bao nhiêu thời gian để nhận lời yêu 1 người</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">Em cười nhẹ, và tôi dường như đã nhìn thấy ở trong nụ cười ấy &#8211; một thoáng hạnh phúc .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Bé nhỏ ,mỏng manh ,lạc mất niềm tin ,em đã ghép vào cuộc đời tôi như thế. Tôi chỉ còn biết yêu em với một tình yêu nâng niu, bao dung và nhẫn nại.</span></p><p><span
style="color: #993300;">Em còn quá trẻ ,rộng lòng và dễ bị tổn thương . Có những ngày xưa em cách xa tôi một tầm tay với mà tôi đã nghĩ mình không thể nào chạm lấy . Có những ngày hôm nay nắm bàn tay bé nhỏ của em trong tay mình,tôi nhận ra thêm một điều : không phải mọi thứ ta đã có trong tầm tay đều giữ được.</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Em đã luôn cố gắng để tự mình làm tốt mọi việc,không cần đến sự giúp đỡ của người ta. Nhưng người ấy ko hiểu &#8211; dù cho em có cố gắng cách nào cũng ko thể tự mình xoay sở với tình yêu . Em loay hoay một cách tuyệt vọng, bơ vơ vất vưởng trong những niềm hoang mang ấy.<br
/> <span
style="color: #993300;"><strong>Tình yêu là có thật phải không anh ?</strong></span></span></p><p><span
style="color: #993300;">Em bên tôi,nghẹn lời. Ánh nến bập bùng trên chiếc bàn gỗ .Có những ánh mắt buồn buộc người ta phải đối diện với hiện tại</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Nếu em cho anh và cũng là cho chính mình một cơ hội thì tình yêu là có thật .</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">_Em luôn làm cho anh phải buồn&#8230;</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Cũng có những nỗi buồn rất hiếm hoi khiến cho người ta thanh thản. Em cũng yêu Secret Garden như anh mà ,anh nghĩ em sẽ hiểu .</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">Vì đâu đôi mắt đẹp của người con gái tôi yêu vẫn luôn u ẩn ? Tôi không có cách nào để gọi bình yên quay lại . Bao nhiêu quan tâm ân cần, bao nhiêu dịu dàng yêu thương , bao nhiêu chăm sóc chở che của tôi đã không thể thuyết phục được em . Chúng tan biến ngay trong một khắc &#8211; khi người cũ của em trở về &#8230;</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Em đã thấm thía một điều , khi tình yêu đã đi qua,chỉ nỗi đau còn ở lại .<br
/> Và em không nghĩ rằng mình có thể mở rộng lòng để đón nhận tình cảm của bất kì ai nữa.<br
/> Em không biết phải nói gì với anh nữa, em xin lỗi &#8230;</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_ Rồi một ngày tất cả những kí ức sẽ được trả về ngày hôm qua, không còn làm cho em day dứt nữa .<br
/> Đừng nói là em sẽ mãi mãi đóng chặt lại trái tim mình . Em còn trẻ con và ngốc lắm .<br
/> Phải có mối tình thứ 2,thứ 3, thứ 4 thì mới có cái gọi là mối tình đầu .<br
/> Không cần là tôi cũng được, nhưng chắc chắn sẽ có một có thể mang lại hạnh phúc cho em . Phải tin vào điều ấy .</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">Tôi ôm em,cái ôm nâng niu dịu dàng lần cuối . Và tôi biết tôi đã nói lời tạm biệt tình yêu của mình như thế &#8230;</span></p><p><span
style="font-size: large;"><span
style="font-family: courier new,courier;"><span
style="color: #008000;"><strong>Truyện 3 : Thử Yêu Lần Nữa</strong></span></span></span></p><p><span
style="color: #008000;">*</span></p><p><span
style="color: #008000;"><br
/> <span
style="font-size: medium;"><strong>Ô</strong></span> cửa sổ thứ hai ,dãy hành lang bên trái , mùi của lá non không tràn được qua ô cửa kính để vào đây .</span></p><p><span
style="color: #008000;">Tim anh, bên ngực trái , tình yêu dường như cũng không tràn được vào đây .</span></p><p><span
style="color: #008000;">Nếu như yêu thương thực sự có dáng hình . Có lẽ anh đã cô đơn đến tận tầng đáy của nó rồi .</span></p><p><span
style="color: #008000;">*</span></p><p><span
style="color: #993300;">Cô gặp anh lần đầu tiên ở ô cửa sổ thứ hai,dãy hành lang bên trái . Đó là một buổi chiều mưa vắng vẻ . Thư viện trở nên rộng thênh thang . Anh điềm nhiên ngồi ở góc cửa sổ nơi mà cô yêu thích. Một chút trẻ con trong tính khí khiến cho cô cảm thấy bất bình . Cô nhìn anh với một hồi lâu ấm ức .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Giờ anh vẫn còn cười mãi khi nghe cô kể lại ấn tượng đầu tiên của cô dành cho mình trong lần gặp gỡ ấy</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Em vô l‎ý quá, sao lại đi ghét người khác chỉ vì một chỗ ngồi ! Tên em có đề ở đấy đâu mà đòi quyền sở hữu</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">_Người vô l‎ý là anh ! Tự dưng vô duyên từ đâu xuất hiện ,rồi ập vào cuộc đời em như thế</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Hồi đó anh đang phải làm đồ án tốt nghiệp .<br
/> Thảm nào cứ thấy một con bé nhìn anh chằm chằm . Ha ha,nhưng lúc đó anh đâu biết em nhìn anh vì ghét, lại còn nuôi ảo tưởng &#8230;</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">*</span></p><p><span
style="color: #993300;">Anh thông minh và hài hước . Ở bên anh,cô cảm thấy mình luôn được tràn ngập trong sự vui vẻ . Cô nghĩ đến anh thường xuyên hơn . Rồi nỗi nhớ về anh cứ ghé đến như một thói quen . Hình như ,cô đã yêu thương anh bằng tất cả những tình cảm ngây thơ non nớt của mình</span></p><p><span
style="color: #993300;"><br
/> <em>_Em lại bỏ quên điện thoại ở trên bàn này . Không có anh thì ko biết em đã mất đồ bao nhiêu lần rồi . Vô tâm quá !</em></span></p><p><span
style="color: #993300;">_Thế nên em mới cần anh bên cạnh chứ .</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Để rồi xem, một ngày nào đó cô sẽ bỏ quên luôn cả tôi cho mà xem.Chỉ giỏi nói.</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">_Lúc đó anh có tự biết để tìm đến em không nhỉ ? Em đánh giá anh thông minh hơn cái điện thoại nhiều mà</span></p><p><span
style="color: #993300;">*</span></p><p><span
style="color: #993300;">Cô và anh xuất hiện trong cuộc đời của nhau tự nhiên như thế thôi . Không một lời yêu đương bày tỏ . Họ chỉ dành cho nhau những ngày nghỉ cuối tuần &#8211; như một thói quen ,chia sẻ cùng nhau những niềm vui nhỏ bé. Cô trẻ con . Sự hồn nhiên trong tính cách cô khiến cho anh cảm thấy cuộc đời mình bỗng nhiên trong trẻo lạ . Còn cô thì lúc nào cũng bị cuốn hút từ mỗi lời anh nói ,mỗi ánh mắt anh nhìn &#8230;</span></p><p><span
style="color: #993300;">Cho đến một buổi chiều cuối tuần.</span></p><p><span
style="color: #993300;"><strong>Enchanted</strong> &#8211; Câu chuyện Thần Tiên ở NewYork . Cô cười trêu anh giống như chàng hoàng tử ngây ngô ngớ ngẩn trong bộ film . Anh hát cho cô nghe giai điệu vui tươi của bài hát trong Enchanted sau khi đã được anh biến tấu <em><strong>&#8220;How does she know he loves her ?!&#8221;</strong></em></span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Em có thấy cách người ta định nghĩa tình yêu không ? Trước khi yêu đương là phải hẹn hò . Có thể rủ nhau đi xem film,đi nghe nhạc,đến chơi những nơi như công viên,bảo tàng ,có thời gian ở bên nhau,tìm hiểu về những sở thích ,về cuộc sống của nhau&#8230; Vậy chúng ta chẳng phải là đang hẹn hò hay sao ?</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">Anh lại trêu cô rồi . Cô kiên quyết trả đũa bằng cách không thèm nói chuyện với anh nữa . Cho đến khi anh lắc đầu,giả vờ khoác cái vẻ mặt ngán ngẩm :</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Thưa em,em lại bỏ quên túi xách trên ghế trong rạp . Sao mà anh giống ô-sin của em quá thể đáng !</span></p><p><span
style="color: #993300;">Cô bật cười ,nhẹ khoác tay anh .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Trời đổ mưa trên lối về . Cô và anh ghé vào Quán nhỏ bên đường để tạm trú cơn mơ màng . Cô cảm thấy dường như hơi thở của tình yêu đang ở gần bên cô lắm &#8230;</span></p><p><span
style="color: #993300;">Ngay từ ánh mắt đầu tiên của anh dành cho người con gái ấy,ánh mắt ngỡ ngàng như chết lặng đi , một ánh mắt chưa bao giờ thuộc về cô&#8230; Cô âm thầm hiểu được một điều : họ là người cũ của nhau .</span></p><p><span
style="color: #993300;">Nếu như cô và anh không cùng đi dưới một cơn mưa và không tình cờ ghé vào quán nhỏ. Kí ức về tình yêu có lẽ vẫn còn là một điều gì bí mật mà anh đã cất sâu trong tim , không muốn cho cô biết . Nhưng chiếc hộp Pandora đã bị bật mở ra rồi .</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Đó là câu chuyện cũ của 2 năm về trước .<br
/> Thời gian trôi qua, có rất nhiều sự việc đã khác đi nhưng cũng có những điều không hề thay đổi . Lâu lắm rồi mới có một người con gái có thể làm cho anh rung động . Anh những tưởng quá khứ đã ngủ yên . Nhưng hình như anh đã nhầm.<br
/> Bây giờ nếu anh có ở bên em thêm nữa cũng chỉ là có lỗi với em thôi.<br
/> Người con gái ấy vẫn chưa thể nào nguôi ngoai trong anh, câu chuyện chỉ vừa như mới ngày hôm qua vậy .<br
/> Chúng mình xa nhau một thời gian được không em . Anh &#8230;</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">Cô đặt ngón tay trỏ của mình nhẹ lên môi anh, ra hiệu cho sự im lặng . Cô không muốn anh thốt ra một lời xin lỗi . Tình yêu nào có tội gì đâu . Và cả những ngày hôm qua nữa, quá khứ chẳng phải là một phần ba của thời gian đấy thôi &#8230;</span></p><p><span
style="color: #008000;">*</span></p><p><span
style="color: #008000;">Ô cửa sổ thứ hai ,dãy hành lang bên trái , mùi của lá non không tràn được qua ô cửa kính để vào đây .</span></p><p><span
style="color: #008000;">Tim anh, bên ngực trái , tình yêu dường như cũng không tràn được vào đây .</span></p><p><span
style="color: #008000;">Nếu như yêu thương thực sự có dáng hình . Có lẽ anh đã cô đơn đến tận tầng đáy của nó rồi .</span></p><p><span
style="color: #008000;">*</span></p><p><span
style="color: #993300;">Lách qua một cánh rừng âm u tàn úa là con đường đầy rêu .Xanh hơn cả những vòm cây ,quả đồi lặng lẽ mơ màng đắm mình trong nắng thu . Cô rời mắt khỏi trang sách ,hít thật sâu vào lồng ngực không khí của bầu trời tháng mười quang đãng nhưng lạnh buốt. Cho đến khi trăng đã lên cao trong vắt , tiếng gió đâu đây lao xao trong lá như nhắc cô rằng đã muộn . Cô tạm biệt con đường đi dạo thân quen và trở về với chiếc cửa sổ con của căn buồng áp mái . Cuộc sống mới mẻ ở một miền xa xôi ,đã hơn một năm rồi</span></p><p><span
style="color: #993300;">Ánh đèn hắt lên những bậc thềm xanh xao ẩm ướt , con đường rải sỏi ướt đẫm hơi sương</span></p><p><span
style="color: #993300;">Cô ngỡ ngàng nhìn anh ,cái nhìn như chết lặng đi chỉ có ở những người đang yêu đương tha thiết</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">_Anh nói chúng ta cần xa nhau một thời gian,đâu có nghĩa là em bỏ đi biệt tăm biệt tích,biến mất như chưa từng xuất hiện trong cuộc đời của anh như vậy ?!</span></em></p><p><span
style="color: #993300;">_Làm sao mà anh biết &#8230;</span></p><p><span
style="color: #993300;">Bờ môi của cô mấp máy trong run rẩy của những hồ nghi</span></p><p><span
style="color: #993300;">_Em ko phải đang mộng du đấy chứ ?</span></p><p><strong><span
style="color: #993300;">Có đôi khi ,bạn phải bỏ đi thật xa để xem ai sẽ là người muốn chạy theo giữ bạn lại .Cuộc sống vẫn luôn cần những phép thử để biết rằng tình yêu là có thật .</span></strong></p><p><span
style="color: #993300;">Anh nắm chặt lấy đôi bàn tay giá lạnh của cô và tự hứa với lòng mình sẽ không buông rời nữa .</span></p><p><em><span
style="color: #993300;">Và hình như tình yêu đã lại tìm thấy tình yêu như thế &#8230;</span></em></p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2008/12/secret-garden/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>1</slash:comments> </item> </channel> </rss>
<!-- Served from: www.binhminhmua.info @ 2010-07-30 01:15:26 by W3 Total Cache -->