Lắng Nghe
Chỉ là đôi khi bạn cần ai đó lắng nghe , xin hãy cứ chia sẻ, chúng ta sẽ cùng lắng nghe . Khi đó niềm vui sẽ nhân đôi, nỗi buồn sẽ vơi nửa …
Bạn có thể chia sẻ bằng cách comment ngay tại đây hoặc gửi email đến địa chỉ langnghe@binhminhmua.info – mình sẽ kiểm tra mail thường xuyên và sẽ trả lời bạn trong thời gian ngắn nhất có thể! Chúc bạn một ngày tốt lành!
Dean




{ 58 comments… read them below or add one }
Chúc bạn sẽ luôn biết lắng nghe
:X
*hug*
Hug >:D<
^^ vay khi anh can 1 ai do lang nghe minh thi` pm cho em ^^,em rat muon moi nguoi co the tin tuong va tam su tat ca voi minh ^^,ung? ho. i’ tuong cua anh ^^co j cho em giup 1 tay voi duoc ko ah,lam j cung duoc ^^(cais unikey cua em bi hu,ko go tieng viet duoc,thong cam ah ~~)
^^
bạn..làmthế nào để quên 1 người nhỉ??? 8 năm rồi mà mình không quên được???
Quên không có nghĩa là “không còn nhớ nữa” mà là ” Không nghĩ đến” và ” Không tìm đến”
Sao bạn lại phải quên ??? ( Suy nghĩ thử đi nha
)
đừng cố quên đi..mà hãy cố đừng nhớ…!
ai đó lại nói với pi rằng ” Cách dễ nhất để quên là nhớ thật nhiều. Là nhớ đến cạn kiệt nỗi nhớ trong em. Rồi cũng qua hết, em à.”
“Sao bạn lại phải quên ??? ( Suy nghĩ thử đi nha )”
Lần trc’ m` đọc 1 bài khá hay nhưng k nhớ tên bài là j` chỉ nhớ trong bài có 1 câu đại loại là : “Người nhìn thấy tôi qua một người khác”
Ai b’ bài đó tên j` nói giúp m` với!~:((
thaks n`!~:((
Thực sự những điều tôi cần người khác lắng nghe rất nhiều. Thôi thì cứ thử nói ra đây biết đâu các bạn sẽ giúp được tôi chăng.
Ba ơi ! chúng con yêu quý ban nhiều lắm nhưng ba đã làm quá nhiều điều tồi tệ, ba uống rượu say rồi chửi bới mấy mẹ con chúng con, anh em trong họ hàng nữa. Với ba có thể là một phút say xỉn nhưng với mọi người xung quanh đó là một cực hình, chúng con muốn ba đừng như vậy nữa.
Con yêu quý ơi. ba muốn nói với con nhiều lắm, ba muốn hôn con thật nhiều nhưng ba còn phải đi làm nên không thể ở bên con suốt ngày được, ba yêu quý cả mẹ của con nữa, ba yêu quý mọi người.
r` tự tìm thấy r`!~:-<
bài “Khoảng Cách” của Hàn Du!~
THANH THAI PHONG oi,ko biet ban nhan duoc tin nhan nay ko,nhung minh mong co duoc dia chi email cua ban. de? noi chuyen duoc ko hi`,minh` doc lai nhan cua ban.va thay minh rat muon noi chuyen voi ban.(minh moi 17 tuoi,minh chua hiu biet duoc nhieu,nhung thiet su mong la` 1 nguoi co the LANG NGHE ban)
changkho67
xin loi ban “THAI THANH PHONG”mih ghi lon. o tren la THANH THAI PHONG rat xin loi ban ~~!
người ta bảo khi được sẽ chia thì nỗi buồn vơi nữa…
tôi không tin.
tôi và em đã sẽ chia cho nhau thật nhiều,và dường như bất kể lúc nào em cần tôi đều hiện hữu..
vậy mà giờ đây mình tôi quạnh vắng một nỗi buồn lạng lẽ riêng mang..
tôi vui sướng khi bên em giờ đây là hoa hồng rợp bước… nhưng cũng chạnh lòng khi ôm buớc cô đơn…
ngày ấy tôi đã gom góp niền tin vào cánh HẠC … chỉ mong HẠC mang uớc nguyện vào tương lai… mỗi khi tôi nhớ em là mỗi con hạc giấy lại ra đời…
chẵng mấy chốc đàn hạc 1000 con đã chắp cánh… một điều ước thôi…. vậy mà em….
giờ đây hạc giấy đã chật kín căn phòng… uớc mơ giờ không còn nữa…
tôi đã thử muốn trao hy vọng vào một ai kia… nhưng giờ tôi đã mất lòng tin vào cái mà mọi người gọi là tình yêu
TÌNH YÊU PHẢI CHĂNG CÓ THẬT Ở TRÊN ĐỜI??????????????
Tôi thích câu: TÌNH YÊU PHẢI CHĂNG CÓ THẬT Ở TRÊN ĐỜI??????????????
Quả thật là rất khó để nhận ra thật giả ở một nơi giữa lồng ngực bên trái đã từng biết đau và khổ.
Có lẽ bạn ko vào lại web này nữa.
Nhưng hy vọng nếu có duyên chúng ta sẽ là những người đồng cảm để sẻ chia.
Ai sống mà không yêu
Ai yêu mà không nhớ
Ai nhớ mà không buồn
Ai buồn mà không khóc
Ai khóc mà không đau
Ai đau mà không hận
Ai hận mà không sống bẩn
Ai bẩn mà không dùng ÔMÔ
Chỉ trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra rằng mình đã để vuột khỏi tầm tay một ” người bạn lớn “. Trong phút chốc, cứ ngỡ quyết định của mình là đúng, rồi cứ “kiên trì, giữ vững lập trường, bất kể mọi lời khuyên dường như chân thành của mọi người ” và tôi quyết định TỪ BỎ -
ước j` co’ ai đó ngay bây h` bên nhok nghe nhox nói, bu`n thiệt đo’
ban be ah thi that kho ma dinh nghia cho that dung voi nghia cua no ban ah.vui thi ai khong hanh dien de chia se co chu con noi buon thi sao????????de tim mot nguoi that su chia se noi buon voi minh thi rat kho, ho co chiu nghe ban noi hay khong co thich hay khong????thi dieu nay can nen hoi lai…..khi co 1 chien buon minh noi voi nguoi do dau tien nhung cuoi cung no hoi lai minh la chien j.khong de tam duong nhu no bi mat tri ma dung the no khong he nho chien gi va bat cu chien gi.that dang trach trong khi do no la nguoi dau tien minh noi nua chu.cuoc song la vay……cung vo so nhung dieu dang trach…nhung biet lam gi day…phai chap nhan thoi …wen di wen het nhung dieu khong vui …khong hy vong cho nhieu rui that vong cang nhieu, co dc gi….chi dc chu “Dai”
tớ nhớ ấy nhìu lắm…
Ở nhà…suy nghẫm…
Cuộc sống không phức tạp, là vì mình nghĩ nó phức tạp thôi…
Pi không phức tạp, chỉ là pi lộn xộn với nhiều mảnh ghép. Pi không nhìn thấy được hết những mảnh ghép ấy.
Trà đá nhìn được. Trà đá sẽ chỉ cho pi thấy… Rồi pi sẽ sắp xếp chúng lại…
Uh, có một ng bạn hiểu mình đến 80%.. Pi vui lắm…nhưng cũng sợ lắm…
ở trên đời này…có điều gì…tồn tại mãi mãi ko ^^
Buồn,thất vọng,cô đơn và …nhiều nỗi niềm không tên khác nữa.tâm trạng mình bây jờ là zậy đó,mình gần như sắp điên lên nếu không làm một điều gì đó,nhưng làm gì bây jờ???mình thật sự không biết,không biết mình muốn gì?làm gì? chỉ còn lại duy nhất một sự hụt hẫng đến vô bờ,để rồi jờ đây mình không còn muốn tin bất cứ một ai.”bạn bè”?giờ mình không còn hiểu ý nghĩa thật sự của 2 từ này là gì?mình đã sống hết mình vì bạn bè,chân thành và không hề lừa dối gì ai,vậy mà…khi mình hoạn nạn,có ai đứng bên mình???mình cần 1 sự động viên,chia sẻ để có thể dũng cảm vượt qua nỗi đau này,không phải là những lời hỏi thăm sáo rỗng,giả dối đến rùng mình.mình đã tin có bạn bè bên cạnh,nhưng sao tất cả hời hợt,vô tình quá.mình đã coi họ như những người thân trong gia đình,nhưng để rồi bây jờ mình nhận được gì chứ???bây jờ mình biết tin vào điều gì đây?mọi người có ai nói cho mình biết với.
Ủa?…Đó đâu phải là bạn.. Hòn đá đã có bạn đâu. Đừng dùng từ “bạn” cho những người k xứng đáng vậy chứ.. Cuộc đời dài lắm… Đừng vội vàng,,rồi những ng bạn thực sự sẽ đến…
mình cũng đã từng rất thất vọng với bạn bè, mình cũng đã mất đi một người bạn thân và đến bây giờ giáp mặt nhau cũng không nói nổi một câu chào. Mình cứ ngây thơ tin và sống hết mình vì họ nhưng họ hình như chẳng bao giờ nhận ra điều đó. Đọc những dòng này của bạn, làm mình nhớ đến năm thứ nhất đại học, mình đã từng khóc nhiều vì một người bạn và vì sự bội bạc của người đó, nhưng dù sao đó cũng là một bài học lớn đầu đời. Hãy cứ ghét họ đi, rồi sống và tha thứ cho họ từng ngày bạn nhé
hãy tiếc cho họ là vì họ đã mất đi và sẽ không tìm được một người bạn nào cho mình. Và thấy mình thật may mắn vì mình đã nhận ra được sự thật còn hơn là mãi không bao giờ biết được sự thật đó. Đơn giản là họ không xứng đáng với những gì mình đã dành cho họ, chúc bạn sẽ tìm được những người xứng đáng hơn.
uhm,có lẽ,nhưng mọi thứ dường như mơ hồ quá,mình mệt mỏi quá.lúc đó mình đã ngỡ như đất sụp dưới chân,nỗi đau đó là quá lớn (mình không tiện nói ra là gì,xin lỗi),nhưng mình biết làm gì hơn,đành phải chấp nhận mà sống tiếp.lúc đó mình đã mong có ai đó tới cứu lấy mình,nhưng tất cả đều vô vọng và mình đã tự cứu lấy mình,mạnh mẽ lên để sống,và bây giờ thì mình hiểu rõ mình muốn gì,sống vì điều gì,cho ai!?!mình đã phải tập để chấp nhận tất cả.cám ơn muado nhìu.nhưng vẫn cảm thấy buồn,ko sao tránh khỏi được,chán mình quá muado hen.sao con người ta đối xử với nhau tệ quá,mình thật sự không hiểu nổi.
Cũng đã rất lâu muado k còn tin hoàn toàn vào bạn nữa. Có lẽ đó k hẳn là điều tốt…nhưng nó là tốt nhất trong cuộc sống mà muado chọn.
Nhớ lại..khi mới bước chân vào tp..ngơ ngác..ngây thơ. Mẹ thường bảo ” họ rứa thì mình khác, ông trời có mắt đó con à”. Nghĩa là dù họ làm điều xấu, thì mình cũng phải đối tốt, k được làm như họ. Uhm, là con ngoan thì luôn nghe lời mẹ. Có một điều mẹ k biết, là cuộc sống đôi khi không cho ta chọn lựa..như dòng nước xiết, cuốn ta đi…
Vùng vẫy trong dòng nước đó, hay chờ đợi người nào đó đưa tay ra…cũng là chọn lựa..
jennie biết ko?mình ko hề trách gì ai đâu,chỉ là sự thất vọng về tình bạn,tình người với nhau thôi.mình quen rất nhìu bạn,vậy mà khi khó khăn lại chẳng thấy ai,buồn lắm.cũng như jennie zậy đó,mình đã là sv năm 4 rồi,cũng vừa mất đi một người bạn chỉ vì những lý do không đâu,nhưng lòng tự trọng quá cao,để rồi 2 đứa đi qua nhau như chưa hề quen biết,không 1 lời nói,không 1 lời hỏi thăm.mình đã từng nói với 1 người bạn “tình bạn của 2 đứa trong 3 năm trời không đáng giá 1 đồng xu,vì ta còn tiếc khi 1 đồng xu rơi xuống và nhặt lấy nó,còn tình bạn 3 năm thi vứt bỏ 1 cách không thương tiếc”,nghe sao cay đắng và chua chát quá,nhưng mình biết làm gì hơn?có lẽ đó cũng là một cách để xoa dịu chính mình,hay để tự lừa dối chính mình?
Tự dưng mình muốn dừng lại, nằm xuống, im lặng, nghe gió luồn qua tóc, tràn qua vai… nghe tiếng lồng ngực đập rộn ràng… chờ bình yên về…
Lắm lúc mệt nhoài với cuộc sống.
Ngày trước mình hay đi cf một mình. Bạn bè hỏi vì sao đi 1 mình, mình chỉ cười rồi im lặng. Thực sự, có nhiều lúc mình cũng muốn rủ 1 ng nào đó đi cùng nhưng chẳng biết sẽ nói gì với họ, chẳng lẽ gọi cf rồi ngồi im lặng. Thế là lại đi 1 mình. Gọi 1 tách cf đen, đọc 1 cuốn sách, nhìn xuống sân ga… có khi là khóc… nhưng cơ bản, những lúc đó thấy lòng cũng có đôi chút bình yên….
Có thật sự bình yên ko?hay chỉ thấy trào dâng trong lòng một cảm giác tủi hờn mà chính mình cũng ko hiểu được,ko giải thích được?chính mình cũng hay đi cf 1 mình,đi xem phim 1 mình,dạo phố 1 mình,”được” mọi người xung quanh nhìn với ánh mắt dò xét,khó chịu lắm chứ,nhưng rồi cũng quen,tập cho quen,tập việc mình phải đối chọi với tất cả khó khăn một mình,không có một ai bên cạnh.Buồn lắm chứ,ai lại ko muốn có được 1 người quan tâm đến mình,lắng nghe mình nói,nhưng mình biết phải làm gì hơn?Phải tập để quen,phải lạc quan lên để sống tốt hơn.Rồi sẽ có lúc PoNy tìm được người để cùng cf,(cho dù rủ cf mà mình ko nói gì cũng sẽ ngồi với mình hàng giờ liền ko chán),sẽ chán việc đi đâu đó 1 mình,sẽ vui hơn thôi,mình tin vậy đó,hiiiiiiiiiii.Còn mình hả?quen rồi,1 mình có lẽ sẽ thoải mái hơn (tuy ko vui cho lắm),potay rồi,hiiiiiiiiiiiii.vui lên đi nha.1…2…3…cười lên nào,heeeeeeeeeeee.
Chuc ban ngay moi tot lanh, may man!
cũng có lúc mình thích đi chơi, cf cùng bạn bè. Nhưng cũng có lúc mình mắc bệnh “sợ người”, mình chỉ muốn một mình, làm cái gì cũng một mình. Và mình cảm thấy thoải mái lắm. Mình cũng hay bị dò xét, cũng hay bị người khác khuyên rằng nên tìm lấy một người để đi cùng… blahblahblah. Có những lúc mình muốn lắm, muốn lắm, nhưng rồi tự mình cân bằng được. Mình tự tìm được bình yên vào một thời điểm nào đó, tự tìm được niềm vui nào đó và chỉ dành cho mình mình. Có thểm một người bên cạnh thật là tốt, nhưng ta vẫn cần thời gian cho chính ta, và bạn hãy cứ tận dụng và tận hưởng thời gian chỉ chăm sóc chính ta thôi.
Tặng mọi người. Cuối tuần vui vẻ!
http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Binh-yen-Tran-Thu-Ha-Tran-Hieu.IWZC0OBF.html
uhm,hãy cứ là chính mình,suy nghĩ j thì cứ làm như vậy,đừng trách người mà cũng đừng trách mình.mình đã chán việc fải buồn, jận hờn hay trách móc 1 ai đó.Bạn ơi hãy tự tin lên,trong cuộc đời sẽ còn nhìu lắm việc làm cho bạn fải đau khổ,buồn bã nhưng tất cả rồi sẽ qua nếu bạn tin vào chính mình và biết nhìn cuộc sống tích cực hơn – mình đang cố gắng sống như vậy đó và mình tin lúc đó mình sẽ nhìn cuộc sống qua lăng kính màu hồng của hạnh phúc.chúc các bạn cuối tuần vui vẻ và an lành!!!
Tình yêu là gì? Có phải trên đời này tình yêu thì chỉ có một, còn cái gì na ná tình yêu thì quá nhiều phải không anh?
Cuộc sống bon chen, ào ào, coi đồng tiền quan trọng hơn bất cứ thứ gì như thời nay thì làm gì còn có tình yêu thuần khiết nữa phải không? [lion blog]
Không có cách nào định nghĩa được tình yêu hay hơn là bằng chính sự trải nghiệm của mỗi người, phải không em? Người ta hay nói, yêu là cho đi mà không bao giờ đòi hỏi lại; nhưng nếu không có đòi hỏi gì thì đó chưa phải là tình yêu… Yêu là yêu chính con người họ chứ không phải là yêu cái hình ảnh về họ mà ta tưởng tượng. Hay yêu là ngay cả khi ta phát hiện ra nhiều điều không hoàn hảo, nhưng vẫn yêu và chấp nhận như đó là một phần của họ. Mỗi ngưòi một cảm nhận khác, mỗi người có một định nghĩa cho riêng mình.
Nhiều người vẫn chưa phân biệt được tình yêu và những cái “na ná” tình yêu như em nói. Nếu ta tim ta đập mạnh, má ta ửng đỏ, mắt ta bẽn lẽn cố nhìn đi nơi khác… Đó chưa phải là yêu, mà là thích. Nếu ta khao khát được gần gũi bên họ, chạm vào tay họ, hôn lên môi họ, siết chặt họ trong vòng tay… đó cũng chưa phải là yêu, đó là sự ham muốn. Nếu ta sẵn sàng bên cạnh, sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng tha thứ cho ai đó… đó cũng chưa phải là yêu, đó là tình bạn… Yêu là khi con tim em nhói đau và vỡ vụn mỗi khi nhìn thấy họ buồn; là khi em muốn trao cho họ cả thời gian, tiền bạc, cả trái tim và sự sống…
Nếu hỏi rằng “thời nay đồng tiền quan trọng hơn bất cứ thứ gì thì làm gì còn có tình yêu thuần khiết nữa phải không?”, nói vậy có quá bi quan không em? Tiền do con người làm ra, quan trọng hay không là do mỗi con người đánh giá và đặt nó ở vị trí nào trong cuộc sống. Cho nên tình yêu thuần khiết còn có hay không là do chính em trả lời, em đặt đồng tiền ở vị trí nào trong cuộc sống? Và nếu em trả lời rằng: tiền không phải là tất cả, thì chắc chắn rằng đâu đó cũng có một người cũng có câu trả lời giống như em. Đừng mất niềm tin em nhé, hãy vững lòng, vì khi một con tim còn nghi ngờ chính mình thì làm sao nó còn có thể tin vào con tim khác để một tình yêu thuần khiết có thể bắt đầu…
Đừng chờ đợi một tình yêu diệu kì tự đến. Mà hãy tự xây dựng tình yêu ấy cho mình! Điều đó nằm trong bàn tay em, trong bàn tay của tất cả chúng ta!
[trả lời của chuyên viên KH]
có người coi cái là tình yêu = cái na ná như tình yêu, có người nghĩ cái na ná tình yêu = tình yêu. Đó là do quan niệm của người trong cuộc. Nếu định nghĩa được tình yêu thì yêu đâu cầ n đến con tim nữa.
Uhm,chưa bao giờ mình ngồi định nghĩa tình yêu,nếu hiểu được tình yêu là gì có lẽ con người đã ko phải đau khổ về nó như vậy,đó là lý do lâu lắm rồi mình ko nghĩ về nó nữa,và mình cũng tự hỏi:”bao giờ mình cần đến nó?mình có thật sự cần nó ko?và khi có nó mình sẽ được và mất những gì?”.phức tạp wá trời nên thôi đừng nghĩ tới nữa.đúng ko bạn???
càng nghĩ càng rối, càng loạn. Tốt nhất Vô vi. Chuyện gì đến sẽ đến nhỉ?
Trong hàng ngàn cái na ná tình yêu thì làm j có tình yêu thực sự..???
Hay…Tình yêu thì có vô vàn cách thể hiện khác nhau..
Ừm, ai cũng có cho riêng mình một định nghĩa riêng, Chẳng ai giống ai nên tình yêu muôn màu muôn vẻ.
Yêu! Mong manh? Vĩnh hằng? Mâu thuẫn quá? Không có câu trả lời. Đơn giản. Mỗi người có một câu trả lời riêng… Vậy nhé…
uh,đừng nghĩ về chuyện này nữa,chán rồi,chuyện muôn thuở mà,nghĩ chi cho nhức đầu.nói chuyện khác đi,ví dụ như là:nghĩ tới 1 ngày các thành viên trong web này gặp nhau bên ngoài,(ko fải trong thế jới ảo nữa),chia sẻ buồn vui,lúc đó tha hồ mà nói chuyện,heeeeeeee.hay là nghĩ tới việc quyên góp $ để ủng hộ cho nạn nhân HAITI đó.mấy bạn thấy đc ko?
sao chúng ta không tổ chức một buổi offline nhỉ. tớ đề nghị tổ chức off vào tháng tư nha. lúc đấy tớ mới đi thực tập về. ^^
ý kiến offline đc đó
ai đồg ý giơ tay chân lên nào
rất dễ quên nhưng rất khó tha thứ! có những chuyện ko muốn nhớ đến, muốn tha thứ nhưng sao ko đc…sống cùng những nghi ngờ, mình fải làm sao đây…
tháng 4 cũng đc,mình ủng hộ 2 tay 2 chân,nhưng đầu tháng đi nha,vì jữa tháng 4 mình mới bắt đầu thực tập,đến tháng 6 mới xong,huuuuuuu,nghĩ tới là thấy chán à.bà con nhà mình tham khảo ý kiến,biểu quyết r qđịnh đi nha.mong ghê á.à,liên hệ với mấy anh chị admin tham ja luôn đi hén,”đại ja đình” mà.đc ko?
chông chênh và mất phương hướng
“Em có tin rằng ng ta có thể yêu lại như yêu lần đầu k?”
“Vâng, em tin.”
Ừa, thì vậy đó. Ng ta là anh, là ai khác chứ đâu phải là em. Ngay cả yêu, bây giờ em còn k dám chắc là mình có thể. Thì làm sao để yêu như lần đầu..?
chậc…!!
Người xưa có câu:
“Chết vì tình… là cái chết bất thình lình”
Chết vì gái là cái chết ” êm ái “
Chết vì yêu… là cái chết liêu xêu.. ^^
làm sao để quên nhỉ? cứ tưởng là quên mà hóa ra chỉ là giả vờ quên thôi. cái nên quên thì ko quên – mình làm mình buồn, cái ko nên quên thì lại chả nhớ gì – mình làm người khác buồn…
Hi! Cho mình làm quen với các bạn há, mình cũng có nhiều lúc buồn mà không biết chia sẻ cùng ai.
Xin chào em trong cơn mê này..