Lắng Nghe

by Hoàng Nguyễn on Tháng Bảy 3, 2009 · 140 comments

Listen_To_Your_Heart

Chỉ là đôi khi bạn cần ai đó lắng nghe , xin hãy cứ chia sẻ, chúng ta sẽ cùng  lắng nghe . Khi đó niềm vui sẽ nhân đôi, nỗi buồn sẽ vơi nửa …

Bạn có thể chia sẻ bằng cách comment ngay tại đây hoặc gửi email đến địa chỉ langnghe@binhminhmua.info – mình sẽ kiểm tra mail thường xuyên và sẽ trả lời bạn trong thời gian ngắn nhất có thể! Chúc bạn một ngày tốt lành!

Dean

{ 140 comments… read them below or add one }

1 nhok Tháng Ba 25, 2010 lúc 15:54

với tôi đến trường hok còn là niềm vui mà là cực hình. Cứ mỗi buối sáng mở mắt dậy, đến trường tôi lại bắt gặp bao nhiêu ánh mắt soi mói. Họ nhìn chằm chằm tôi, xem thử tôi có một điều j` khác thường, kì quặc để họ có thể ” đía ” để chửi, kiu tôi là con quỷ này, con chó nọ…. Tôi cảm thấy chán nản, rất chán nản…
Ma` tôi có làm j` đâu chỉ là vị có một xích mích nhỏ mà người khác lại cho là tôi sai. ma` tôi có làm j` sai đâu để ma` phải bị như thế. Làm công chuyện của lớp dum` không đòi hỏi j` chẳng qua hok lam` vừa ý một ai đó nên bị cô lập. Sống trong một tập thể không đoàn kết mà còn xỏ xiêng nhau, tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Có cách j` để giúp tôi lại cảm thấy mỗi ngày đến trường là một niềm vui không? Vì thời gian chúng tôi sống chung 1 tập thể không còn dài nữa.

Trả lời

2 nhok Tháng Ba 25, 2010 lúc 16:00

Với tôi mỗi ngày đến trường hok con` là niềm vui nưa~ ma` là cực hình. cứ mỗi buổi sáng đến trường, tôi lại bắt gặp những ánh mắt soi mói của người khác, những lời chửi, kiu tôi là con quỷ này, con chó nọ. Tôi cảm thấy chán, rất chán, chán vô cùng. Tôi chaẻng làm j` sai trái cả. Chẳng qua vì một lần làm công tác lớp tôi đã vì bảo vệ ý kiến của mình làm mất lòng người bạn trong lớp. Người đó đã làm nhiều chuyện như để trả đũa tôi. Tôi cảm thấy chán nản quá khi mà mỗi ngày đến trường là để nghe những lời xỏ xiêng nhau. Làm sao có thể làm mất đi cái tản đá to đùng cản trở tình bạn của chúng tôi đây. Làm sao để tôi lại cảm thấy vui vẻ đến trường vào mỗi buổi sáng? Làm sao để lớp tôi lại đoàn kết với nhau? Làm sao? Vì chúng tôi chỉ còn 1 năm sống chung dưới một mái nhà mang tên lớp 11XXXX

Trả lời

3 hondacodon Tháng Ba 28, 2010 lúc 14:07

Cho phép chị gọi nhok là em nha,vì chị lớn hơn nhok rất nhìu,c hiểu tất cả những j nhok đang trải wa và để c chia sẻ cho nhok điều này.c cũng đã từng trải wa thời kỳ khủng hoảng như nhok,bị cô lập,đi về chỉ 1 mình,ko ai chịu hiểu,ko ai để chia sẻ,tất cả quay lưng lại với mình.lúc đó,thật sự,cuộc sống chỉ là màu đen,mệt mỏi và chán chường,mà lỗi đâu fải tại mình,c đã tự nghĩ:là do mình,hay do mọi ng sống vô tình wá,hời hợt wá,lúc đó c đã nghĩ tình cảm của con ng sao mà rẻ rúng như zậy và c đã bất cần tất cả.nhưng ko,nhok à,ko fải ai cũng zậy,là do mình nghĩ zậy thôi,cũng có ng quan tâm tới mình,chỉ là họ vô tình ko hiểu,hay ko biết nhok đang buồn thôi,nhok hãy trải lòng mình ra nha,hãy tâm sự với những ng nhok thật sự tin tưởng,nói tất cả những j nhok nghĩ,nhok buồn,cố gắng làm cho họ hiểu nhok hơn.hãy nói chuyện thẳn thắn với ng bạn đang tìm mọi cách để trả đũa nhok kia,ko fải mình chịu thua họ,mà mình muốn tất cả fải rõ ràng,cố cứu vãn tình bạn mình đã mấy năm xây dựng,nếu còn coi trọng tình bạn đó,họ sẽ hiểu,còn nếu ko,nhok à,e đã cố gắng hết sức,và tất nhiên,ko còn j fải hối tiếc.e còn trẻ lắm,sẽ còn gặp nhìu chuyện khó khăn trc mắt,cuộc sống mà,fải can đảm lên,điều quan trọng là mình đã sống ko hổ thẹn với lương tâm của chính mình.cố gắng cân bằng cuộc sống của mình nha nhok,cái quan trọng với nhok bây jờ là học cho thật tốt.cố lên nha!!!chúc nhok may mắn!!!

Trả lời

4 muado Tháng Ba 30, 2010 lúc 18:57

Cảm ơn bạn, hondacodon. Muado biết mình không được phép suy nghĩ như thế. Muado sẽ thay đổi, sẽ làm những điều mình thích, sẽ làm những gì mình muốn..vì bản thân mình thôi. Dù mai này có đau đến thế nào thì hôm nay, muado biết muado đang vui..

Chúc hondacodon một ngày thật đẹp.!

Trả lời

5 hondacodon Tháng Ba 30, 2010 lúc 23:00

hiiiiiiiii,có j đâu mà cám ơn,chỉ là chia sẻ với muado chút ít kinh nghiệm mà c đã từng trải wa thôi.chuyện j cũng có hướng giải quyết hết mà,c vui vì đã jup đc cho muado phần nào đó,hiiiiiiii.hãy luôn vui vẻ nha.có gì cứ tâm sự nha,c luôn lắng nghe muado nói đó.chúc 1 tuần tốt lành nha muado.have a nice week!

Trả lời

6 hondacodon Tháng Ba 30, 2010 lúc 23:04

à,hondacodon có cái thắc mắc này nè,mong admin cua web tloi dùm nha.sao chưa khi nào mình thấy bất cứ admin nào tham ja chia sẻ với các thành viên hết zậy?sao các bạn ko lắng nghe và chia sẻ như tụi mình?

Trả lời

7 nhok Tháng Tư 3, 2010 lúc 12:52

cảm ơn hondacodon nha! Nhok da~ trải qua nhung~ ngay` rất kinh khủng và bây h` nhok coi nhung~ chuyện ấy như không có j` nua~, nhok và lớp da~ có cuộc nói chuyện thẳng thắng với nhau mặt du` kết quả hok đc như nhok nghi~ nhưng ma` du` sao như thế này cung~ tốt lắm rồi… Mong la` lớp se~ từ từ hiểu nhau hơn

Trả lời

8 Syringa Tháng Sáu 7, 2010 lúc 03:01

Nhok thân mến,
Cấp III của mình luôn luôn chỉ có mình mình. Làm tốt công việc và phận sự của mình là tất cả những gì có thể nghĩ và phải lao vào hết mình mới đạt được. Sự quan tâm của người khác bất ngờ khiến mình hạnh phúc để rồi rồi tan vỡ như bong bóng xà phòng khi biết đó chỉ là 1 trò đùa ác ý, để lại nỗi ám ảnh ko thể xua đi. Lớp 11 là cái mốc để xây dựng nên “mình” của bây giờ – cảnh giác & đề phòng trong mọi mối quan hệ, khép kín tâm tư trong “vỏ bọc” xã giao một cách vô thức. Chỉ đến khi bị hỏi thẳng “Sao bạn ko thể tin tôi? Tôi đâu phải kẻ thù của bạn để bạn dè chừng tôi như thế?” mình mới giật mình…
Haizzzzzzzzzz
Nhok ạ, quả thật ko dễ dàng để vượt qua mọi chuyện, nhưng rồi bạn sẽ thấy mình có thể làm được, rồi bạn sẽ thấy mình mạnh mẽ hơn vì ít nhất bạn của hôm nay đã vượt qua chính mình của ngày hôm trước.

Trả lời

9 nhok Tháng Tư 13, 2010 lúc 12:35

nhok da~ thix một người nhưng nhok quyết định ra đi. Chọn con đường ra đi để nhẹ nhàng cho cả hai. Nhưng vĩnh viễn biến mất như thế làm nhok rất khó chịu, vẫn nhi`n thấy người đó cười, vần tìm kiếm ánh mắt ấy nhưng chỉ được núp sau hàng cây, núp trong bóng tối để nhìn người ta cười tươi bên một người con gái khác. Nhưng nhok vân~ cảm thấy cái j` đó, một cảm giác vui vì người ta hạnh phúc.

Trả lời

10 Bút Chì Tháng Tư 13, 2010 lúc 16:33

ừm…đau thật… mình cũng thế… nhưng mà là người ta bỏ mặc mình… đối với người ấy, yêu là động từ xa lạ…. nhỡ lời 1 lần mất cả tình bạn…. haiz….
bạn…. bạn thân… rất thân…. nhạt dần và chẳng là gì cả….!!

Trả lời

11 nhok Tháng Tư 18, 2010 lúc 08:43

vĩnh viễn biến mất có tốt cho cả hai không? Bởi vì nhok thấy rất khó và rất đau

Trả lời

12 Bút Chì Tháng Tư 18, 2010 lúc 18:42

đau khổ có nhiều cách của đau khổ, đau khổ vì tự nghĩ sẽ phải đau khổ, đau khổ vì hụt hẫn, mất đi một người và một thói quen hết sức thân thuộc, đau khổ… chẳng ai định nghĩa được điều đó…
đối với mình thì đau khổ làm mình thay đổi… từ trung thực, mình trở nên khá là giả dối, từ hiền lành chuyển thành ranh, nghịch, từ nhạy cảm, mình trở nên bất chấp cái khó chịu của người khác đến hành động của mình…
thà 1 người là thật lòng, còn hơn có tất cả mà chẳng thật với ai

Trả lời

13 nhok Tháng Tư 20, 2010 lúc 12:50

sao ấy cho nhok hy vọng rồi cướp mất đi hy vọng vậy? Nhok có cảm giác j` đó. Rõ ràng ấy thix tớ nhưng lại sợ mọi người bàn tán. Ấy sợ j`? sợ người yêu cũ bik, sợ những người đã từng bik ấy, bik nhok, bik người kia sẽ nói, sẽ bàn tán… Ấy sợ j` nhok chẳng hiểu nữa. Ấy đã không cho tớ câu trả lời rõ ràng, tớ đành chọn con đường riêng, không thể đi chung cùng ấy nữa, không thể chờ đợi trong vô vọng, càng không thể ở bên ấy như ngày trước. Lúc nhok nói ra ” nhok thix ấy” nhok đã quyết định chọn con đường đánh mấy tình bạn… h` thì nhok chỉ còn bik nhìn ấy từ xa, rồi sẽ học cách không con` co’ ấy ở bên cạnh nữa………. Tạm biệt!

Trả lời

14 nhok Tháng Tư 20, 2010 lúc 12:58

tạm biệt ấy. người đã bên nhok những lúc nhok buồn, tạm biệt!
nhok không hiểu sao ấy không cho nhok 1 câu trả lời rõ ràng, cứ ấp ứng, lương ương mãi thế! ấy vẫn còn tình cảm với người ta hay đã có 1 chút tình cảm với nhok. Nhok hỏi nhưng ấy chỉ im lặng. Nhok không hiểu. h` thì nhok chỉ còn biết nói tạm biệt với ấy…tạm biệt 1 người khó lắm nhưng bik làm sao được vì nhok không còn 1 con đường khác, một lựa chọn khác. Lúc nhok quyết định nói ra rằng mình đã thix ấy, nhok đã bik trước câu trả lời, bik rằng nếu như câu trả lời là im lặng thì nhok sẽ phải ra đi, phải tự mình đi trên 1 con đường khác, phải tạm biệt ấy. có lẽ một ngày nào đó nhok sẽ lại gặp ấy trên 1 con đường nào đó nhưng có lẽ lúc đó, ấy đã là một người bạn mà nhok gặp trên đường mà thôi…có lẽ lúc đó nhok sẽ cười với ấy…nhưng đó là chuyện của một ngày nào đó trong tương lai, khi mà nhok đã thật sự coi ấy như những người bạn bình thường khác. Tạm biệt! Say goodbye :-h

Trả lời

15 ngựa nhỏ Tháng Tư 21, 2010 lúc 19:41

Mình sợ sự im lặng. Mình sợ sự im lặng từ anh? Mình sai cái gì à? Hôm qua còn vui, sao hôm nay đổ vỡ hết vậy?
Mình sợ sign in YM thấy người ta, pm rồi nhận lại sự im lặng. Mình sợ mỗi lần check invi, thấy những người mình cần onl nhưng họ đang invi với mình. Mình gọi rồi họ im lặng. Mình thấy hài, lúc họ cần mình ở bên. Lúc mình cần, họ đi đâu cả rồi???
Cô độc là ở giữa muôn người vẫn cô đơn. Mình phải làm sao đây? Mình thật sự tuyệt vọng quá.

Trả lời

16 Bút Chì Tháng Tư 21, 2010 lúc 21:15

hjc… chẳng rõ nhưng im lặng làm người ta thay đổi kinh thật…

Trả lời

17 Syringa Tháng Sáu 7, 2010 lúc 03:17

Biết đâu im lặng sẽ tỉnh táo & sáng suốt hơn?
Hãy thử nghĩ theo cách này: khi bạn tuyệt vọng, bạn muốn làm gì? Hét lên thật lớn để xua đi khó chịu? Khóc nức nở 1 trận? Kể lể tâm sự với ai đó tất cả những bực dọc của bạn?… Làm ơn hãy nghĩ đến tâm trạng và cảm xúc của người ở bên cạnh bạn lúc ấy. Bức bối? Khó xử? Chán nản?… Đừng giải tỏa cảm xúc của mình bằng cách đẩy nó sang người khác, silence – một khoảng lặng cần thiết để lắng nghe, dù là trái tim hay lý trí bạn đang lên tiếng.
Và có thể… im lặng – đó cũng là 1 câu trả lời?
Xin lỗi…

Trả lời

18 nhok Tháng Tư 22, 2010 lúc 11:25

sao ấy ch o nhok hy vọng nhiều thế…h` thì thất vong nhiều rồi. không thể là bạn được nữa..h` chỉ là 2 người xa lạ vì nhok không đủ sức, nhok sợ…sợ thái độ của ấy……..sau những j` nhok nói…h` chắc là 2 người xa lạ thì cả ba sẽ dễ chịu hơn……………..

Trả lời

19 Ngựa nhỏ Tháng Tư 24, 2010 lúc 06:32

Nếu vì yêu mà thay đổi thì chúng ta đã không chia tay nhau. Chúng ta, sau cùng, vẫn yêu bản thân mình hơn hết.
Anh ạ. Tình cảm đâu đơn giản muốn yêu là yêu, muốn chia tay là chia tay. Cả một thời gian dài, cả một hạnh phúc, chúng ta đánh đổi bằng một giận hờn nhỏ nhoi để rồi vạn kiếp luân hồi mãi mãi cách xa.
Em phải làm gì đây? Sao không hạ bớt cái tôi của mình xuống mà hiểu cho em.
Em phải làm gì đây? Em có thể làm được gì? Em sợ nhìn thấy mình trong gương mỗi ngày. Sợ thấy 2 hốc mắt trống rỗng, không có cả những giọt nước. Chỉ là một màn mây xám trong đó. Đáng sợ.
Em thậm chí không khóc nổi, cũng chẳng cảm thấy buồn nhưng ngực trái thì cứ nhói lên.
Em sợ những đêm mất ngủ, em cố nhắm mắt mà không ngủ nổi. Em sợ những viên thuốc an thần. Em sợ phải tỉnh dậy giữa những ngổn ngang và đổ vỡ của cuộc đời.
Khiêm tốn bao nhiêu cũng không đủ, kiêu hãnh một chút đã là quá thừa…
Hài hước thật. Không một ai có thể nghĩ đó là lý do =))

Trả lời

20 Wind and Flowers Tháng Năm 7, 2010 lúc 16:30

chị Ngựa nhỏ ơi, thấy chị nói mà em thương chị quá, hình như là chị đang có chuyện gì buồn lắm phải không ạ? em không thể giúp gì nhiều cho chị được, em chỉ mong làm chị cảm thấy bớt sợ hãi và cô đơn hơn thôi nhé!
sự cô độc luôn ở quanh chúng ta, chỉ chực chờ chúng ta lơ là thì nhảy vào cuộc đới chúng ta,nó nhanh lắm, nhanh đến nỗi ta bàng hoàng! nhưng có bao giờ chị nghĩ rằng mình tự tạo sự cô độc ấy ra để rồi chị lại sợ hãi khi phải đối diện với nó. Chị hãy thử về với gia đình ( hoặc nếu chị sống cùng với gia đình thì càng tốt ) , chị sẽ cảm nhận được từ gia đình có một sự chở che, an ủi nào đó rất thật, chị sẽ thấy bớt cô đơn, bớt sợ hãi và khi đó, có lẽ chị sẽ tìm ra được điều gì là tốt cho mình và chị nên làm gì……
Em chúc chị sẽ có những ngày tháng vui vẻ hơn….^^!

Trả lời

21 nhok Tháng Tư 29, 2010 lúc 11:18

tôi đã ở bên cạnh bạn những lúc khó khăn nhất, giúp bạn vượt qua những ánh mắt dị nghị của người khác, giúp bạn tất cả. Bởi vì bạn là bạn của tôi. Nhưng sao khi bạn đã đứng vững được bạn lại đạp tôi xuống vức sâu như vậy? KHi bạn đã có thể vui cười trở lịa bạn lại đẩy tôi ra khỏi cuộc vui. Tôi không dám nói tôi đã là một người bạn tốt nhất của bạn nhưng sao bạn lại có thể làm như thế với tôi. Tôi đã từng nghĩ rằng cuối cùng tôi cũng có một người bạn để chia sẽ nhưng…. những lúc tôi cần bạn tôi chẳng thể tìm thấy bạn ở bất kì đâu. Nhưng tôi không để tâm. Vì tôi nghĩ bạn là người bạn tốt. Thế nhưng h` tôi mới biết hoá ra sự thật không phải thế… chán thật đấy. Mong bnạ sẽ tìm được một người bạn tốt hơn tôi.

Trả lời

22 Wind and Flowers Tháng Năm 7, 2010 lúc 16:17

các cậu à, dù sao thì chúng ta vẫn phải sống đúng không nào, vậy thì hãy xem mọi việc theo một cách đơn giản nhất để chúng ta có thể tự giải quyết một cách cũng thật đơn giản! Winh\d cũng đã từng có một thời gian trải nghiệm cảm giác giống Nhok nên Wind cũng hiểu tâm trạng của Nhok. ^^! Wind đã đọc được những dòng tâm sự của Nhok phía trên và Wind chợt nghĩ rằng…………sao Nhok không sống vui hơn nhỉ??? Những thứ mà Nhok phải đối mặt bây giờ chỉ là những viên cuội so vơi những hòn đá lớn thật lớn chắn con đường sau này của Nhok thui đó!^^! vậy cứ nghĩ theo cách đơn giản như Wind là Nhok sẽ thấy tốt hơn đó, hãy luôn nghĩ rằng :” Dù mình vui hay buồn, hạnh phúc hay đau khổ thì vẫn có một sự thật rằng “Trời-Mỗi-Ngày-Lại -Sáng” ”
Cứ vui vè mà sống, mà đường đầu với hiện tại đi, và cũng hãy cảm ơn những người mà Nhok đã từng iu thương hay từng xem là bạn đi nhé! Vì nhờ có họ mà Nhok mới bik con đường Nhok đang đi không phải là một con đường trải nhựa bằng phẳng mà là một con đường đất đá gồ ghề và có khi có cả núi nữa ấy chứ, nhưng nếu Nhok cẩn thận và biết nhìn ngắm cảnh vật xung quanh con đường thì cuộc sống của Nhok sẽ khôg còn chán và buồn tẻ nữa.
Chúc Nhok luôn vui vẻ nhé!^^!

Trả lời

23 leuleu Tháng Năm 7, 2010 lúc 23:49

cuộc đời nhiều bất công, nhiều trò may rủi và mình đã quen với việc cố gắng hết sức trong cái trò may rủi đấy dù biết mình là người không may mắn. cứ tưởng mình đã quen với bất công. những lầm trước mình đã không để nó thắng, cứ tưởng sống lâu trong cái khổ mình quen rồi. thế mà lần này chả hiểu sao cái nhỏ nhặt đấy lại làm mình rơi nước mắt. mình sợ lắm mỗi lần như thế, cảm giác như mình đang…yếu đi, dễ dàng bị hạ đo ván. buộc phải chấp nhận bất công vì biết nó không thế thay đổi. làm thế nào để biến quả chanh mà cuộc đời cho mình thành nước chanh đây?

Trả lời

24 Wind and Flowers Tháng Năm 8, 2010 lúc 14:07

nếu muốn biến quả chanh thành một ly nước chanh bạn cần cho thêm đường vào, một chút nước ấm cho dịu đi vị chua! đó chính là những lúc bạn khóc đấy, bạn cứ tưởng rằng sau khi khóc bạn lại một dần yếu đi nhưng thật ra là bạn lại mạnh mẽ hơn đấy bởi vì bạn đã biết cái khó khăn ấy là như thế nào và nó mang lại cho bạn cảm giác ra sao!^^! bạn biết không, bạn thật sự rất cừ đấy, bởi vì bạn đã wen với “nhiều bất công, nhiều trò may rủi ” của cuộc đời, Wind tin rằng đây chỉ là một trải nghiệm mới trong những trải nghiệm mà bạn còn phải rơi nước mắt nhiều hơn nữa đó. Nhưng nếu cuộc sống không có thử thách và nước mắt liệu chúng ta có thấy cuộc đời đáng sống nữa hay không?^^!
Chúc trái chanh của bạn sẽ làm thành một ly nước chanh theo cách mà nó được chọn từ bạn….!!^^!

Trả lời

25 leuleu Tháng Năm 8, 2010 lúc 21:08

cảm ơn bạn. nếu mà như bạn nói thì chắc t sẽ có… một ly chanh muối :))
nhưng chả hiểu sao t vẫn thấy hơi …hãi khi rơi nước mắt như thế. sợ rằng nó thành thói quen, sợ lần sau lại rơi nước mắt lâu hơn, nhiều hơn lần trước thì nguy cơ lắm. dù sao thì cũng sẽ cố gắng kiên cường bất khuất ^^

Trả lời

26 nhok Tháng Năm 8, 2010 lúc 15:03

tk Wind nhiu`^^! Du` bik ” Trời mỗi ngày lại sáng” nhưng Nhok vẫn thấy rất buồn, mỗi ngày với Nhok là những ngày kinh khủng. Nhok k tim` đc niềm vui mà chỉ tim` thấy trog đó nỗi buồn và những giọt nước mắt… Nhiều lúc Nhok nghi~ mình giống như cái phông nền của người hác vậy, luôn luôn đóng vai phụ. Con` nhớ nh~ ngày trước cung` với nhỏ bạn thân tung tăng, lúc nào cung~ có nhau mà h` hai đứa nhin` nhau như hai kẻ xa lạ. Nhok k hiểu, k bik là có phải do nhỏ bạn thay đổi r nên Nhok k thể la` bạn của nó như trước kia nữa k? Hay la` vì chính bản thân Nhok đa~ thay đổi thái độ nhi`n cuộc sống này nên cảm nhận nó cung~ khắc khe hơn? Nhok thật sự cảm thấy rất buồn. K thấy hai đứa đi chung nưa~, ai cung~ hỏi ” Tụi m zạo nay` sao vậy?” ” Sao k rủ … đi chơi?” ” Đi chơi nha, alo cho ….đi luôn hen!” K hiểu sao Nhok thấy mình như 1 con ngốc, k bik giữ gìn tình bạn đó. Nhưng ma` Nhok k thể, thật sự k thể vui cười nói chuyện với nhỏ bạn ấy được nữa. K hiểu vì sao? Cả tuần này suy nghi~ nhiu` lam’. Nhok cảm thấy dường như mọi người chỉ vui cười với Ngok chỉ vì nhok là bạn của nhỏ, nếu k có nhỏ chắc Nhok k có được tiếng cười như trog thời gian qua. k có nhỏ Nhok đã k thể đc người ta mời đi chơi chung, nh~ chuyến đi đó thật sự rất vui, la` những kỉ niệm đẹp với Nhok. Nhok thật sự cảm ơn nhỏ nhưng có le~ bây h` k thể là bạn của nhỏ đc nưa~ r. Nhok xin lỗi! Phải chăng la` 1 diễn viên phụ vậy nên Nhok cung~ nên quay về điểm xuất phát ban đầu- trong bóng tối, một mình và lặng le~ bước qua?

Trả lời

27 Wind and Flowers Tháng Năm 8, 2010 lúc 15:20

có bao h Nhok nghĩ rằng: diễn viên phụ hay một phông nên đều có một giá trị riêng chua? Nhok hãy tự tin với bạn thân mình rằng mình vẫn có khả năng kết bạn và Nhok đã đúng khi cảm ơn nhỏ, bởi vì nhờ có nhỏ mà Nhok có dc nhìu kỉ niệm đẹp phải không nào, cũng như diễn viên phụ cảm ơn diễn viên chính đã cho mình thấy dc nhìu kinh nghiệm diễn vậy đó! Nhok đừng nhìn mọi thứ với một con mắt ảm đạm, hãy cứ sống thật vời chính mình, đôi khi như vậy Nhok sẽ thấy khá hơn và bik rằng mất đi một người bạn, mất đi nhìu quan hệ với ng` khác không phải là mất đi tất cả, tất cả có được là do bản thân mỗi chúng ta làm nên chứ không phải do kết bạn hay dó ai đó làm để chúng ta hưởng. Nhok phải tự hiểu rằng giá Nhok vẫn có giá trị riêng và nếu như Nhok vẫn chưa tìm thấy một người bạn thật sự thì ít ra Nhok cũng có 1 ng` bạn ảo là Wind hoặc là mọi người ở BMM luôn lắng nghe và chia sẻ với Nhok!
àk, còn 1 điều nữa Nhok nên bik là ” Diễn viên phụ vẫn đỡ hơn diễn viên quần chúng” ák!^^!
Chúc Nhok vượt qua được, nếu muốn tâm sự thẹm với Wind thì pm vào nick YH Money_doan. àk, cứ gọi Wind là Money đi nhé!^^!

Trả lời

28 leuleu Tháng Năm 8, 2010 lúc 21:02

t nghĩ Nhok cứ coi như thời gian đã qua là một “trải nghiệm thú vị” đi. coi nó là trải nghiệm nên kỷ niệm đẹp cũng có, buồn cũng có. đừng coi như là quay về điểm xuất phát ban đầu vì chẳng phải thế đâu, vì giờ đây Nhok đã khác, kinh nghiệm hơn, nhìn cuộc sống khác hơn còn gì. hãy tìm cho mình một người mà khi ở bên cạnh, Nhok có thể là chính mình, nói lên suy nghĩ quan điểm của mình ko e ngại. cũng ko dễ tìm thấy đâu nhưng mong Nhok sớm tìm đc người như thế. mà cần bỏ ngay ý nghĩ mình là phông nền cho người khác. nếu Nhok muốn nổi bật, hãy tự do thể hiện bản thân. còn nếu là người thực sự không muốn là trung tâm hãy nghĩ mình ở vai trò của một quan sát viên cũng đc, ko là trung tâm nhưng lúc cần thì cũng sẵn sàng bày tỏ quan điểm, ghi dấu bản thân. mà theo t thì ai cũng là nhân vật chính ở trong một quan hệ nào đó, có cái có nhận ra hay ko thôi :)

Trả lời

29 Wind and Flowers Tháng Năm 9, 2010 lúc 10:04

LL nói đúng ák!^^! mà nè, Nhok bùn thì mở pài Cannon Rock lên nghe đi, nghe pài này làm NHok không mún cười cũng cười dc ák^^!

Trả lời

30 nhok Tháng Năm 10, 2010 lúc 13:52

Tk WInd và leuleu nhiu` lắm!
Nh~ ngay` qua Nhok đa~ suy nghi~ rất nhiều, rất, rất nhiều. Có le~ bây h` Nhok sẽ sống theo những j` mình suy nghĩ, làm những j` con tim mình mách bảo. Sống dựa dẫm vào người khác và tự ti suốt một thời gian dài như vậy là quá đủ r. Nhok sẽ nhin` đời bằng ánh mắt vui tươi thử xem nhé! :)

Trả lời

31 Wind and Flowers Tháng Năm 10, 2010 lúc 21:04

uh`, zui lên đi, vì sau bầu trời ảm đạm vẫn có mặt trời mà ^^!

Trả lời

32 nhok Tháng Năm 12, 2010 lúc 21:07

nếu một ngày nào đó bạn nhận ra người ma` mình vốn di~ nghi~ rằng đã quên từ lâu nhưng thật ra chưa bao h` quên đc người đó? Bạn nghi~ rằng mình se~ quên nhưng k, sự thật là người đó vẫn tồn tại trong trái tim bạn.Bạn vẫn hay tìm kiếm ánh mắt, nụ cười của người đó trong đám đông, bạn vui lên khi thấy tên người đó nhấp nháy trên màn hình điện thoại, nghe giọng người ấy nói dù ở rất xa và k phải đang nói chuyện với bạn. Người ấy đa~ từng từ chối tình cảm của bạn, bạn nói rằng bạn sẽ coi người đó alf bạn bè bình thường thôi. Nhưng sự thật là bạn k thể làm như vậy. Người đó vẫn mãi ở trong tim bạn.
Nếu bạn gặp tình huống trên bạn sẽ làm j?

Trả lời

33 Syringa Tháng Sáu 7, 2010 lúc 03:27

Àh, mình cũng đã từng như vậy.
Cách tốt nhất là lấy máy ra, bấm số, sau đó khi nghe cái-giọng-ko-thể-quên-đc ấy ở đầu dây bên kia: “Alô, xin hỏi ai đấy?” thì tắt máy đi và tự mắng mình: “Thấy chưa, chỉ có mình mày ôm ấp kỷ niệm & nhớ nhung nó thôi, người ta có thèm biết đến sự tồn tại của mày đâu? Tỉnh chưa?”
Cách này hơi “tàn nhẫn” nhưng rất hữu dụng, bảo đảm!
Hãy cứ giữ người đó trong tim, nhưng đừng làm người ta khó xử & thương hại bạn – kinh nghiệm xương máu đấy!

Trả lời

34 Wind and Flowers Tháng Năm 13, 2010 lúc 09:30

cứ để nó diễn ra tự nhiên như là nó vốn dĩ đã vậy, ^^!
đừng cố gắng chạy trốn nó với bất cứ giá nào
rồi con tim bạn sẽ bình yên trở lại như nó vốn dĩ đã vậy ^^!

Trả lời

35 tnnkayc Tháng Năm 16, 2010 lúc 19:52

tại sao người ta có thể thuyết phục mình yêu thương người ta rồi lại rũ bỏ 1 cách dễ dàng như vậy?

Trả lời

36 Bút Chì Tháng Năm 16, 2010 lúc 20:38

à chúng ta chỉ vô ý thuyết phục lẫn nhau, đầu tiên qua ngoại hình, rồi dần dần những mối quan hệ xã giao chuyển thành quan hệ bạn bè… rồi đi xa hơn…
rối cuộc nó chỉ tương đối, đến 1 lúc nào đó, sẽ phản chán chường thôi….

Trả lời

37 tnnkayc Tháng Năm 16, 2010 lúc 21:10

cậu đang trả lời comment của tớ ấy à?
niềm tin thì không chán chường cậu ạh, thử tưởng tượng 1 người sợ yêu thương, một người khác đến mang niềm tin gieo vào đó….
là thuyết phục niềm tin cậu ạ

Trả lời

38 Wind and Flowers Tháng Năm 16, 2010 lúc 21:18

àk, những ng thuyết fục mình iu thương rồi lại rũ bỏ dễ dàng là những người k thể kiên trì với bất cứ giá nào,bất cứ việc jì, người ta cố gắng thuyết fục nhưng đến nửa chừng lại chán, lại thấy không thích công việc đó nữa => bỏ lơ công việc đó

Nhưng nói chúgn, bạn k nên suy nghĩ nhìu về loại ng` như vậy, bạn có thể thoát khỏi hoàn cảnh bằng cách: tự thuyết fục mình rằng bản thân bạn vẫn có thể tự gieo yêu thương chứ không cần một ai khác. Bạn k nên sợ iu thương vì bạn biết đó, một trái tim không bik đâu khổ là một trái tim bằng đá! ^^!

Trả lời

39 Bút Chì Tháng Năm 17, 2010 lúc 00:34

vậy là mình là người thường xuyên bỏ lơ công việc đó rồi…
tạo dựng là điều thật dễ dàng, còn vung đắp thật khó khăn hoặc không khó khăn thì cũng nhọc sức… thường invisible với những con người mình rất mực yêu thương có sai không? khi đối đáp với họ mình cần tìm những lời dễ thương, những điều thú vị, những cái đúng đắng…
đúng rồi, chúng ta có bao giờ sống đúng nghĩa khi giao tiếp đâu… xã hội áp đặt thoai :D
nói chung là “Hạnh phúc không phải là cái đích của cuộc sống, nó là cách sống” sống sao thoải mái đc rồi… ^^!

Trả lời

40 Wind and Flowers Tháng Năm 17, 2010 lúc 12:43

uh`, sống sao thoải mái nhưng đừng có làm ng # k thoải mái vs những jì làm mình thoải mái! ^^!
mà suy cho cùng thì dù sao vẫn fải sống, lo lắng wài chi cho mệt óc, mún tạo dựng 1 cái jì đó vững chắc, đầu tiên là bạn fải trưởng thành, trưởng thành nhìu lắm so vs bạn nghĩ ák! nhưng mà tụi mình chưa thực sự trưởng thành đâu, zậy nên cứ thoải mái mà sống! !^^! lo ji cho mệt ^^!

Trả lời

41 Bút Chì Tháng Năm 17, 2010 lúc 17:38

ok!! thoải mái chút nào…
bùn hôm nay ngủ một giấc sẽ hết… hí hí hí!!!

Trả lời

42 nhok Tháng Năm 22, 2010 lúc 17:24

Cách xa nhau chỉ mấy ngày thôi. Vẫn tưởng rằng ra đi đến một nơi xa xăm nào đó thì có thể quên đc người, tưởng rằng có thể quên đi tình cảm bấy lâu. Ai ngờ tất cả là vô ích, ở nơi xứ người càng thấy nhớ người nhiều hơn. Lúc nào cũng nói chuyện lạnh lùng. Chán thật! Dù vậy vẫn thấy nhớ, nhớ nhiều hơn, và hình như cũng cảm thấy thương nhiều hơn. Có phải thời gian sẽ là liều thuốc tốt nhất để giúp người ta quên đi điều j` đó. Tự nhiên Nhok muốn quên, mà không ước j` cả 3 chùng ta chưa hề quen nhau!

Trả lời

43 nhok Tháng Năm 28, 2010 lúc 15:02

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=KlInqWJFeP
mỗi lúc Nhok buồn, Nhok luôn nghe bài này. K bik với các bạn có hay k. Nhưng nó là một bản nhạc có ý nghĩa với Nhok. Là bài guitar đầu tiên Nhok được người ta đàn cho nghe. Là một người đặc biệt. Có lẽ đó cũng là lần cuối cùng Nhok nghe người ta đàn. Nhưng k sao. Bây h` Nhok đã sống vui vẻ hơn trước nhiều r. Cảm ơn các bạn ở BMM và cảm ơn cả BMM nữa. Nếu một ngày nào đó bạn cảm thấy lòng buồn hãy nghe thử bản nhạc này xem :) .

Trả lời

44 yutaka1905 Tháng Sáu 3, 2010 lúc 22:33

qua rồi cơn mê ấy…tự tát cho mình tỉnh ..sẽ ko còn mê muội tìm kiếm,chờ đợi những gì ko thật..sẽ thôi chạy trốn..khi mắt vẫn nhìn về phía cừa chạy wa…

Trả lời

45 Nhok Tháng Sáu 6, 2010 lúc 20:11

nhiều lúc thấy bản thân mình ngốc thật…nghĩ rằng ai trên đời này cũng thật lòng với mình…đánh giá con người qua bề ngoài của họ…để rồi cuối cùng mới nhận ra…những con người ấy mới chính là những người bạn chân chính, luôn bên mình những lúc buồn nhất.
Một con bé ngốc, rất ngốc.

Trả lời

46 Janie Tháng Sáu 7, 2010 lúc 22:14

Muốn khóc quá mà đời không cho!
Ngồi lặng yên một mình trong căn nhà vắng. Những cơn đau cứ dồn dập. Mệt mỏi. Muốn nghe 1 lời hỏi thăm từ phía người mình yêu nhưng chỉ là những khoảng trống. Những con chữ cứ enter rồi không có hồi âm. Mặc cho njck anh vẫn sáng như muốn trêu ngươi.
Em mệt mỏi anh ạ. Ừ, là em yêu anh, là em yêu anh nhiều, là em yêu anh nhiều lắm. Nhưng anh cứ vô tâm vô tình như vậy thì em ko nghĩ là em có thể nuôi lớn tình cảm này nữa đâu.
Em chẳng còn gì để mất cả. Em cho anh tất cả rồi. Chỉ còn duy nhất một trái tim, một tình yêu, một niềm tin – đang bị anh bào mòn từng ngày, từng ngày…
Anh cảm thấy em chẳng còn gì hay ho thú vị. Dễ dàng quá nên anh chán rồi đúng không.
Anh chẳng cần bao biện. Ngày hôm qua em biết anh đi với ai, anh ở bên ai.
Em còn biết làm gì nữa đây???
Tuyệt vọng quá. Tự thương hại chính mình.
Có đáng không? Có đáng để em phải khóc như thế này không? Có đáng để em phải hi sinh thế này không?
Anh còn nhớ không? Những lần anh ốm, ai ở bên anh? Ai mua thuốc cho anh? Ai chăm sóc anh? Anh quên rồi à?
Giờ thì, anh, thậm chí chẳng thèm hỏi 1 câu, rằng em ốm như thế nào, đau ra sao?
Người yêu để làm gì vậy? Làm tình à?
Mẹ kiếp, chưa bao h thấy đời phát mửa như thế này.
Giờ em nhận ra rồi. Người ta không yêu nhau vẫn có thể ngủ với nhau. Haha.
Buồn như ly rượu đầy, không có ai cùng cạn…

Trả lời

47 Ty Tháng Sáu 17, 2010 lúc 10:32

!!!!!!!!!

Trả lời

48 Ivy Tháng Sáu 24, 2010 lúc 12:47

Janie đừng khóc!
Người ta thậm chí có thể ngủ với nhau vì ko yêu nhau cơ đấy, khóc làm gì cho phí nước mắt!
Lại còn có tin đồn là “con gái khóc vì muốn người khác thương hại” – Có vậy ko? – KO HỀ!
Đôi mắt sưng vì khóc cũng chẳng thể nhìn mọi thứ tươi vui trở lại đc
ĐỪNG KHÓC!!!

Trả lời

49 nhok Tháng Sáu 24, 2010 lúc 15:36

nước mắt của con gái k phải để người khác thương hại…Khóc để thấy lòng nhẹ nhàng hơn, thanh thản hơn. Khóc xong giống như bầu trời sau cơn mưa vậy…lại trong và thanh khiết…Có thể hãy khóc. Nhưng hãy khóc chỉ để thấy mình được nhẹ nhàng hơn, để tâm hồn mình lại đc thanh khiết.

Trả lời

50 langthang Tháng Tám 11, 2010 lúc 23:58

Bạn có thời gian để khóc,sao không có thời gian để suy nghĩ làm sao thôi hết khóc?

Trả lời

51 Nhok Tháng Sáu 23, 2010 lúc 22:03

Quả thực sau cơn mưa trời lại sáng. Tự nhiên hỏi có con` chờ đợi điều j` đo nữa k? Và mình đã có thể mỉm cười ” ừ, quên r, k còn chờ j` nữa.”
Học thôi.
Cố lên vì ĐH. Quên cái thứ đó đi nhang!
vì…………..
Có chết cũng phải lếch vào Sài Gòn.

Trả lời

52 Bút Chì Tháng Sáu 24, 2010 lúc 22:37

tài hèn sức mọn… nhưng cũng đang luyện thi nà…
đầu óc lúc này lung tung quá… bùn nhìu quá… chẳng ra gì rồi…

Trả lời

53 Nhok Tháng Sáu 26, 2010 lúc 12:44

nếu cũng đang luyện thi thì chúc butchi có một kết quả thi tốt nhất nha :D

Trả lời

54 Bút Chì Tháng Sáu 29, 2010 lúc 02:56

he he!! nhOk cũng đâu lun há.

55 Nhok Tháng Bảy 2, 2010 lúc 13:57

thật ra Nhok chỉ mới 11 thôi…cmt nay` la` tự cổ vũ mình học tốt để zào đc Đh. Ngày mai thi tốt nhag Butchi

Trả lời

56 Nhok Tháng Bảy 4, 2010 lúc 14:18

Đang nghĩ gì đây?
Cuộc sống ư?
Hình như người ta chỉ sống vì tiền. Vì tiền người ta sẵn sàng sống giả dối. Vì tiền người ta sẵn sàng đánh mất một thứ gì đó.
Tình bạn ư?
Nhok thấy khó chịu khi phải nói hai từ đó. Vỗn dĩ nó rất đẹp mà. Ừ đã từng rất đẹp. Cho đến khi bik chính mình bị cái thứ mà mình tin là đẹp đẽ, bền lâu ấy làm trở thành kẻ trắng tay. Đã vì cái thứ đẹp đẽ ấy mà bị người ta lợi dụng. Đã vì cái thứ đẹp đẽ ấy mà để h` thành ra thế này….. Hay thật. h` người ta tin nó chứ có tin m đâu…… Một con ngốc.
đúng là ” cháy nhà mới ra mặt chuột ”
Tự hỏi bản thân mình đã làm j` không phải với nó?
Hay chính bản thân mình k phải là đứa bạn tốt?
Một con nhỏ như mình tôn thờ cái thứ đẹp đẽ, vĩnh cửu ấy…cuối cùng bị chính cái thứ mình tôn thờ, tin tưởng làm trắng tay.
Một con ngốc
Thất bại thảm thật …………………..

Trả lời

57 Janie Tháng Bảy 25, 2010 lúc 07:48

Nhok nè! Tình bạn vốn dĩ rất đẹp và mãi mãi là như thế. Nhưng mà người bạn thì có thể không đẹp đâu. Như là trường hợp của nhok vậy. Coi như một bài học cho bản thân đi. Như J nè, cũng mới gặp đó :- :D<

Trả lời

58 Janie Tháng Bảy 25, 2010 lúc 07:53

hok hiểu sao nó hiện lên có một xíu vậy trời :(
J cũng mới gặp trường hợp như nhok vậy. Tin tưởng yêu quý. Cuối cùng còn thảm hơn nhok. Không chỉ trắng tay mà bao nhiêu thị phi đổ lên đầu. Mệt mỏi. Lắm lúc muốn gục ngã nhưng phải cố gắng, cố gắng đứng dây, cố gắng sống thật vui tươi cho con người đó biết rằng mình không dễ dàng bị đánh gục chút nào. Cố lên nhen :X

Trả lời

59 Janie Tháng Bảy 25, 2010 lúc 07:58

Mọi người dạo này thế nào rồi nhỉ. Nhà Janie đang mưa, mưa to lắm. Mỗi lần mưa lại nhớ ngay đến page này.
Cảm ơn mọi người rất nhiều, dù chưa gặp, chưa biết tên, chưa biết mặt :)
Chúc mọi người một ngày tốt lành nhé.
Cảm ơn Wind and Flowers, Ty, Ivy, nhok >:D<

Trả lời

60 Nhok Tháng Bảy 25, 2010 lúc 14:58

sao trùng hợp thế. Chỗ nhok cũng đag mưa. Mưa to. Ở nha` thôi
Chúc mọi người ở BMM 1 ngày vui vẻ!

Trả lời

61 Zenda Tháng Bảy 25, 2010 lúc 21:08

Chưa có anh em mang một gánh buồn
Nặng đến nỗi tưởng chừng không gánh nổi
Anh đến,
nào ngờ chỉ giúp em đánh đổi
gánh buồn này bằng gánh buồn khác nặng hơn…

Trả lời

62 Janie Tháng Bảy 27, 2010 lúc 22:19

Chuyện tình cảm của J có lẽ sắp đến hồi kết rồi mọi người ạ. Biết là thôi yêu nhau có khi hạnh phúc hơn. Thế nhưng, nhiều lúc J cảm thấy tiếc nuối kinh khủng. Quá khứ đẹp đôi khi lại là gánh nặng. Nhiều khi J tự hỏi mình yêu hay chỉ là mình nuối tiếc quá khứ…
Mệt mỏi thật sự.
J sợ sự im lặng. Chẳng biết người ấy nghĩ gì….
Buồn quá.

Trả lời

63 kutecherry Tháng Bảy 28, 2010 lúc 00:05

là còn yêu… hay còn để kỉ niệm níu giữ :(
mình từng nghĩ, tình cảm cứ để đều đều như thế, tự nó sẽ phát triển,,, nhưng, chẳng có 1 điểm nhấn nào trong cuộc sống, tình cảm sẽ tàn lụi…
hjc….

Trả lời

64 Nhok Tháng Bảy 28, 2010 lúc 14:45

uk. Im lặng thật kinh khủng.
Hỏi thi` chẳng chịu trả lời… nhìu lúc cứ làm mình nuôi hy vọng, hy vọng rất nhiều. Nhưg cuối cùng thì sao?Chắng đc j`…

Trả lời

65 Smoke Tháng Bảy 30, 2010 lúc 08:59

Mình nhớ cậu ấy. Không biết cậu ấy thế nào rồi :( Mình chẳng biết phải làm sao nữa. Bối rối quá.

Trả lời

66 Nhok Tháng Bảy 30, 2010 lúc 13:47

nhấc điện thoại và chờ giọng của ai kia thử xem ;;)

Trả lời

67 Smoke Tháng Tám 10, 2010 lúc 01:00

Phải làm sao đây? Giữa 2 con đường, giữa 2 người. Tối nay cà phê, mình biết, cậu ấy nhìn về phía mình rất nhiều…
T ơi là T.

Trả lời

68 leuleu Tháng Tám 10, 2010 lúc 21:19

không khóc được. không chết được. không cười được. không biết tại sao. không có cách nào khiến bản thân ngừng suy nghĩ…không ngừng mệt mỏi và chán nản

Trả lời

69 Bút Chì Tháng Tám 11, 2010 lúc 01:11

được sống đấy…
rảnh rang quá khiến người ta ghét bỏ chính mình…

Trả lời

70 leuleu Tháng Tám 11, 2010 lúc 20:59

cảm ơn Bút chì đã nói ra cái điều mà leuleu loay hoay mãi mà ko nhận ra :)
rảnh rang quá khiến người ta ghét bỏ chính mình…
Bút chì thi thế nào? chắc ok hả?

Trả lời

71 Bút Chì Tháng Tám 11, 2010 lúc 22:02

ơn trời là vừa đủ điểm đậu…
đang ăn chơi cho tới ngày cực hình…
mùa mưa… lạnh… khiến mình thik lắm
acc Bút Chì lại đăng nhập hok được…
bùn gê…

72 leuleu Tháng Tám 15, 2010 lúc 17:20

trời đang mưa. lại còn có cả nắng nữa. vừa mưa vừa nắng. tự nhiên muốn viết vài dòng. thế là…

Trả lời

73 Bút Chì Tháng Tám 25, 2010 lúc 00:05

Thế là lêu lêu ;))

Trả lời

74 Bánh Flan Tháng Tám 27, 2010 lúc 12:41

Biết đã lâu, nhưg vào đâu viết lần đầu…ngày tr’c thíc cái quick cm hơn cơ :-s ..! Chào mọi người,nhé >:D<..!!!

Trả lời

75 leuleu Tháng Chín 3, 2010 lúc 12:58

tự hỏi có phải mình đã làm sai?
vì biết ai cũng có cuộc sống riêng cần phải sống. biết bạn đang vui vẻ đi nghỉ cùng gia đình, biết bạn đang bận ngập đầu với bài vở, biết bạn đang mệt mỏi vì cảm cúm, biết bạn đang…., biết bạn đang… thế là tớ tính ngược tính xuôi không thể nào mà biết bạn đang thế lại nhắn một cái tin “ôi t đang buồn quá” được. thế là tớ ngồi gặm nhấm cái buồn một mình tớ, hay để cho cái buồn gặm nhấm tớ? tự thấy thấm thía hơn bao giờ cái ngta gọi là “một mình”

Trả lời

Leave a Comment